Thứ Năm – Tuần XVI – Mùa Thường Niên

Thứ Năm – Tuần XVII Mùa Thường Niên

ĐÓN NHẬN ÂN SỦNG VÀ SỰ THẬT

“Nhiều vị tiên tri và nhiều đấng công chính đã ao ước trông thấy điều các con thấy, mà không được thấy; mong ước nghe điều các con nghe, mà không được nghe”

Gr 2,1-3.7-8.12-13; Mt 13,10-17

Lm. John Trần

Có một anh đội trưởng hướng đạo dẫn cả đội đi dạo bộ đường dài. Sau khoảng mười phút dừng chân, anh hỏi các đội viên kể lại những gì mình đã nghe và thấy. Mọi người hào hứng nhắc lại đúng những điều chính anh đã nhận ra. Lúc ấy, anh mỉm cười nhắn nhủ: “Công trình sáng tạo của Thiên Chúa hiện diện khắp nơi xung quanh chúng ta, nhưng nếu các em tự khép lòng mình lại thì sẽ chẳng bao giờ tự mình trải nghiệm được. Đừng làm như thế!”

Sự khép kín tâm hồn trước các sứ điệp của Thiên Chúa cũng chính là căn bệnh mà ngôn sứ Jeremia đã cảnh báo dân Do-thái xưa, khi họ bỏ quên Tình Yêu Thủa Ban Đầu để chạy theo những thần tượng hư vô: “Dân Ta đã phạm hai tội: Chúng đã bỏ Ta là nguồn nước mát tươi, để đào những hồ thủng không giữ được nước” (Gr 2,13). Họ có mắt mà như mù, có tai mà như điếc trước bao ân huệ dạt dào của Thiên Chúa.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã vạch ra ranh giới giữa thái độ tin tưởng đón nhận của các môn đệ và sự cứng lòng khước từ của những người bên ngoài. Ngài trích dẫn lời tiên tri Isaia để chỉ ra rằng Thiên Chúa không bao giờ giới hạn mạc khải hay phân biệt đối xử với ai. Sự thật và ân sủng được ban tặng cho tất cả mọi người. Dù Thiên Chúa đã tuyển chọn dân tộc Do-thái làm dân riêng, hay trong Thời Tân Ước Ngài chọn riêng các Tông đồ để huấn luyện, thì mục đích cuối cùng vẫn là sai các ông mang ánh sáng Tin Mừng đến cho toàn thế giới. Tự do của con người chính là yếu tố quyết định: chúng ta mở ra để đón nhận hay tự khép lại để chối từ ân sủng.

Đề cập đến thái độ lắng nghe Lời Chúa, Giáo lý Hội Thánh Công giáo đã khẳng định: “Để tiếp nhận Mạc khải của Thiên Chúa, con người phải vâng phục bằng đức tin. Nhờ đức tin, con người hoàn toàn phó thác trí tuệ và ý chí cho Thiên Chúa” (số 143).

Bên cạnh đó, Đức Thánh Cha Phanxicô cũng từng nhắn nhủ chúng ta trong Tông huấn Evangelii Gaudium rằng: “Lời Chúa có sức mạnh khó lường. Phúc Âm nói về một hạt giống, khi đã gieo, sẽ tự mọc lên, ngay cả khi người nông dân đang ngủ ( Mc 4:26-29). Giáo Hội phải chấp nhận sự tự do khó kiểm soát này của Lời Chúa, vì Lời Chúa thực hiện ý muốn của mình theo những cách vượt quá sự tính toán và lối suy nghĩ của chúng ta” (Đức Giáo Hoàng Phanxicô, 2013, số 22).

Chúng ta hãy cảm tạ Chúa vì đã mạc khải cho chúng ta mầu nhiệm Nước Trời. Xin Chúa tha thứ cho những lần chúng ta lơ là, không muốn nghe hay hiểu những điều Ngài soi sáng. Ước gì mỗi chúng ta trở nên những môn đệ nhiệt thành, biết mở rộng tâm hồn đón nhận Lời Chúa để tìm thấy niềm vui và bình an đích thực.

Amen.

