Thứ Năm – Tuần VIII – Mùa Thường Niên

Thứ Năm - Tuần VIII – Mùa Thường Niên

ĐỨC TIN LÀ ÁNH SÁNG CHỮA LÀNH

“Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu anh!” (Mc 10,52)

Hc 42, 15-26 (Hl  15-25), Mc 10, 46-52

Lm.John Trần

Có một lần, các môn đệ đã nài xin Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, xin thêm lòng tin cho chúng con.” Và Người đáp lại:Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu này: ‘Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc’, nó cũng sẽ vâng lời anh em.” (Lc 17,5-6). Lời khẳng định ấy cho thấy sức phi thường của đức tin. Hôm nay, ngang qua trình thuật Tin Mừng, chúng ta được tận mắt chứng kiến sức mạnh hoán cải và chữa lành ấy nơi anh mù Ba-ti-mê.

Ngồi bên vệ đường xin ăn, Ba-ti-mê chìm trong bóng tối mù lòa thể lý và sự bế tắc của phận người. Thế nhưng, đôi mắt tâm hồn anh lại sáng tỏ vô cùng. Khi biết Đức Giêsu đi ngang qua, anh đã không để lỡ cơ hội cứu rỗi của đời mình. Mặc cho đám đông rầy la, cấm cản, anh càng kêu lớn tiếng hơn: “Lạy ông Giê-su, Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi!” (Mc 10,47). Tiếng kêu của anh không chỉ là âm thanh từ vòm họng, mà là tiếng thét của một niềm cậy trông tuyệt đối vào Thiên Chúa. Và đáp lại sự khao khát ấy, Chúa Giêsu đã phán một lời mang lại sự sống mới: “Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu anh!” (Mc 10,52). Đức tin đã đánh tan bóng tối, mở mắt cho anh cả về thể xác lẫn tâm hồn.

Kính thưa cộng đoàn, nhìn lại cuộc đời mình, không ít lần chúng ta cũng rơi vào cảnh “mù lòa” và khốn cùng. Đó là những lúc ta bị vây hãm bởi đau khổ, bệnh tật hay bế tắc đến mức tưởng chừng không còn lối thoát. Khi thuận buồm xuôi gió, thật dễ để ta tạ ơn và tin tưởng Chúa. Nhưng khi đối diện với thử thách gian truân, hay khi lời cầu nguyện dường như rơi vào thinh lặng, chúng ta rất dễ chán nản, sa sút tinh thần. Thay vì chạy đến với Chúa, chúng ta vội vã tìm kiếm những phương thế trần gian, dựa dẫm vào quyền lực con người hơn là đặt trọn niềm tín thác vào một Thiên Chúa toàn năng và giàu lòng xót thương.

Về thái độ cầu nguyện và lòng xác tín của anh mù Ba-ti-mê, trong buổi đọc kinh Truyền Tin ngày 24 tháng 10 năm 2021, Đức Thánh Cha Phanxicô [*] đã nhắn nhủ rằng:

“Đức tin của Bartimaeus được thể hiện rõ qua lời cầu nguyện của ông. Đó không phải là một lời cầu nguyện rụt rè và thông thường…, Ông không cầu xin một ân sủng, mà dâng chính mình: ông cầu xin lòng thương xót cho bản thân, cho cuộc đời mình. Đó không phải là một lời cầu xin nhỏ, nhưng nó rất đẹp bởi vì đó là tiếng kêu xin lòng thương xót, nghĩa là lòng trắc ẩn, lòng thương xót của Thiên Chúa, sự dịu dàng của Ngài.… anh không sợ làm phiền, anh không chấp nhận sự im lặng mà người khác áp đặt…

 Còn chúng ta thì sao? Khi chúng ta cầu xin ân sủng của Chúa, liệu chúng ta có bao gồm cả câu chuyện của chính mình, những vết thương, những sự tủi nhục, những giấc mơ tan vỡ, những sai lầm và những hối tiếc của mình không?…

“ Lạy Chúa Giêsu, Con vua Đa-vít, xin thương xót con .” Hôm nay, chúng ta cũng hãy đọc lời cầu nguyện này. Hãy lặp lại lời cầu nguyện và tự hỏi: “Lời cầu nguyện của con như thế nào?” Mỗi người chúng ta hãy tự hỏi: “Lời cầu nguyện của con như thế nào?” Có can đảm không, có chứa đựng sự kiên trì tốt lành của Ba-tê-ma-ê không, có biết cách “nắm bắt” Chúa khi Ngài đi ngang qua không , hay chỉ bằng lòng với việc chào hỏi hình thức mỗi khi con nhớ ra? Những lời cầu nguyện hời hợt chẳng giúp ích gì cả.”[*].

