Thứ Năm – Tuần VIII – Mùa Thường Niên

Thứ Năm - Tuần VIII – Mùa Thường Niên

ĐỨC TIN LÀ ÁNH SÁNG CHỮA LÀNH

“Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu anh!” (Mc 10,52)

Hc 42, 15-26 (Hl  15-25), Mc 10, 46-52

Lm.John Trần

Có một lần, các môn đệ đã nài xin Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, xin thêm lòng tin cho chúng con.” Và Người đáp lại:Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu này: ‘Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc’, nó cũng sẽ vâng lời anh em.” (Lc 17,5-6). Lời khẳng định ấy cho thấy sức phi thường của đức tin. Hôm nay, ngang qua trình thuật Tin Mừng, chúng ta được tận mắt chứng kiến sức mạnh hoán cải và chữa lành ấy nơi anh mù Ba-ti-mê.

Ngồi bên vệ đường xin ăn, Ba-ti-mê chìm trong bóng tối mù lòa thể lý và sự bế tắc của phận người. Thế nhưng, đôi mắt tâm hồn anh lại sáng tỏ vô cùng. Khi biết Đức Giêsu đi ngang qua, anh đã không để lỡ cơ hội cứu rỗi của đời mình. Mặc cho đám đông rầy la, cấm cản, anh càng kêu lớn tiếng hơn: “Lạy ông Giê-su, Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi!” (Mc 10,47). Tiếng kêu của anh không chỉ là âm thanh từ vòm họng, mà là tiếng thét của một niềm cậy trông tuyệt đối vào Thiên Chúa. Và đáp lại sự khao khát ấy, Chúa Giêsu đã phán một lời mang lại sự sống mới: “Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu anh!” (Mc 10,52). Đức tin đã đánh tan bóng tối, mở mắt cho anh cả về thể xác lẫn tâm hồn.

Kính thưa cộng đoàn, nhìn lại cuộc đời mình, không ít lần chúng ta cũng rơi vào cảnh “mù lòa” và khốn cùng. Đó là những lúc ta bị vây hãm bởi đau khổ, bệnh tật hay bế tắc đến mức tưởng chừng không còn lối thoát. Khi thuận buồm xuôi gió, thật dễ để ta tạ ơn và tin tưởng Chúa. Nhưng khi đối diện với thử thách gian truân, hay khi lời cầu nguyện dường như rơi vào thinh lặng, chúng ta rất dễ chán nản, sa sút tinh thần. Thay vì chạy đến với Chúa, chúng ta vội vã tìm kiếm những phương thế trần gian, dựa dẫm vào quyền lực con người hơn là đặt trọn niềm tín thác vào một Thiên Chúa toàn năng và giàu lòng xót thương.

Về thái độ cầu nguyện và lòng xác tín của anh mù Ba-ti-mê, trong buổi đọc kinh Truyền Tin ngày 24 tháng 10 năm 2021, Đức Thánh Cha Phanxicô [*] đã nhắn nhủ rằng:

“Đức tin của Bartimaeus được thể hiện rõ qua lời cầu nguyện của ông. Đó không phải là một lời cầu nguyện rụt rè và thông thường…, Ông không cầu xin một ân sủng, mà dâng chính mình: ông cầu xin lòng thương xót cho bản thân, cho cuộc đời mình. Đó không phải là một lời cầu xin nhỏ, nhưng nó rất đẹp bởi vì đó là tiếng kêu xin lòng thương xót, nghĩa là lòng trắc ẩn, lòng thương xót của Thiên Chúa, sự dịu dàng của Ngài.… anh không sợ làm phiền, anh không chấp nhận sự im lặng mà người khác áp đặt…

 Còn chúng ta thì sao? Khi chúng ta cầu xin ân sủng của Chúa, liệu chúng ta có bao gồm cả câu chuyện của chính mình, những vết thương, những sự tủi nhục, những giấc mơ tan vỡ, những sai lầm và những hối tiếc của mình không?…