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Đức Giáo Hoàng Phanxicô. (2013, 24 tháng 11). Tông huấn Evangelii Gaudium (Niềm Vui Của Tin Mừng). Toà Thánh Vatican. https://www.vatican.va/content/francesco/en/encyclicals/documents/papa-francesco_20131124_evangelii-gaudium.html

Thứ Tư – Tuần XVI – Mùa Thường Niên

Thứ Tư  – Tuần XVII Mùa Thường Niên

MẢNH ĐẤT TÂM HỒN

“Kìa người gieo giống đi ra gieo giống.” (Mt 13,3).

Mt 13,1-9

Lm. John Trần

Lời Chúa trong bài Tin Mừng hôm nay theo thánh Mátthêu khắc họa một bức tranh tuyệt đẹp và rất đỗi quen thuộc: “Kìa người gieo giống đi ra gieo giống.” (Mt 13,3). Bức tranh này không chỉ kể về một công việc đồng áng giản dị, mà còn tỏ bày cho chúng ta thấy dung mạo vô cùng quảng đại và đầy tình yêu thương của Thiên Chúa.

Thiên Chúa chính là người gieo giống vĩ đại. Ngài không đong đếm, không so đo tính toán xem mảnh đất nào mới thật xứng đáng để gieo. Ngài gieo rắc tình yêu, sự bình an và hạnh phúc xuống khắp nhân gian, mong mỏi mọi tâm hồn đều được tắm gội trong hồng ân của Ngài. Tuy nhiên, hạt giống Lời Chúa và ân sủng có sinh hoa kết trái hay không lại phụ thuộc vào sự cộng tác tự do của chúng ta, tức là tình trạng của “mảnh đất tâm hồn” mà chúng ta đang dọn sẵn.

Thưa cộng đoàn, nhìn lại chính mình, nhiều khi chúng ta đã để cho gai góc của thói hư tật xấu, những đam mê bất chính, hay những lo toan vật chất bóp nghẹt hạt giống tốt lành ấy. Phúc Âm đã cảnh tỉnh chúng ta: “Còn kẻ được gieo vào bụi gai, đó là kẻ nghe Lời và rồi nỗi bận tâm việc đời, và bả vinh hoa phú quý bóp nghẹt, khiến Lời không sinh hoa kết quả gì.” (Mt 13,22).

Dẫu vậy, Tin Mừng không nhằm mục đích lên án, mà mang đến một sứ điệp của niềm hy vọng Kitô giáo. Thiên Chúa luôn kiên nhẫn với chúng ta. Ngài sẵn sàng tha thứ cho những lần chúng ta yếu đuối, chai lỳ trong tội lỗi, miễn là chúng ta biết khiêm tốn quay về và nài xin Ngài thanh tẩy. Hạnh phúc đích thực chỉ đến khi chúng ta tự do cởi trói mình khỏi những ràng buộc của ma quỷ và sự quyến luyến thế gian. Chúng ta hãy dọn dẹp lại mảnh đất tâm hồn mình: nhổ đi những bụi gai ghen ghét, dọn đi những tảng đá của sự ích kỷ, để nhường chỗ cho một đời sống trong sạch, bác ái và vị tha.

Lạy Chúa Giêsu mến yêu, Chúa luôn kiên nhẫn gieo vãi Lời Hằng Sống vào lòng nhân thế. Xin ban Thánh Thần để cải tạo mảnh đất tâm hồn chúng con thành đất tốt, hầu Lời Chúa được đơm bông kết trái, mang lại niềm vui và bình an đích thực trong đời sống thường ngày của chúng con. Amen.

Thứ Ba – Tuần XVI – Mùa Thường Niên

Thứ Ba - Tuần XVI - Mùa Thường Niên

GIA ĐÌNH THIÊNG LIÊNG

“Phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh em chị em tôi, là mẹ tôi.” (Mt 12,50).

Mk 7,14-15.18-20; Mt 12,46-50

Lm. John Trần

Chắc hẳn mỗi người trong chúng ta đều đã từng nghe hoặc nhẩm hát những ca từ vô cùng ấm áp của nhạc sĩ Ngọc Lễ: “Ba ngọn nến lung linh, thắp sáng một gia đình… bên nhau mỗi khi đớn đau, bên nhau đến suốt cuộc đời.” Gia đình tự nhiên là tổ ấm ôm ấp chúng ta từ thuở ấu thơ, là nơi chất chứa niềm thương mến, vương vấn bước chân ta lúc ra đi và sưởi ấm trái tim ta khi quay về. Dây liên kết huyết thống là một ơn ban tuyệt vời mà Thiên Chúa đã khắc họa vào bản tính con người, giúp chúng ta tìm thấy niềm vui, sự nâng đỡ và bình yên.