Đức tin không phải là một chiếc đũa phép để vạn sự như ý, mà là ngọn đèn hy vọng dẫn ta đi qua mọi giông bão.

Nguyện xin ánh sáng Tin Mừng hôm nay sưởi ấm tâm hồn mỗi người chúng ta, để dẫu có lúc tuyệt vọng, ta vẫn can đảm bước đến với Chúa và dâng lên Người lời nguyện tha thiết từ tận đáy lòng: “Lạy Chúa Giêsu, Con vua Đavít, xin thương xót con”. Amen.


[*].Đ. T. C. Phanxicô, (2021, 24 tháng 10). Huấn từ trong buổi đọc kinh Truyền Tin ngày 24 tháng 10 năm 2021. Vatican. Truy cập từ https://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2021/documents/papa-francesco_angelus_20211024.html

Thứ Tư tuần VIII – Mùa Thường Niên

Thứ Tư tuần VIII – Mùa Thường Niên

SỐNG LÀ PHỤC VỤ THEO GƯƠNG CHÚA GIÊSU

“Ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ mọi người” (Mc 10,44)

1Pr 1,18-25, Mc 10,32 – 45

Lm. John Trần

Hành trình tiến về Giêrusalem của Thầy trò Chúa Giêsu được Tin Mừng hôm nay khắc họa bằng một bức tranh đối lập. Một bên là Chúa Giêsu, Ngài bước đi tiên phong với tâm thế hiến tế, bình tĩnh báo trước cuộc thương khó: “Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ kết án tử hình Người” (Mc 10,33). Một bên là các môn đệ, tâm trí còn bận tâm đến danh vọng trần tục, đỉnh điểm khi Giacôbê và Gioan đến xin hai chỗ tả hữu trong vinh quang, kéo theo sự tức tối, ganh tị của mười môn đệ còn lại.

Bài Tin Mừng cũng đánh động mỗi chúng ta. Nhiều khi đối diện với những đau khổ của tha nhân, hay ngay trong lòng giáo xứ, gia đình, chúng ta lại hành xử ích kỷ, chỉ nghĩ đến lợi ích và địa vị của bản thân. Thánh Phêrô trong bài đọc một đã nhắc nhở chúng ta về giá trị của ơn cứu chuộc: “Anh em đã được cứu chuộc khỏi lối sống phù phiếm… không phải bằng những thứ mau hư nát như vàng hay bạc, nhưng bằng máu thánh danh dự của Con Chiên vẹn toàn, tỳ ố là Đức Ki-tô” (1Pr 1,18-19). Lối sống tranh giành, ham hố quyền lực chính là “lối sống phù phiếm” mà máu Chúa Kitô đã đổ ra để giải thoát chúng ta.

Trước sự hám danh và chia rẽ của các môn đệ, Chúa Giêsu không loại trừ các ông. Ngài kiên nhẫn uốn nắn và đảo lộn hoàn toàn tiêu chuẩn của thế gian bằng một công thức đảo ngược: “Ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ mọi người” (Mc 10,44). Ngài định nghĩa lại quyền lực không phải là thống trị, mà là cúi xuống.

Chúa Giêsu không chỉ nói, Ngài đã thực hành: “Vì Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mc 10,45). Sống là phục vụ. Phục vụ không điều kiện, không tìm hư danh hay trục lợi cá nhân thông qua những chạy chọt, luồn cúi trần tục.

Xin Chúa cho mỗi chúng ta biết mặc lấy tâm tình của Đức Kitô, hoán cải những ghen tị nhỏ nhen thành niềm vui dấn thân, để biến cuộc đời mình thành món quà phục vụ bình an và hy vọng cho anh chị em chung quanh. Amen.