“ Lạy Chúa Giêsu, Con vua Đa-vít, xin thương xót con .” Hôm nay, chúng ta cũng hãy đọc lời cầu nguyện này. Hãy lặp lại lời cầu nguyện và tự hỏi: “Lời cầu nguyện của con như thế nào?” Mỗi người chúng ta hãy tự hỏi: “Lời cầu nguyện của con như thế nào?” Có can đảm không, có chứa đựng sự kiên trì tốt lành của Ba-tê-ma-ê không, có biết cách “nắm bắt” Chúa khi Ngài đi ngang qua không , hay chỉ bằng lòng với việc chào hỏi hình thức mỗi khi con nhớ ra? Những lời cầu nguyện hời hợt chẳng giúp ích gì cả.”[*].

Đức tin không phải là một chiếc đũa phép để vạn sự như ý, mà là ngọn đèn hy vọng dẫn ta đi qua mọi giông bão.

Nguyện xin ánh sáng Tin Mừng hôm nay sưởi ấm tâm hồn mỗi người chúng ta, để dẫu có lúc tuyệt vọng, ta vẫn can đảm bước đến với Chúa và dâng lên Người lời nguyện tha thiết từ tận đáy lòng: “Lạy Chúa Giêsu, Con vua Đavít, xin thương xót con”. Amen.


[*].Đ. T. C. Phanxicô, (2021, 24 tháng 10). Huấn từ trong buổi đọc kinh Truyền Tin ngày 24 tháng 10 năm 2021. Vatican. Truy cập từ https://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2021/documents/papa-francesco_angelus_20211024.html

Thứ Tư tuần VIII – Mùa Thường Niên

Thứ Tư tuần VIII – Mùa Thường Niên

SỐNG LÀ PHỤC VỤ THEO GƯƠNG CHÚA GIÊSU

“Ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ mọi người” (Mc 10,44)

1Pr 1,18-25, Mc 10,32 – 45

Lm. John Trần

Hành trình tiến về Giêrusalem của Thầy trò Chúa Giêsu được Tin Mừng hôm nay khắc họa bằng một bức tranh đối lập. Một bên là Chúa Giêsu, Ngài bước đi tiên phong với tâm thế hiến tế, bình tĩnh báo trước cuộc thương khó: “Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ kết án tử hình Người” (Mc 10,33). Một bên là các môn đệ, tâm trí còn bận tâm đến danh vọng trần tục, đỉnh điểm khi Giacôbê và Gioan đến xin hai chỗ tả hữu trong vinh quang, kéo theo sự tức tối, ganh tị của mười môn đệ còn lại.

Bài Tin Mừng cũng đánh động mỗi chúng ta. Nhiều khi đối diện với những đau khổ của tha nhân, hay ngay trong lòng giáo xứ, gia đình, chúng ta lại hành xử ích kỷ, chỉ nghĩ đến lợi ích và địa vị của bản thân. Thánh Phêrô trong bài đọc một đã nhắc nhở chúng ta về giá trị của ơn cứu chuộc: “Anh em đã được cứu chuộc khỏi lối sống phù phiếm… không phải bằng những thứ mau hư nát như vàng hay bạc, nhưng bằng máu thánh danh dự của Con Chiên vẹn toàn, tỳ ố là Đức Ki-tô” (1Pr 1,18-19). Lối sống tranh giành, ham hố quyền lực chính là “lối sống phù phiếm” mà máu Chúa Kitô đã đổ ra để giải thoát chúng ta.

Trước sự hám danh và chia rẽ của các môn đệ, Chúa Giêsu không loại trừ các ông. Ngài kiên nhẫn uốn nắn và đảo lộn hoàn toàn tiêu chuẩn của thế gian bằng một công thức đảo ngược: “Ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ mọi người” (Mc 10,44). Ngài định nghĩa lại quyền lực không phải là thống trị, mà là cúi xuống.

Chúa Giêsu không chỉ nói, Ngài đã thực hành: “Vì Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mc 10,45). Sống là phục vụ. Phục vụ không điều kiện, không tìm hư danh hay trục lợi cá nhân thông qua những chạy chọt, luồn cúi trần tục.