Thế nhưng, qua bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hướng đến một gia đình rộng lớn và cao trọng hơn thế nữa: gia đình thiêng liêng của Thiên Chúa. Khi đang giảng dạy, có người báo tin Mẹ và anh em Ngài đang đứng ngoài, Chúa Giêsu đã đưa mắt nhìn những kẻ ngồi chung quanh và hùng hồn tuyên bố: “Phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh em chị em tôi, là mẹ tôi.” (Mt 12,50).

Lời khẳng định này không hề hạ thấp giá trị của gia đình tự nhiên, nhưng Chúa Giêsu chỉ ra hai điểm cốt lõi. Thứ nhất, tư cách thành viên trong gia đình của Chúa không bị giới hạn bởi huyết thống, mà được quyết định bằng một đặc tính duy nhất: “thi hành ý muốn của Thiên Chúa“. Ai không tìm kiếm và thi hành ý Ngài, người đó tự tách mình ra khỏi nguồn ân sủng. Thứ hai, khi chúng ta lắng nghe và sống theo Lời Chúa, chúng ta được Ngài trân trọng, được bước vào mối hiệp thông mật thiết với Ba Ngôi, và được hưởng nếm sự bình an viên mãn.

Minh chứng vĩ đại nhất cho nếp sống này chính là Đức Maria. Mẹ không chỉ là người cưu mang Chúa Giêsu về mặt thể lý, mà Mẹ còn là người môn đệ đầu tiên, trọn hảo nhất trong gia đình thiêng liêng ấy. Cả cuộc đời Mẹ là một tiếng thưa: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” (Lc 1,38). Nhờ luôn lắng nghe và thực thi ý Chúa, Mẹ đã trở thành “Đấng đầy ân sủng”, luôn có Thiên Chúa ở cùng, và Mẹ có phúc hơn mọi người nữ.

Ước gì qua phụng vụ Lời Chúa hôm nay, mỗi chúng ta biết vượt lên trên những ranh giới thông thường để thiết lập một mối quan hệ thâm sâu với Thiên Chúa. Xin ánh sáng Tin Mừng thắp lên trong tâm hồn chúng ta niềm vui, để chúng ta tự vấn: Trong cuộc sống hằng ngày, tôi đã thực sự là anh chị em của Chúa chưa? Tôi có đang nỗ lực thi hành thánh ý Chúa trong bậc sống của mình?

Nguyện xin Mẹ Maria đồng hành và dạy chúng ta biết luôn thưa tiếng “Xin vâng” trong mọi biến cố vui buồn của cuộc đời, để chúng ta mãi mãi là những thành viên yêu dấu trong gia đình của Chúa. Amen.

Thứ Hai – Tuần XVI – Mùa Thường Niên

Thứ Hai – Tuần XVII Mùa Thường Niên

TÌM CHÚA TRONG NHỮNG SỰ THƯỜNG

“Thưa Thầy, chúng tôi muốn thấy Thầy làm một dấu lạ”.

Mk 6,1-4.6-8 ; Mt 12,38-42

Lm. John Trần

Con người ở mọi thời đại dường như luôn mang trong mình một sự khao khát cháy bỏng đối với những điều kỳ diệu và siêu nhiên.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, một số kinh sư và người Pharisêu đã đến gặp mặt và thẳng thừng yêu cầu Chúa Giêsu làm một dấu lạ cho họ xem. Đằng sau lời thỉnh cầu ấy là cả một cái nhìn sai lệch về Thiên Chúa. Bởi vào thời bấy giờ, giới lãnh đạo tôn giáo Do Thái đã phác họa ra một chân dung Đấng Mêsia theo ý riêng của họ. Đối với họ, Đấng Cứu Thế phải là một vị vua oai hùng, mang sức mạnh vô song của một chiến tướng, phải làm những phép lạ kinh thiên động địa để tiêu diệt đế quốc La Mã và đưa dân tộc Do Thái lên đỉnh cao nhất. Nên để chứng minh mình là Đấng Cứu Thế, Chúa Giêsu buộc phải trình diễn những dấu lạ nhãn tiền theo “đơn đặt hàng” của họ.