Lễ Thánh Philipphê Nêri, Linh Mục – 26/5

Lễ Thánh Philipphê Nêri, Linh Mục – 26/5

NIỀM VUI CỦA SỰ THÁNH THIỆN

Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy!” (Mc 10,28)

1Pr 1,10-16; Mc 10,28-31

Lm.John Trần

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo Hội, chúng ta hân hoan mừng kính Thánh Philipphê Nêri, (1515-1595),  một vị thánh nổi tiếng với nụ cười rạng rỡ, người được mệnh danh là “Tông đồ của thành Rôma” và là “Vị thánh của niềm vui”. Chiêm ngắm cuộc đời của ngài dưới ánh sáng của Lời Chúa hôm nay, chúng ta khám phá ra một chân lý tuyệt đẹp: Sự thánh thiện đích thực không bao giờ mang dáng vẻ u buồn, mà luôn tỏa sáng niềm vui và bình an của Chúa Thánh Thần.

Trong bài Tin Mừng theo thánh Máccô, chúng ta nghe thánh Phêrô thưa cùng Chúa Giêsu: “Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy!” (Mc 10,28). Đáp lại, Chúa Giêsu hứa ban một phần thưởng vĩ đại: “Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất, vì Thầy và vì Tin Mừng, mà bây giờ, ngay ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng đất, gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và sự sống đời đời ở đời sau” (Mc 10,29-30).

Lời hứa này đã được ứng nghiệm một cách trọn vẹn nơi cuộc đời của Thánh Philipphê Nêri. Sinh năm 1515 tại Florence, nước Ý. Tên riêng của ngài hồi còn nhỏ là “bé Phil tốt lành.” Ngài từng được gửi đến sống với một người chú giàu có để thừa kế sản nghiệp thương gia. Thế nhưng, giữa sự xa hoa và hứa hẹn về một tương lai rực rỡ mang tính thế gian, tâm hồn người thanh niên Philipphê lại cảm thấy một tiếng gọi mãnh liệt hơn. Ngài đã quyết định từ bỏ khối tài sản khổng lồ ấy, lên đường đi Rôma với hai bàn tay trắng để dâng mình trọn vẹn cho Chúa. Ngài đã thực sự “bỏ mọi sự”. Và rồi, Thiên Chúa đã ban lại cho ngài “gấp trăm”. Tại Rôma, dù sống trong cảnh nghèo khó tột bậc, ngài lại trở thành người cha thiêng liêng của vô số linh hồn, từ những người hành khất, thanh thiếu niên lang thang, cho đến các vị giáo hoàng và hồng y. Ngài đã lập ra Tu hội Oratory, quy tụ hàng ngàn con cái thiêng liêng. Đó chẳng phải là người mẹ, người con, người anh em “gấp trăm” mà Chúa Giêsu đã hứa sao?

Chính sự từ bỏ triệt để ấy đã mở đường cho ngài đạt tới một sự thánh thiện phi thường. Trong Bài đọc 1, thánh Phêrô kêu gọi chúng ta: “Anh em hãy sống thánh thiện trong tất cả cách ăn nết ở, để trở nên giống Đấng Thánh đã kêu gọi anh em, vì có lời chép: Các ngươi phải thánh thiện, vì Ta là Đấng Thánh” (1 Pr 1,15-16). Thánh Philipphê Nêri đã hiểu rằng, thánh thiện không đồng nghĩa với việc mang một khuôn mặt rầu rĩ. Ngược lại, ngài dùng sự hài hước, tính vui vẻ và lòng hiền hậu để kéo các linh hồn, đặc biệt là giới trẻ, ra khỏi cạm bẫy của tội lỗi. Tình yêu của ngài dành cho Chúa lớn lao đến mức, trong một lần cầu nguyện vào Lễ Hiện Xuống năm 1544, người ta kể lại rằng ngọn lửa Chúa Thánh Thần đã giáng xuống, làm trái tim ngài phình to ra đến gãy cả hai xương sườn để lấy chỗ cho một tình yêu quá đỗi dạt dào.

