Thứ Ba Tuần Thánh – Mùa Chay

ĐÓN NHẬN LỜI NHẮC NHỞ YÊU THƯƠNG

“Thà nó đừng sinh ra thì hơn” (Mc 14,21)

Is 49,1-6; Ga 13,31-33.36-38

Lm.John Trần

Lời cảnh tỉnh dịu dàng của Người Thầy

Thật hạnh phúc cho các môn đệ khi có một Người Thầy tuyệt vời như Đức Giêsu. Ngài không chỉ ân cần dạy bảo, cầu nguyện cho họ, mà còn thấu hiểu tường tận cõi lòng từng người. Dù biết rõ sự yếu đuối và sự phản bội sắp xảy ra, Chúa không oán trách, mà chỉ dùng những lời nhắc nhở khéo léo, nhẹ nhàng để cảnh tỉnh các ông trước cơn thử thách.

Khi nghe những lời ấy, các môn đệ đều chìm trong sự buồn rầu – một nỗi buồn thánh thiện của những tâm hồn đạo đức không muốn làm tổn thương Thầy mình. Đau đớn nhất có lẽ là khi phải nghe lời quở trách xót xa của Chúa dành cho kẻ phản bội: “Thà nó đừng sinh ra thì hơn” (Mc 14,21).

Hai thái độ trước lời nhắc nhở

Tuy nhiên, trong cộng đoàn ấy vẫn tồn tại những góc khuất của sự kiêu ngạo và toan tính, đại diện là Phêrô và Giuđa. Phêrô, dù được Thầy nhắc nhở, vẫn tự mãn cậy vào sức riêng để rồi sau đó chối Thầy đến ba lần. Còn Giuđa, lời cảnh tỉnh của Chúa đã không thể chạm đến trái tim đang dần hóa đá của hắn.

Nghe Chúa nói, Giuđa không chút xót xa, không hề phản tỉnh. Hắn lạnh lùng đứng lên rảo bước vào đêm tối. Hắn đi không phải để khóc lóc vì mưu đồ bị bại lộ, cũng chẳng phải để ăn năn, mà đi để gặp gỡ thế lực mờ ám, để cò kè bán rẻ Thầy mình với giá ba mươi đồng bạc – một cái giá còn bèo bọt hơn bình dầu thơm mà cô Maria đã sẵn sàng đập vỡ để xức chân Chúa.

 Sách Giáo lý Công giáo xác định,: “Lòng thương xót của Thiên Chúa không có giới hạn, nhưng ai cố tình từ chối đón nhận lòng thương xót của Thiên Chúa qua việc thống hối, thì người đó cũng khước từ ơn tha thứ tội lỗi cho mình và ơn cứu độ do Chúa Thánh Thần ban tặng. Sự cứng lòng như vậy có thể đưa tới chỗ không thống hối trong giờ sau hết và bị án phạt muôn đời” (GLCG số 1864).

Lời Chúa hôm nay cũng nhắc nhở chúng ta rằng, đêm tối đáng sợ nhất không phải là bóng đêm của đất trời, mà là đêm tối của một tâm hồn cự tuyệt tình yêu.

Soi rọi lại chính mình

Nhìn vào hình ảnh Giuđa bước vào đêm tối, giờ đây, mỗi người chúng ta hãy dành ít phút tĩnh lặng để chất vấn cõi lòng mình:

  • Về đời sống đạo: Tôi đang tham dự các cử hành phụng vụ với tâm tình nào? Tôi có khao khát đến với Thánh lễ, hay đang tìm cớ để lẩn tránh?
  • Về tiếng nói lương tâm: Khi biết mình sai lỗi, lương tâm tôi có còn biết áy náy, hay đã dần chai sạn và thỏa hiệp với tội lỗi?
  • Về những toan tính thầm kín: Trong thẳm sâu tâm hồn, tôi đang nuôi dưỡng toan tính gì? Những ý định ấy sẽ mang lại điều tốt đẹp hay gây tổn thương cho những người xung quanh?
  • Về sự ngoan ngoãn lắng nghe: Tôi có nhận ra tiếng Chúa đang âm thầm nhắc nhở mình mỗi ngày qua bàn tiệc Lời Chúa, qua lời khuyên của người trên hay những biến cố cuộc sống? Tôi đang đón nhận những lời nhắc nhở ấy với sự khiêm tốn sửa mình, hay bằng thái độ tự ái và dửng dưng?

Lạy Chúa, xin đừng để lòng chúng con ra chai đá trước những lời nhắc nhở yêu thương của Chúa. Xin ban cho chúng con sự khiêm nhường của Phêrô để biết khóc cho tội lỗi mình, và xin cứu chúng con khỏi đêm tối của sự tuyệt vọng như Giuđa. Amen.

Viết một bình luận