Xin Chúa cho mỗi chúng ta biết mặc lấy tâm tình của Đức Kitô, hoán cải những ghen tị nhỏ nhen thành niềm vui dấn thân, để biến cuộc đời mình thành món quà phục vụ bình an và hy vọng cho anh chị em chung quanh. Amen.

Lễ Thánh Philipphê Nêri, Linh Mục – 26/5

Lễ Thánh Philipphê Nêri, Linh Mục – 26/5

NIỀM VUI CỦA SỰ THÁNH THIỆN

Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy!” (Mc 10,28)

1Pr 1,10-16; Mc 10,28-31

Lm.John Trần

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo Hội, chúng ta hân hoan mừng kính Thánh Philipphê Nêri, (1515-1595),  một vị thánh nổi tiếng với nụ cười rạng rỡ, người được mệnh danh là “Tông đồ của thành Rôma” và là “Vị thánh của niềm vui”. Chiêm ngắm cuộc đời của ngài dưới ánh sáng của Lời Chúa hôm nay, chúng ta khám phá ra một chân lý tuyệt đẹp: Sự thánh thiện đích thực không bao giờ mang dáng vẻ u buồn, mà luôn tỏa sáng niềm vui và bình an của Chúa Thánh Thần.

Trong bài Tin Mừng theo thánh Máccô, chúng ta nghe thánh Phêrô thưa cùng Chúa Giêsu: “Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy!” (Mc 10,28). Đáp lại, Chúa Giêsu hứa ban một phần thưởng vĩ đại: “Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất, vì Thầy và vì Tin Mừng, mà bây giờ, ngay ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng đất, gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và sự sống đời đời ở đời sau” (Mc 10,29-30).

Lời hứa này đã được ứng nghiệm một cách trọn vẹn nơi cuộc đời của Thánh Philipphê Nêri. Sinh năm 1515 tại Florence, nước Ý. Tên riêng của ngài hồi còn nhỏ là “bé Phil tốt lành.” Ngài từng được gửi đến sống với một người chú giàu có để thừa kế sản nghiệp thương gia. Thế nhưng, giữa sự xa hoa và hứa hẹn về một tương lai rực rỡ mang tính thế gian, tâm hồn người thanh niên Philipphê lại cảm thấy một tiếng gọi mãnh liệt hơn. Ngài đã quyết định từ bỏ khối tài sản khổng lồ ấy, lên đường đi Rôma với hai bàn tay trắng để dâng mình trọn vẹn cho Chúa. Ngài đã thực sự “bỏ mọi sự”. Và rồi, Thiên Chúa đã ban lại cho ngài “gấp trăm”. Tại Rôma, dù sống trong cảnh nghèo khó tột bậc, ngài lại trở thành người cha thiêng liêng của vô số linh hồn, từ những người hành khất, thanh thiếu niên lang thang, cho đến các vị giáo hoàng và hồng y. Ngài đã lập ra Tu hội Oratory, quy tụ hàng ngàn con cái thiêng liêng. Đó chẳng phải là người mẹ, người con, người anh em “gấp trăm” mà Chúa Giêsu đã hứa sao?

Chính sự từ bỏ triệt để ấy đã mở đường cho ngài đạt tới một sự thánh thiện phi thường. Trong Bài đọc 1, thánh Phêrô kêu gọi chúng ta: “Anh em hãy sống thánh thiện trong tất cả cách ăn nết ở, để trở nên giống Đấng Thánh đã kêu gọi anh em, vì có lời chép: Các ngươi phải thánh thiện, vì Ta là Đấng Thánh” (1 Pr 1,15-16). Thánh Philipphê Nêri đã hiểu rằng, thánh thiện không đồng nghĩa với việc mang một khuôn mặt rầu rĩ. Ngược lại, ngài dùng sự hài hước, tính vui vẻ và lòng hiền hậu để kéo các linh hồn, đặc biệt là giới trẻ, ra khỏi cạm bẫy của tội lỗi. Tình yêu của ngài dành cho Chúa lớn lao đến mức, trong một lần cầu nguyện vào Lễ Hiện Xuống năm 1544, người ta kể lại rằng ngọn lửa Chúa Thánh Thần đã giáng xuống, làm trái tim ngài phình to ra đến gãy cả hai xương sườn để lấy chỗ cho một tình yêu quá đỗi dạt dào.