Thế giới hôm nay đang thiếu vắng niềm vui đích thực. Chúng ta có nhiều phương tiện giải trí, nhưng tâm hồn lại thường xuyên rơi vào lo âu, trống rỗng và sầu muộn. Sứ điệp của Thánh Philipphê Nêri nhắc nhở chúng ta rằng, chỉ khi để Thiên Chúa ngự trị, trái tim ta mới thực sự bình an. Trong Thông điệp nhân kỷ niệm 500 năm ngày sinh Thánh Philipphê Nêri, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ: “Sứ vụ của ngài là một bài ca ngợi niềm vui và tình yêu… Con đường hiện sinh của ngài được ghi dấu sâu sắc bởi mối quan hệ với Chúa Giêsu Kitô và bởi sự tận tâm hướng dẫn các linh hồn được giao phó cho sự chăm sóc tinh thần của ngài đến với Chúa. Khi sắp qua đời, ngài khuyên rằng: “Ai muốn gì khác ngoài Chúa Kitô, thì không biết mình muốn gì; ai xin gì khác ngoài Chúa Kitô, thì không biết mình đang xin gì”…Tình phụ tử thiêng liêng của ngài tỏa sáng trong toàn bộ công việc, được đặc trưng bởi lòng tin tưởng vào con người, bởi sự khinh miệt những màu sắc tối tăm và ảm đạm, bởi tinh thần hân hoan và niềm vui, bởi niềm tin rằng ân sủng không chế ngự bản chất mà chữa lành, củng cố và hoàn thiện nó” (Đức Thánh Cha Phanxicô, 2015).

Hôm nay, Chúa cũng đang mời gọi mỗi người chúng ta bước đi trên con đường thánh thiện ấy. Hãy mang niềm vui của Tin Mừng vào gia đình, vào môi trường làm việc và vào giáo xứ của chúng ta. Đừng sợ hãi khi phải “từ bỏ” những thói hư tật xấu, sự ích kỷ hay sự dính bén vật chất. Vì như Thánh Philipphê Nêri đã trải nghiệm, những gì Thiên Chúa ban lại luôn vượt quá sự mong đợi của chúng ta.

Xin Thánh Philipphê Nêri cầu bầu cho mỗi người chúng ta, để xin Chúa Thánh Thần mở rộng trái tim ta, lấp đầy bằng ngọn lửa tình yêu của Ngài, để chúng ta luôn sống hân hoan, hy vọng và trở thành những chứng nhân sống động cho niềm vui Phục Sinh của Chúa Kitô. Amen.


TÀI LIỆU THAM KHẢO:

  • Đức Thánh Cha Phanxicô. (2015, ngày 26 tháng 5). Message of His Holiness Pope Francis for the 500th Anniversary of the Birth of Saint Philip Neri. Vatican.va. Truy xuất từ:  https://www.vatican.va/content/francesco/en/messages/pont-messages/2015/documents/papa-francesco_20150526_messaggio-v-centenario-san-filippo-neri.html
  • Lm. Giuse Đinh Tất Quý, website Tổng Giáo phận Sài Gòn. Ngày 26-05: Thánh Philipphê Nêri, linh mục. TGPSaigon.net. Truy xuất từ: https://tgpsaigon.net/bai-viet/ngay-26-05-thanh-philipphe-nerilinh-muc-46307

Thứ Bảy – Tuần VII – Mùa Phục Sinh

Thứ Bảy - Tuần VII - Mùa Phục Sinh

CHỨNG NHÂN CHO CHÚA

“Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh? Phần anh, hãy theo Thầy”

Cv 28,16-20.30-31; Ga 21,20-25

Lm. John Trần

Bài Tin Mừng hôm nay khép lại sách Phúc Âm theo thánh Gioan với một cuộc đối thoại đầy thú vị giữa Chúa Giêsu và Phêrô. Sau khi được Chúa tiên báo về cái chết tử đạo để tôn vinh Thiên Chúa, Phêrô quay lại, nhìn thấy Gioan – người môn đệ được Chúa yêu – liền chột dạ thắc mắc: “Thưa Thầy, còn anh này thì sao?”