Thế nhưng, Chúa Giêsu đã từ chối. Ngài dứt khoát không thỏa hiệp với một nhãn quan đức tin đầy thực dụng và vụ lợi ấy. Ngài vẫn chứng minh vương quyền của mình, nhưng không phải bằng vinh quang kiểu trần thế, mà ngang qua câu chuyện dấu lạ của ngôn sứ Giô-na. Đó là một dấu lạ vô cùng khiêm tốn của sự tự hủy, của Thập giá, của sự đi xuống tưởng chừng như thất bại thảm hại, để rồi sau ba ngày sẽ phục sinh vinh hiển. Chúa có đường lối của Chúa, và Ngài không bao giờ để con người thao túng quyền năng của Ngài.

Nhìn về quá khứ để rồi chúng ta phải giật mình tự vấn, bởi khao khát tìm kiếm những dấu lạ của Chúa để củng cố niềm tin không phải là một điều sai lầm, nhưng chúng ta sẽ lạc lối nếu lặp lại vết xe đổ của những người Pharisêu năm xưa.

Thật đáng buồn khi nhiều Kitô hữu ngày nay vẫn mang cơn cám dỗ thích bắt Thiên Chúa phải hành động theo kịch bản của mình. Đã bao lần chúng ta tỏ ra khao khát cuồng nhiệt những phép lạ tỏ tường, những sự can thiệp nhãn tiền, những hiện tượng siêu nhiên lạ lùng chỉ để thỏa mãn tính hiếu kỳ. Nhiều người trong chúng ta sẵn sàng tuôn đến những nơi được đồn thổi là có phép lạ, mong Chúa hiện ra nhãn tiền để mọi người phải tin.

Thế nhưng, chúng ta lại rất hờ hững với việc đào sâu Đức Tin nơi chính môi trường mình sống. Chúng ta lười biếng học hỏi Kinh Thánh, thờ ơ với việc lắng nghe Lời Chúa, rập khuôn trong đời sống Phụng vụ và bỏ quên việc thăng tiến bản thân qua những hành động bác ái, yêu thương cụ thể hằng ngày. Chúng ta đã quên mất rằng, một đức tin chỉ đứng vững nhờ phép lạ thì đó là một đức tin vụ lợi và hết sức mong manh.

Thiên Chúa là Đấng Toàn Năng, Ngài thừa sức để làm những phép lạ dời non lấp biển, nhưng Chúa rất hiếm khi làm những dấu lạ mang tính biểu diễn. Trái lại, Ngài luôn thích dùng những dấu chỉ. Dấu chỉ của Thiên Chúa thì kín đáo, đơn sơ, nhẹ nhàng và tràn đầy yêu thương. Ngài đang hiện diện và thầm thĩ vẫy gọi chúng ta qua những phép lạ của đời thường. Chỉ cần chúng ta biết mở đôi mắt đức tin và mở rộng cõi lòng, chúng ta sẽ thấy Chúa nhãn tiền qua một nhịp đập của con tim, một hơi thở bình an mỗi sớm mai thức dậy. Và ngay cả trong những giọt nước mắt lăn dài của những thử thách khổ đau, Chúa vẫn đang ở đó, âm thầm nâng đỡ. Tất cả những điều giản dị ấy chính là những dấu chỉ vĩ đại nhất về một Thiên Chúa Hằng Sống đang bao bọc chúng ta.

Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta nghiêm túc tra vấn lại đời sống tâm linh của chính mình, xem liệu ta có đang ra điều kiện và thử thách Chúa giống như những người Pharisêu xưa hay không.

Xin Chúa Thánh Thần thanh tẩy đôi mắt tâm hồn chúng ta, để chúng ta không mù lòa trước những hồng ân bình dị, đừng mải mê đi tìm một Thiên Chúa uy nghi xa vời, nhưng biết nhạy bén nhận ra tình yêu cứu độ của Ngài ngay trong những dấu chỉ vô cùng khiêm tốn của cuộc sống mưu sinh thường nhật. Amen.