Thế giới hôm nay đang thiếu vắng niềm vui đích thực. Chúng ta có nhiều phương tiện giải trí, nhưng tâm hồn lại thường xuyên rơi vào lo âu, trống rỗng và sầu muộn. Sứ điệp của Thánh Philipphê Nêri nhắc nhở chúng ta rằng, chỉ khi để Thiên Chúa ngự trị, trái tim ta mới thực sự bình an. Trong Thông điệp nhân kỷ niệm 500 năm ngày sinh Thánh Philipphê Nêri, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ: “Sứ vụ của ngài là một bài ca ngợi niềm vui và tình yêu… Con đường hiện sinh của ngài được ghi dấu sâu sắc bởi mối quan hệ với Chúa Giêsu Kitô và bởi sự tận tâm hướng dẫn các linh hồn được giao phó cho sự chăm sóc tinh thần của ngài đến với Chúa. Khi sắp qua đời, ngài khuyên rằng: “Ai muốn gì khác ngoài Chúa Kitô, thì không biết mình muốn gì; ai xin gì khác ngoài Chúa Kitô, thì không biết mình đang xin gì”…Tình phụ tử thiêng liêng của ngài tỏa sáng trong toàn bộ công việc, được đặc trưng bởi lòng tin tưởng vào con người, bởi sự khinh miệt những màu sắc tối tăm và ảm đạm, bởi tinh thần hân hoan và niềm vui, bởi niềm tin rằng ân sủng không chế ngự bản chất mà chữa lành, củng cố và hoàn thiện nó” (Đức Thánh Cha Phanxicô, 2015).

Hôm nay, Chúa cũng đang mời gọi mỗi người chúng ta bước đi trên con đường thánh thiện ấy. Hãy mang niềm vui của Tin Mừng vào gia đình, vào môi trường làm việc và vào giáo xứ của chúng ta. Đừng sợ hãi khi phải “từ bỏ” những thói hư tật xấu, sự ích kỷ hay sự dính bén vật chất. Vì như Thánh Philipphê Nêri đã trải nghiệm, những gì Thiên Chúa ban lại luôn vượt quá sự mong đợi của chúng ta.

Xin Thánh Philipphê Nêri cầu bầu cho mỗi người chúng ta, để xin Chúa Thánh Thần mở rộng trái tim ta, lấp đầy bằng ngọn lửa tình yêu của Ngài, để chúng ta luôn sống hân hoan, hy vọng và trở thành những chứng nhân sống động cho niềm vui Phục Sinh của Chúa Kitô. Amen.


TÀI LIỆU THAM KHẢO:

  • Đức Thánh Cha Phanxicô. (2015, ngày 26 tháng 5). Message of His Holiness Pope Francis for the 500th Anniversary of the Birth of Saint Philip Neri. Vatican.va. Truy xuất từ:  https://www.vatican.va/content/francesco/en/messages/pont-messages/2015/documents/papa-francesco_20150526_messaggio-v-centenario-san-filippo-neri.html
  • Lm. Giuse Đinh Tất Quý, website Tổng Giáo phận Sài Gòn. Ngày 26-05: Thánh Philipphê Nêri, linh mục. TGPSaigon.net. Truy xuất từ: https://tgpsaigon.net/bai-viet/ngay-26-05-thanh-philipphe-nerilinh-muc-46307

Chúa nhật VI Thường Niên A

Suy niệm Lời Chúa Chúa nhật VI Thường Niên A

KIỆN TOÀN LỀ LUẬT

“Đừng tưởng rằng Ta đến để hủy bỏ Luật pháp và các tiên tri; Ta đến không phải để hủy bỏ mà để làm trọn chúng” (Mt 5,17).