Câu trả lời của Chúa Giêsu: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh? Phần anh, hãy theo Thầy” chính là lời nhắc nhở sâu sắc cho mỗi người chúng ta về ơn gọi làm chứng nhân giữa lòng thế giới.

Thứ nhất, chứng nhân của tình yêu kiên trì:

Nhìn vào cuộc đời thánh Gioan, chúng ta thấy một cách thức làm chứng hoàn toàn khác biệt. Nếu các tông đồ khác làm chứng bằng việc đổ máu đào tử đạo, thì Gioan lại làm chứng bằng một cuộc đời trường thọ nhưng đầy sóng gió. Truyền thuyết kể lại, ngài từng bị bỏ vào vạc dầu sôi nhưng không chết, bị lưu đày ra đảo Patmos, và cuối cùng qua đời tại Êphêsô.

Bằng kinh nghiệm của một người từng tựa đầu vào ngực Chúa, từng đứng dưới chân thập giá, cả cuộc đời Gioan là một bài ca minh chứng cho “tình yêu Thiên Chúa”. Ngài để lại cho Giáo hội kho tàng vô giá là sách Tin Mừng, các Thư tín và sách Khải Huyền. Ngài minh chứng cho chúng ta thấy: làm chứng cho Chúa không nhất thiết phải chịu gươm đao, mà còn là kiên tâm sống trọn vẹn tình yêu, hy sinh âm thầm và truyền rao chân lý qua từng ngày sống. Giống như lời kết của Tin Mừng: “Cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các sách viết ra”, những phương cách làm chứng cho Chúa trong lịch sử Hội Thánh cũng vô tận và đa dạng như thế.

Thứ hai, vượt qua cạm bẫy của sự so bì:

Câu hỏi của Phêrô “Còn anh này thì sao?” phản chiếu một căn bệnh rất phổ biến trong cộng đoàn chúng ta: bệnh tò mò và so bì về phận việc của người khác. Trong gia đình, hội đoàn hay giáo xứ, chúng ta rất dễ xao nhãng bổn phận của mình vì mải mê dòm ngó người bên cạnh. Chúng ta hay phàn nàn: “Tại sao tôi phải vất vả thế này còn người kia lại thảnh thơi?”, hay “Tại sao người nọ không chịu làm việc?”.

Lời Chúa Giêsu nhắc nhở Phêrô ngày xưa cũng là mệnh lệnh cho chúng ta hôm nay: “Việc gì đến con? Phần con, hãy theo Ta”. Mỗi người có một hoàn cảnh, một khả năng và một vai trò riêng biệt trong công trình của Chúa. Việc của chúng ta không phải là tò mò hay phán xét, mà là chu toàn bổn phận của chính mình.

Ước gì mỗi chúng ta biết trân trọng sự đa dạng của ơn gọi. Người làm chứng bằng lời rao giảng, kẻ làm chứng bằng những lo toan vất vả của đời sống gia đình; người phục vụ năng nổ, kẻ đóng góp bằng lời cầu nguyện âm thầm. Xin Chúa ban ơn để chúng ta đừng bao giờ để sự so đo làm sứt mẻ tình hiệp nhất cộng đoàn, nhưng biết dồn trọn tâm trí mà nghe theo tiếng Chúa gọi: “Phần con, hãy theo Ta”. Amen.

Thứ Sáu – Tuần VII – Mùa Phục Sinh

Thứ Sáu - Tuần VII - Mùa Phục Sinh

THIÊN CHÚA THƯƠNG XÓT

“Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy.” (Ga 21,15)

Cv 25,13b – 21; Ga 21,15-19

Lm. John Trần

Giai thoại phương Tây kể lại rằng, khi Alexander Đại đế còn là một cậu bé, cha của cậu đã mua một con ngựa chiến vô cùng hung hãn. Không một nài ngựa lão luyện nào có thể cưỡi hay thuần phục được nó. Thế nhưng, cậu bé Alexander lại khuất phục con ngựa ấy một cách vô cùng dễ dàng. Khi được hỏi về bí quyết, cậu mỉm cười đáp: “Chẳng có phép màu nào cả. Tôi quan sát kỹ và nhận ra con ngựa này đang hoảng loạn vì rất sợ cái bóng của chính nó. Tôi chỉ đơn giản là xoay đầu nó hướng về phía mặt trời. Khi ánh sáng chiếu rọi ở phía trước, cái bóng sợ hãi ấy tự động ngả về phía sau, và nó được bình an.”

