Chia sẻ Lời Chúa Lễ An Táng – Mùa Vọng

Niềm hy vọng và sự sống lại

Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Ta, dù có chết cũng sẽ sống” (Ga 11,25).

Tác giả : Lm. Gioan Trần

Trong sắc tím của mùa Vọng, khi Giáo Hội mời gọi chúng ta tỉnh thức chờ Đấng Cứu Độ, hôm nay chúng ta tụ họp bên bà Maria – người phụ nữ sinh năm 1962, đã sống cuộc đời độc thân giản dị bên anh chị em ruột thịt, không chồng con, nhưng đầy ắp tình yêu thương thầm lặng.

Bà ra đi giữa mùa chờ mong, để lại nỗi đau cho những những người thân thuộc, nhưng cũng khơi dậy niềm hy vọng sâu xa: cái chết không phải là kết thúc, mà là lời mời gọi bước vào ánh sáng Phục Sinh. Như lời Thánh Phaolô nhắc nhở, “Chúng ta không muốn anh em chẳng hay biết gì về những người ngủ trong Chúa, để anh em khỏi buồn sầu như những người không có niềm hy vọng” (1Tx 4,13).

 Hôm nay, hãy cùng suy ngẫm về niềm hy vọng và sự sống lại, để tìm an ủi trong đức tin Công giáo.

Mùa Vọng là thời gian của sự chuẩn bị, nơi Giáo Hội khơi dậy ý thức về tội lỗi và khao khát trở về với Chúa, qua việc kiềm chế dục vọng và thực hành sám hối tự nguyện. 

Bà Maria đã sống như vậy suốt 63 năm đời mình: một cuộc đời bình thường, không ồn ào, nhưng kiên trung trong đức tin. Sinh ra giữa những biến động của thế kỷ XX, bà chọn con đường độc thân, dành trọn tình yêu cho anh chị em và cộng đoàn giáo xứ. Không có gia đình riêng, bà trở thành trụ cột thầm lặng – chăm sóc người thân, tham dự Thánh Lễ, lần chuỗi Mân Côi trong âm thầm… Cuộc đời bà gợi nhớ lời Chúa Giêsu: “Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Ta, dù có chết cũng sẽ sống” (Ga 11,25). Bà không tìm kiếm vinh quang trần thế, nhưng đã “xây dựng Nước Trời” qua những hy sinh nhỏ bé, như hy vọng Kitô giáo được nuôi dưỡng bởi tình yêu Chúa – nền tảng của mọi hy vọng lớn lao.

Hãy hình dung bà Maria như một ngọn nến le lói trong đêm Vọng: không rực rỡ, nhưng ấm áp và bền vững. Giống như Thánh Phanxicô Assisi tìm thấy ánh sáng qua những người đau khổ, bà đã là người mang hy vọng cho anh chị em mình – qua những bữa cơm gia đình, những lời khuyên nhủ, hay sự hiện diện lặng lẽ trong giờ cầu nguyện…

Trong thế giới hối hả ngày nay, nơi độc thân đôi khi bị coi là cô đơn, bà chứng tỏ rằng đời sống ấy có thể là lời dâng hiến đẹp đẽ, mở rộng trái tim cho Chúa và tha nhân. Bà không có con cái theo nghĩa huyết nhục, nhưng qua đức ái, bà đã “sinh hoa trái thiêng liêng” – nuôi dưỡng đức tin cho bao người xung quanh.

Như Đức Bênêđictô XVI dạy, hy vọng Kitô giáo không chỉ nhìn về quá khứ hay hiện tại, mà hướng tới giờ phán xét, nơi Chúa sẽ trở lại trong vinh quang để ban công bình và sự sống vĩnh cửu. Bà Maria nay đang ở nơi ấy, được ôm ấp bởi tình yêu Chúa, Đấng biến mọi đau khổ thành nguồn hy vọng bất diệt.

Anh chị em thân mến,

Cái chết của bà mời gọi chúng ta sống mùa Vọng với tình mến sâu sắc hơn. Trong những ngày này, hãy dành thời gian xét mình, tha thứ cho nhau, và thực hành bác ái – thăm viếng người cô đơn, cầu nguyện cho linh hồn các tín hữu đã khuất.

Với tang quyến của bà, chúng ta hãy tiếp tục di sản của bà bằng cách giữ gìn đức tin gia đình, biến ngôi nhà thành nơi chờ mong Chúa đến. Hy vọng không làm chúng ta thất vọng, vì nó được neo vào Chúa Kitô, Đấng đã sống lại và hứa ban sự sống đời đời. Đừng để nỗi buồn che lấp ánh sáng; hãy để nó thúc đẩy chúng ta hướng về tương lai, nơi “hy vọng nói với chúng ta về một khát khao sâu thẳm trong lòng người, hướng tới sự viên mãn và những lý tưởng cao đẹp như chân lý, thiện hảo và tình yêu“.

Vậy nên, hôm nay chúng ta không chỉ tiễn biệt bà Maria, mà còn cam kết sống tỉnh thức trong hy vọng, yêu mến trong đau khổ.

Lạy Chúa, xin đón nhận bà vào Nước Trời, ban bình an cho Tang quyến, và khơi dậy trong chúng con ngọn lửa hy vọng Phục Sinh.

Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con.

Amen.

Viết một bình luận