Hc 15,15-20 ; 1Cr 2,6-10; Mt 5,17-37

Lm.John Trần

Có bao giờ chúng ta tự hỏi: Tại sao Thiên Chúa lại ban cho con người lề luật? Phải chăng Ngài muốn đặt ra những rào cản để hạn chế sự tự do của chúng ta? Hay lề luật chính là những “biển báo giao thông” trên hành trình tiến về hạnh phúc đích thực?

Hôm nay, Phụng vụ Lời Chúa của Chúa Nhật VI Thường Niên năm A mở ra trước mắt chúng ta một viễn tượng cao cả về tự do và trách nhiệm. Chúa Giêsu không trình bày lề luật như những gánh nặng đè lên vai, nhưng như một nẻo đường dẫn đến sự trọn hảo. Ngài mời gọi chúng ta không chỉ dừng lại ở mặt chữ của lề luật, mà phải thấu triệt “trái tim” của lề luật đó.

  • Tự do: Đặc ân và sự chọn lựa

Trong bài đọc thứ nhất, tác giả sách Huấn Ca đã đặt chúng ta trước một thực tại quan trọng: “Trước mặt con người là cửa sinh cửa tử, ai thích gì sẽ được cái đó” (Hc 15,17). Đây là một lời khẳng định mạnh mẽ về phẩm giá của con người. Thiên Chúa không tạo dựng chúng ta như những con rối được điều khiển bởi định mệnh. Ngài ban cho chúng ta trí tuệ và ý chí tự do. Ngài tôn trọng con người đến mức để cho chúng ta có quyền chọn lựa giữa sự sống và sự chết, giữa phúc lành và nguyền rủa.

Tuy nhiên, tự do không có nghĩa là muốn làm gì thì làm. Tự do đích thực chính là khả năng chọn lựa điều tốt đẹp nhất cho linh hồn mình. Khi chúng ta chọn tuân giữ các điều răn, đó không phải là sự nô lệ cho luật pháp, mà là sự tự nguyện gắn kết với sự khôn ngoan của Đấng Sáng Tạo. Bởi lẽ, “đôi mắt Chúa nhìn xem những kẻ kính sợ Người, và Người thấu suốt mọi hành động của con người” (Hc 15,19). Lề luật chính là ánh sáng giúp chúng ta không vấp ngã trong đêm tối của sự tự phụ.

  • Sự khôn ngoan Kitô giáo

Thánh Phaolô trong bài đọc II quả quyết rằng những điều này không phải là sự khôn ngoan của thế gian, mà là “sự khôn ngoan nhiệm mầu của Thiên Chúa” (1Cr 2,7). Thế giới có thể bảo chúng ta là “dại” khi nhẫn nhịn, là “ngốc” khi chịu thiệt thòi để giữ sự thật, là “cổ hủ” khi giữ sự khiết tịnh. Nhưng Thánh Phaolô nhắc nhở: “Điều mắt chẳng hề thấy, tai chẳng hề nghe, lòng người không hề nghĩ tới, đó lại là điều Thiên Chúa đã dọn sẵn cho những ai yêu mến Người” (1Cr 2,9).

Niềm vui của người Kitô hữu không đến từ việc thỏa mãn các bản năng tự nhiên, nhưng đến từ bình an sâu thẳm khi biết mình đang sống đẹp lòng Chúa. Đó là niềm hy vọng rằng, khi chúng ta “chặt tay”, “móc mắt” – tức là dứt khoát cắt tỉa những thói hư tật xấu – chúng ta không mất đi sự tự do, mà là đang giải phóng chính mình khỏi xiềng xích của tội lỗi để được sống dồi dào hơn.

  • Sự kiện toàn của Đức Kitô

Bước sang Tin Mừng theo thánh Mátthêu, Chúa Giêsu đưa ra một nhắc bảo quan trọng: “Thầy bảo cho anh em biết: nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pharisêu, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời” (Mt 5,20).

