Thứ 4 – Tuần II – Mùa Vọng

Thứ 4 - Tuần II - Mùa Vọng

NGHỈ NGƠI TRONG CHÚA

Ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng

Is 40,25-31; Mt 11,28-30

Tác giả : Lm. Gioan Trần

Khi nói về đời mình, Thánh Gióp than rằng: “Nếu người ta có thể đem cân những đau khổ của tôi, chúng sẽ nặng hơn hết cát ngoài biển”. cũng thế, vẫn có rất nhiều người coi Đời là thung lũng chan đẫm nước mắt… và điều này chẳng ai chối cãi được. Đau khổ vất vả hằng theo sát con người. Nơi đâu có con người là nơi ấy có vất vả đau khổ, vì đó là án lệnh Thiên Chúa ra cho con cháu Eva.

Thế nên khi nhìn lại, thấy Ai trong chúng ta cũng có gánh nặng cả. Nào là gánh nặng cuộc đời, gánh nặng gia đình, gánh nặng con cái, gánh nặng bệnh tật, gánh nặng những buồn phiền thử thách… Hôm nay Chúa Giêsu mời chúng ta đến với Ngài để Ngài bồi dưỡng và bổ sức cho. Bởi ai biết chạy đến với Chúa, thì chính Chúa sẽ chia sẻ gánh nặng cho họ, bằng cách soi sáng và ban thêm ơn cho họ, và ách của người ấy trở thành ách của Chúa.

Nhưng oái ăm thay, có nhiều người lại cho rằng ách Chúa, giới răn và các điều Chúa dạy lại quá khắt khe và nặng nề, họ đã khước từ và không muốn tìm đến Chúa nữa. vậy đâu là nguyên do ta luôn khước từ mang lấy ách của Chúa???

có câu truyện vui kể như thế này:

* Một anh chàng nọ yêu một cô gái Chân dài, cao hơn anh ta rất nhiều. Tối nào anh cũng đưa người yêu mình từ sở về nhà – và tối nào anh cũng rạo rực muốn hôn người yêu, nhưng lại rụt rè không dám xin.

Một lần nọ, anh vận dụng hết can đảm, nói: “Em cho phép anh hôn em nhé” ! Cô gái không phản đối. Nhưng vì chàng ta quá thấp bé, nên hai người nhìn quanh tìm một cái gì đó kê cho anh đứng đủ cao. Họ phát hiện gần đó có một xưởng thợ rèn, có một chiếc đe vừa vặn cho anh ta đứng lên. Thế là anh ta được thỏa mãn lòng mong ước. Sau đó anh vác chiếc đe theo mình. Anh vác rất hiên ngang nhẹ nhàng dường như chiếc đe chẳng thấm thía gì với sức mạnh của anh. Sau khi đi được thêm khoảng vài trăm mét, anh ta lại nói: “Cho anh hôn một cái nữa nhé, em yêu!”

“Không được” – cô gái trả lời – “Em đã cho anh hôn khi nãy rồi. Tối nay như vậy là quá đủ.

anh ta buồn rầu nói: “Thế tại sao anh vác theo chiếc đe nặng trịch này mà em vẫn im lặng không nói gì?”…

Thế đấy, tình yêu làm đem lại sức mạnh cho người ta. Khi ta có lòng yêu mến Chúa cũng vậy, gánh nặng cuộc đời và gánh của Chúa sẽ nhẹ nhàng êm ái như lời ngài kêu gọi : “Hãy mang lấy ách của Ta, vì ách của Ta thì êm ái. Hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiên nhường”. cũng như lời tiên tri Isaia đã tuyên báo trước rằng về Ngài rằng:

Nhưng những người cậy trông ĐỨC CHÚA

          thì được thêm sức mạnh.

          Như thể chim bằng, họ tung cánh.

          Họ chạy hoài mà không mỏi mệt,

          và đi mãi mà chẳng chùn chân.   …..Amen

Thứ 3 – Tuần II – Mùa Vọng

Thứ 3 - Tuần II - Mùa Vọng

THIÊN CHÚA TÌM KIẾM CON NGƯỜI

Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.”

Is 40,1-11; Mt 18,12-14

Tác giả: Lm. Gioan Trần

Một nhà truyền giáo trong vùng Thái Bình Dương có kể lại sự kiện như sau : Ngày nọ có một người đàn bà bước vào lều của ngài với đôi bàn tay nắm chặt cát ướt. Bà hỏi ngài :

– Cha có biết cái gì trong tay con không ?

Vị linh mục đáp :

– Hình như chị đang cầm cát trong tay thì phải ?

Người đàn bà lại hỏi tiếp :

– Cha có biết tại sao con mang cát ấy đến đây không ?

Nhà truyền giáo lắc đầu.

Người đàn bà giải thích trong thất vọng chán trường:

– Thưa cha, đây là tội lỗi của con, tội của con nhiều như cát biển, làm sao con có thể được tha thứ ?

Lúc bấy giờ vị linh mục mới an ủi :

– Có phải chị lấy cát từ bờ biển không, vậy chị hãy quay trở lại bờ biển và giống như các em bé vẫn thường làm, chị hãy xây lên một núi cát, rồi chị ngồi đó và ngắm những đợt sóng biển, sóng biển sẽ vỗ vào bờ và cuốn đi ngọn núi cát của chị.

Bởi Ơn tha thứ của Chúa cũng giống như thế, lòng nhân từ của Ngài bao la như đại dương, chị hãy thành tâm thống hối và Chúa sẽ tha thứ cho chị.

……………..

Bao người khác cũng giống người phụ nữ kể  trên, mặc cảm tội lỗi luôn dày vò họ, tâm hồn họ bối rối cắn rứt, lúc nào họ cũng nhìn thấy tương lai như một ngõ cụt, họ sống trong cảnh cô đơn, họ bơ vơ lạc lõng giữa muôn người, họ luôn thấy mình xa cách Thiên Chúa, chẳng bao giờ cảm nhận được một sự ủi an và sẻ chia từ người khác, và nhất là từ Thiên Chúa, Đấng vốn yêu thương con người và mãi mãi tha thứ cho con người, Đấng mà Tiên tri Isaia hôm nay ví von rằng:

“ Như mục tử, Chúa chăn giữ đoàn chiên của Chúa,

          tập trung cả đoàn dưới cánh tay.

          Lũ chiên con, Người ấp ủ vào lòng,

          bầy chiên mẹ, cũng tận tình dẫn dắt”.

Hôm nay, chúng ta xác tín hơn nữa vì Chúa cũng giống như người mục tử tốt bụng kia, ông đã không tính toán hơn thiệt, sẳn sàng bỏ 99 con chiên khoẻ mạnh để tìm kiếm cho được một con chiên lạc,

Vì thế, nếu chúng ta có lỡ lạc bước trên con đường theo Chúa về trời, hãy can đảm và thật lòng quay trở về với Ngài, về với Lòng thương xót của Chúa, ta sẽ tìm được chốn ủi an, bởi ngoài lòng Chúa xót thương, ta chẳng còn niềm hy vọng và nguồn cậy trông vững chắc nào khác.

Lòng nhân từ của Chúa quá bao la, lòng thương xót Chúa vô bờ,…tất cả là vì ta và dành cho chúng ta. Ước gì chúng ta luôn cảm nghiệm được tình yêu đó và phó thác trọn vẹn cho Ngài. Amen.