Thưa cộng đoàn, hình ảnh con ngựa sợ hãi cái bóng của chính mình cũng chính là bức tranh phản chiếu tâm hồn của Thánh Phêrô trong bài Tin Mừng hôm nay.

Sau sự kiện khổ nạn, Phêrô mang trong mình một vết thương lòng, một “cái bóng” đen tối vô cùng nặng nề: đó là sự hèn nhát chối Thầy đến ba lần. Ông bị ám ảnh bởi quá khứ, rụt rè, mặc cảm và có lẽ đã nghĩ rằng mình chẳng còn xứng đáng để được Thầy yêu thương nữa. Ông sợ hãi cái bóng của chính mình.

Nhưng hôm nay, bên bờ hồ Tibêria, Chúa Giêsu Phục Sinh đã hiện đến. Ngài chính là “Mặt Trời Công Chính”, là Đấng giàu Lòng Thương Xót. Ngài tiến lại gần Phêrô và làm cái động tác tuyệt vời mà cậu bé Alexander đã làm: Ngài xoay hướng nhìn của Phêrô về phía ánh sáng.

Trước mặt người môn đệ từng phản bội mình, Chúa Giêsu không hề buông một lời trách móc, không đay nghiến lầm lỗi cũ, cũng không mở ra một phiên tòa để xét xử quá khứ. Ngài chỉ ân cần hỏi một câu duy nhất, được lặp lại ba lần: “Này anh Simon, con ông Gioan, anh có mến Thầy không?”. Khi Phêrô thốt lên: “Lạy Thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con yêu mến Thầy”, ấy là lúc sự sợ hãi tan biến. Lòng thương xót của Chúa đã hoàn toàn cảm hóa Phêrô, trả lại cho ông phẩm giá làm con, và vĩ đại hơn nữa, trao phó cho người môn đệ yếu đuối ấy quyền chăn dắt đoàn chiên của Ngài.

Trang Tin Mừng hôm nay để lại cho chúng ta những bài học sâu sắc về cách Thiên Chúa yêu thương, và cách chúng ta phải sống với tha nhân:

  • Thứ nhất, Thiên Chúa không kết án quá khứ: Tội lỗi của chúng ta dẫu có lớn lao đến đâu cũng chẳng bao giờ bị Chúa đem ra vạch lá tìm sâu hay thóa mạ. Chỉ có Lòng Thương Xót mới có sức mạnh giải thoát con người. Khi chúng ta thật lòng quay về với Chúa, xoay mặt về phía ánh sáng của Ngài, mọi gánh nặng và bóng tối của quá khứ sẽ bị bỏ lại phía sau lưng.
  • Thứ hai, đừng dùng quá khứ để giam cầm anh chị em mình: Tình yêu của Chúa biến đổi tội nhân, nhưng cũng đòi hỏi chúng ta một thái độ dứt khoát: Hãy yêu tha nhân như cách Chúa đã yêu ta. Rất nhiều lần trong đời sống gia đình và giáo xứ, chúng ta thích bới móc “dĩ vãng” của người khác để lên án, xét đoán và cản bước họ. Lời Chúa mời gọi chúng ta hãy ngừng việc ném đá vào quá khứ của anh chị em. Thay vì oán xét, hãy bao dung, thông cảm và cầu nguyện cho những yếu đuối của nhau.

Quá khứ là để rút ra bài học, không phải là nhà tù để chúng ta giam hãm chính mình hay giam hãm người khác.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa thấu tỏ mọi sự, Chúa biết chúng con yêu mến Chúa. Xin dọi ánh sáng Phục Sinh của Ngài vào những góc khuất trong tâm hồn chúng con, giúp chúng con trút bỏ mặc cảm lỗi lầm. Đồng thời, xin ban cho chúng con một trái tim quảng đại, biết dịu dàng tha thứ cho những lầm lỗi của anh chị em, như Chúa đã yêu thương và tha thứ cho chúng con. Amen.