Chúng ta biết rằng các kinh sư và người Pharisêu thời đó là những bậc thầy về việc giữ luật hình thức. Họ giải thích và giữ luật chi li từng tí một. Vậy tại sao Chúa Giêsu lại yêu cầu chúng ta phải “công chính hơn” họ? Thưa, vì Ngài muốn chúng ta chuyển dịch từ việc tuân giữ bên ngoài sang sự biến đổi bên trong. Chúa Giêsu không đến để bãi bỏ luật Mô-sê, nhưng để “kiện toàn” (Mt 5,17). Kiện toàn nghĩa là đổ đầy tình yêu vào trong những khuôn vàng thước ngọc đó.

Về vấn đề này, Đức Thánh Cha Phanxicô trong bài giảng tại Quảng trường Thánh Phêrô, ngày 16 tháng 2 năm 2014 đã kết luận: “Dưới ánh sáng giáo huấn của Chúa Kitô, mỗi giới răn đều bộc lộ ý nghĩa trọn vẹn của nó như một yêu cầu của tình yêu thương, và tất cả đều quy tụ lại trong giới răn trọng đại nhất: yêu mến Thiên Chúa hết lòng và yêu thương người lân cận như chính mình

  • Những kiện toàn cần thiết của tình yêu

Chúa Giêsu dùng phương pháp đối chiếu: “Anh em đã nghe Luật dạy rằng… Còn Thầy, Thầy bảo anh em…” để soi rọi vào tận ngõ ngách của tâm hồn.

Về sự khiết tịnh: Luật cũ dạy “Chớ ngoại tình”. Chúa Giêsu nhìn sâu hơn: “Bất cứ ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi” (Mt 5,28). Đây là một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ giữa thời đại bùng nổ của truyền thông và hình ảnh nhạy cảm. Chúa mời gọi chúng ta giữ gìn đôi mắt và trái tim. Sự trung thành trong hôn nhân không chỉ là việc không có quan hệ ngoài luồng, mà là giữ cho tâm hồn luôn hướng về người bạn đời với sự tôn trọng và tình yêu duy nhất.

Về sự giận ghét: Luật cũ dạy “Chớ giết người”. Chúa Giêsu dạy rằng ngay cả việc giận ghét, mắng anh em mình là “đồ ngốc” cũng đã là một hình thức sát nhân trong tư tưởng (Mt 5,22). Tại sao? Vì sự sống không chỉ bị tiêu diệt bằng gươm đao, mà còn bị bóp nghẹt bằng những lời mạt sát và sự khinh miệt. Trong gia đình hiện đại, đôi khi chúng ta không dùng bạo lực tay chân, nhưng lại dùng “bạo lực lạnh” – sự im lặng đáng sợ hoặc những lời mỉa mai làm tổn thương người bạn đời và con cái. Chúa dạy chúng ta: hãy làm hòa trước khi dâng lễ (Mt 5,24). Sự hiệp thông với Chúa không bao giờ tách rời khỏi sự hòa giải với anh em.

Về sự thành thật: Chúa Giêsu mời gọi chúng ta sống chân thật đến mức không cần phải thề thốt. “Hễ ‘có’ thì phải nói ‘có’, ‘không’ thì phải nói ‘không’; thêm thắt điều gì là do ác quỷ” (Mt 5,37). Một xã hội mục nát là khi con người không còn tin vào lời nói của nhau. Một Kitô hữu đích thực là người mà lời nói của họ có sức nặng của sự thật, không lắt léo, không dối trá để trục lợi…. ; Đức Giáo Hoàng Francis tại Quảng trường Thánh Phêrô, Chủ nhật, ngày 16 tháng 2 năm 2014 ngài nói rằng:  “Bằng cách này, Chúa Giê-su nhắc nhở chúng ta rằng lời nói có thể giết người! Khi chúng ta nói rằng một người có lưỡi như rắn, điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là lời nói của họ giết người! Không chỉ sai khi cướp đi mạng sống của người khác, mà còn sai khi gieo rắc sự giận dữ vào người đó, vu khống và nói xấu họ.