Thứ Bảy – Tuần XV – Mùa Thường Niên

Thứ Bảy - Tuần XV - Mùa Thường Niên

NHÌN THA NHÂN BẰNG MẮT CHÚA

“Con ơi, các tội của con được tha rồi” (Mk 2,5)

Mk 2,1-5; Mt 12,14-21

Lm. John Trần

Có một câu chuyện cổ xưa kể rằng, Satan từng phát minh ra một tấm gương kỳ diệu – bất cứ điều gì nhìn vào nó cũng bị lật ngược, bị méo mó thành xấu xí khủng khiếp. Satan thích thú vô cùng, vì nó có thể làm tổn thương những linh hồn. Nhưng một hôm, tấm gương vỡ tan và rơi xuống trái đất, thành từng mảnh nhỏ. Kể từ đó, những hạt gương này bám vào mắt người, và họ chỉ thấy được cái xấu trong thế gian. Họ không còn nhìn thấy vẻ đẹp nữa.

Câu chuyện ấy là ẩn dụ cho lỗi lầm của chúng ta: nhìn thấy cái xấu ở người khác không phải là điều tự nhiên – đó là cái nhìn của quỷ. Nhưng chúng ta là con cái của Thiên Chúa, được tạo dựng theo hình ảnh của Ngài. Trong mỗi con người, dù khốn cùng đến đâu, vẻ đẹp của Thiên Chúa vẫn còn chiếu sáng.

Hôm nay, Phúc Âm cho ta thấy rõ điều này qua hai câu chuyện.

Trước hết là người liệt: bốn người bạn không nản chí vì tòa nhà chật ních, mà dựng thang, bẻ lợp mái nhà để hạ người bạn xuống trước Chúa Giêsu. Họ tin tưởng. Và Chúa nhìn thấy không phải lỗi lầm của người liệt, mà nhìn thấy đức tin của những người bạn ấy. “Con ơi, các tội của con được tha rồi” (Mk 2,5). Đấy là cái nhìn của Chúa – thấy được hạt giống tốt đẹp còn nép ẩn trong lòng người.

Rồi trước đó, Chúa được mô tả qua lời của tiên tri Isaia: “Cây lau bị dập Người không đành bẻ gẫy, tim đèn loe lét Người không nỡ tắt” (Is 42,3). Chúa Giêsu không ghét bỏ những kẻ yếu đuối, bệnh tật, hay những ai đã sa vào tội lỗi. Ngài không giáng phán xét cứng nhắc, mà thay vào đó, Ngài kín đáo, nhân hậu và hiền lành.

Thưa anh chị em, còn bao nhiêu người xung quanh chúng ta đang nằm trong tình cảnh thương tâm: bệnh tật, nghèo khổ, đã từng sai lầm, bây giờ mỏi mắt tìm kiếm một bàn tay cảm thông? Họ cơ cùng không phải vì lỗi riêng của họ, mà vì hoàn cảnh đã đẩy họ xuống. Thế mà chúng ta, những kẻ may mắn hơn, thường vô tình hoặc cố ý mặc họ rơi.

Chúng ta còn hay phô trương những điểm tốt của mình, trong khi loại bỏ những điểm tốt của kẻ khác. Chúng ta còn dùng ngôn từ sắc bén, hành động cứng rắn, cách nhìn lạnh nhạt. Nhưng đấy không phải là cách của Chúa Kitô.

Những người theo Chúa hôm nay, chúng ta được gọi để sống ba phẩm tính ấy: kín đáo – không tìm danh vọng; nhân hậu – luôn tìm lý do để tha thứ; và hiền lành – không bao giờ đè bẹp những đốm sáng còn lửng lơ của kẻ khác.

Khi mọi người nhìn vào cách sống của chúng ta, họ phải nhìn thấy hình ảnh của một Đức Kitô kín đáo, nhân hậu, luôn biết yêu thương. Chúng ta phải là những kẻ luôn tìm cách tắt tim đèn loe lét trong anh chị em mình thành ngọn lửa sáng.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta lấy lại cái nhìn của Chúa, để nhìn anh chị em không bằng mắt khoá, mà bằng mắt yêu thương và hy vọng. Amen.