Điều này dẫn chúng ta đến vấn đề buôn chuyện: buôn chuyện cũng có thể giết chết, bởi vì nó giết chết danh tiếng của một người! Buôn chuyện thật khủng khiếp! Lúc đầu, nó có vẻ là một điều tốt đẹp, thậm chí là thú vị, giống như thưởng thức một viên kẹo. Nhưng cuối cùng, nó lấp đầy trái tim bằng sự cay đắng, và thậm chí đầu độc chúng ta. Điều tôi nói với các bạn là sự thật, tôi tin chắc rằng nếu mỗi người trong chúng ta quyết định tránh buôn chuyện, cuối cùng chúng ta sẽ trở nên thánh thiện!

Vậy thưa anh chị em, làm sao để Sống Lời Chúa hôm nay? Xin gợi ý những điều sau:

Trong lời nói: Hãy tập thói quen nói lời chúc lành thay vì chỉ trích. Khi cơn giận nổi lên, hãy nhớ lời Chúa: giận ghét là một bước dẫn đến sự chết. Hãy học cách im lặng để cầu nguyện trước khi thốt ra lời làm tan vỡ lòng người khác.

Trong sự chung thủy: Các đôi vợ chồng hãy làm mới lại tình yêu bằng sự tôn trọng và tận tụy. Hãy bảo vệ gia đình mình khỏi những “ánh mắt thèm muốn” từ những cám dỗ bên ngoài bằng cách dành thời gian chất lượng cho nhau.

Trong sự trung thực: Hãy là những bậc cha mẹ làm gương về sự thành thật. Đừng bao giờ dạy con cái nói dối, dù là những lời nói dối nhỏ nhặt nhất.

Chúng ta hãy cầu xin Chúa Thánh Thần – Đấng thấu suốt mọi sự, kể cả những gì sâu thẳm nơi Thiên Chúa – đến trợ giúp yếu đuối của chúng ta. Xin Người ban cho chúng ta lòng can đảm để không chỉ giữ luật “vì sợ phạt”, nhưng giữ luật “vì yêu mến”.

Bởi vì, như Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI đã nhắn nhủ trong Truyền Tin ngày 13 tháng 2 năm 2011: ” Vì vậy, mọi giới răn đều trở thành chân lý khi là yêu cầu của tình yêu, và tất cả đều quy tụ về một điều răn duy nhất: yêu mến Đức Chúa Trời hết lòng và yêu thương người lân cận như chính mình. Thánh Phaolô viết: “Tình yêu là sự trọn vẹn của Luật pháp” (Rm 13:10).”

Và chúng ta dùng lời Đức Giáo Hoàng Francis kết luận bài chia sẻ này là: “Dưới ánh sáng giáo huấn của Chúa Kitô, mỗi giới răn đều bộc lộ ý nghĩa trọn vẹn của nó như một yêu cầu của tình yêu thương, và tất cả đều quy tụ lại trong giới răn trọng đại nhất: yêu mến Thiên Chúa hết lòng và yêu thương người lân cận như chính mình.”(16/2/2014)

Ước mong ánh sáng Tin Mừng hôm nay thấu tận tâm hồn mỗi người, mang lại sự bình an và biến đổi cuộc đời chúng ta trở nên khí cụ của tình yêu Thiên Chúa giữa thế gian. Amen.

TÀI LIỆU THAM KHẢO

ĐTC.Benedict XVI. (2011, 13 tháng 02). Angelus, 13 February 2011. Vatican.va. Truy cập từ: https://www.vatican.va/content/benedict-xvi/en/angelus/2011/documents/hf_ben-xvi_ang_20110213.html

ĐTC.Phanxicô. (2014, 16 tháng 02). Angelus, 16 February 2014. Vatican.va. Truy cập từ: https://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2014/documents/papa-francesco_angelus_20140216.html

Thứ 2 tuần VI Thường Niên A

thu2-tuan6tn

KIÊN TRÌ TRONG THỬ THÁCH ĐỨC TIN

Đức tin có vượt qua thử thách mới sinh ra lòng kiên nhẫn” (Gc 1,3)

Gc 1,1-11; Mc 8,11-13

Lm.John Trần

Lời Chúa trong ngày thứ Hai tuần VI Thường Niên hôm nay đặt chúng ta trước một thách đố lớn về căn tính của niềm tin. Giữa những giông bão của cuộc đời và những đòi hỏi của lý trí, làm thế nào để chúng ta giữ vững được ngọn đèn đức tin luôn cháy sáng?

Mở đầu thư của mình, Thánh Giacôbê đã đưa ra một lời khuyên gây ngỡ ngàng: “Anh em hãy tự cho mình là được hưởng mọi niềm vui khi gặp thử thách trăm chiều” (Gc 1,2). Tại sao lại có thể vui khi gặp gian nan? Thưa, vì dưới cái nhìn đức tin, thử thách không phải là hình phạt, mà là một cuộc “sát hạch” để tâm hồn đạt tới sự trưởng thành.

Thánh nhân khẳng định: “Đức tin có vượt qua thử thách mới sinh ra lòng kiên nhẫn” (Gc 1,3). Một đức tin chưa bao giờ bị thử thách thì dễ trở nên hời hợt và mong manh. Chỉ khi đứng trước những mất mát, bệnh tật hay sự cô đơn mà chúng ta vẫn chọn bám lấy Chúa, thì lúc đó đức tin mới thực sự trở nên “hoàn hảo và không có gì đáng trách” (Gc 1,4).

Trái ngược với tinh thần đơn sơ cậy trông đó, bài Tin Mừng cho thấy những người Pharisêu đang tìm cách “thử” Chúa Giêsu khi đòi hỏi một dấu lạ từ trời (Mc 8,11). Họ đã thấy Ngài chữa lành người bệnh, đã nghe lời Ngài giảng dạy đầy uy quyền, nhưng lòng họ vẫn khép kín. Họ đòi hỏi một bằng chứng hữu hình để thỏa mãn sự kiêu ngạo của lý trí.

Trước thái độ đó, Chúa Giêsu đã “thở dài não nuột” (Mc 8,12). Cái thở dài ấy cho thấy sự đau xót của Thiên Chúa trước những tâm hồn cứng cỏi. Khi chúng ta chỉ tin Chúa nếu Ngài làm phép lạ theo ý ta, chúng ta đang biến Chúa thành một “người phục vụ” thay vì là Chúa của cuộc đời mình.

Kitô giáo không hứa hẹn một cuộc sống miễn trừ đau khổ, nhưng hứa hẹn một sự đồng hành. Để vượt qua thử thách, chúng ta cần sự khôn ngoan. Thánh Giacôbê bảo chúng ta hãy cầu xin ơn ấy với lòng tin không chút do dự, bởi kẻ do dự thì giống như “sóng biển bị gió đẩy đưa” (Gc 1,6).

Sống đạo trong gia đình hiện đại hôm nay, chúng ta thường gặp cám dỗ muốn buông xuôi khi lời cầu nguyện chưa được đáp ứng ngay lập tức. Nhưng đừng để cái “thở dài” của Chúa dành cho chúng ta vì sự thiếu kiên nhẫn. Hãy nhớ rằng, dấu lạ lớn nhất chính là sự hiện diện của Đức Kitô trong Bí tích Thánh Thể và trong chính những biến cố thăng trầm của cuộc sống.

Anh chị em thân mến, xin đừng tìm kiếm những dấu lạ phù phiếm, nhưng hãy tìm kiếm ý Chúa trong sự khiêm nhường. Khi chúng ta chấp nhận những khó khăn hằng ngày với tình yêu, chúng ta đang dâng lên Chúa một lễ tế đẹp lòng Ngài hơn mọi phép lạ kinh thiên động địa.

Ước mong mỗi chúng ta biết hãnh diện khi được cùng Chúa vác thập giá, vì đó là con đường dẫn đến sự sống đời đời (Gc 1,9). Amen.