Thứ Sáu  – Tuần I – Mùa Vọng

Bài giảng lễ Thứ Sáu - Tuần I - Mùa Vọng

Các anh tin thế nào thì được như vậy

Is 29,17-24; Mt 9,27-31

“Thưa Ngài, chúng tôi tin.”

Tác giả : Lm. Gioan Trần

Có một con sư tử đến hỏi con tê giác “Ai là chúa tể khu rừng này ?”. Con tê giác đáp “Là sư tử chứ ai”. Sung sướng quá, sư tử đến hỏi con Hà Mã “Ai là chúa tể khu rừng này ?”. Và Hà Mã cũng trả lời “Là sư tử chứ ai”. Sư Tử lại đến hỏi con Voi “Ai là chúa tể khu rừng này ?”. Voi chẳng nói chẳng rằng, dùng vòi túm lấy Sư tử, quăng nó lên trời. Khi rơi xuống đất, con Sư Tử choáng váng mặt mày, mình mẫy ê ẩm, nhưng cũng ráng nói vớt vát : “Vì mi ngu quá chẳng trả lời nổi câu hỏi của ta nên ta không thèm ăn thua với mi” (Lon Jacobe).

Con Sư Tử trong câu truyện trên quả thực đã mù quáng do sự tự phụ của nó, thế nên nó không còn nhận ra thân phận thật sự của mình, đó cũng chính là sự mù lòa của rất nhiều người:

Nhiều người không phải bị mù thể xác như là không thấy được đường đi, không thấy được những nguy hiểm trước mặt mình… nhưng họ bị mù tâm linh, mù vì thiển cận, ích kỷ, mù vì tham lam tự phụ, mù vì hận thù ghen ghét, mù vì bất công thiếu bác ái, mù vì không nhận ra bao nhiêu yếu đuối tội lỗi của mình, mù vì không nhận ra bao nhiêu kỳ công của Thiên Chúa trong đời cũng như trong thế giới hôm nay! Bởi thế, họ không cảm thấy cần Ngài

Tuy thế, Thiên Chúa vẫn luôn yêu thương chăm sóc con người, Ngài thấu tỏ nhu cầu của mỗi người, nhất là những ai khiêm nhường chạy đến cùng Ngài với lòng tin tưởng tuyệt đối. Bởi vậy, hôm nay trước khi chữa bệnh cho hai người mù, Chúa Giê-su muốn biết rõ lòng tin của họ, và khi họ tuyên xưng đức tin, họ đã được sáng mắt theo lệnh truyền của Ngài: “Các anh tin thế nào thì được như vậy.”

Vâng, chúng ta tin thế nào, chúng ta sẽ được Thiên Chúa ban ơn cho chúng ta như vậy. Chính điều này làm cho chúng ta càng khẩn thiết hơn nữa chạy đến với Chúa để xin Chúa chữa trị con mắt đức tin cho chúng ta, để nhờ đó, ta sẽ sáng suốt để tin nhận Đức Giêsu là Đấng Cứu Thế, chính Ngài là ánh sáng đã đến trong thế gian như trong Thánh vịnh 26 viết: “Chúa là Ánh sáng và là Đấng Cứu Độ tôi, tôi còn sợ chi ai ?”. Quả thực, chỉ trong Ngài chúng ta mới biết chúng ta là ai ? sẽ đi về đâu ? và đâu là ý nghĩa cuộc sống cuả mình ?

Nhưng để có thể tiếp nhận ánh sáng của Chúa, điều kiện tiên quyết là chúng ta phải ý thức được sự mù lòa của mình và quyết tâm ra khỏi sự mù lòa ấy

Xin Chúa mở con mắt đức tin, và chữa trị sự mù lòa của con, để chúng con luôn Cảm nghiệm niềm vui và hạnh phúc của người mù được sáng, rồi chúng con cũng chạy đi loan báo tin mừng Chúa cho tất cả mọi người. Amen.

Thứ Năm  – Tuần I – Mùa Vọng

Thứ Năm  - Tuần I - Mùa Vọng

GIÁ TRỊ CỦA VIỆC THỰC HÀNH LỜI CHÚA

Is 26,1-6; Mt 7, 21.24-27

“Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: “Lạy Chúa ! lạy Chúa !” là được vào Nước Trời cả đâu

Tác giả : Lm. Gioan Trần

Một người đem bán một nửa gia tài để dồn tiền mua vàng, rồi sau đó đào hố chôn ở chân tường, thỉnh thoảng lại moi lên ngắm nghía, lấy làm thỏa thích. Có kẻ rình biết, lẻn đào trộm mất, người kia tiếc của, khóc ầm lên. Ông lão láng giềng sang chơi, khuyên nhủ người mất vàng rằng:

– Thôi, đừng khóc nữa! Anh lấy một hòn đá, đem chôn xuống đấy thì cũng như chôn vàng thôi?

Người kia Ngạc nhiên hỏi:

–  Vàng quý bao nhiêu! Còn đá có giá gì? Chôn đá sao lại cũng như chôn vàng được?

– Anh có vàng mà không biết đem ra dùng, cứ chôn mãi ở góc tường, vàng của anh có khác gì đá. Cho nên lấy đá chôn thay vàng cũng thế thôi! (TCDGVN).

……………………..

Cũng giống người đem chôn vàng trong câu truyện vừa kể trên, chúng ta cũng đã nhận được kho báu từ Chúa, đó là ơn lành Chúa trao tặng nhưng lại đem chôn giấu, không sử dụng để làm ích lợi cho mình và tha nhân – nhất là chúng ta có được một thứ còn quý hơn vàng đó là Lời Chúa, đã được học hỏi Lời Chúa mà không đem ra thực hành – trường hợp này hôm nay Chúa đã ví như những người dại xây nhà trên cát, khi mưa xa nước cuốn thì ngôi nhà chúng ta xây sẽ xụp đổ tan tành.

Còn những người khôn ngoan thì xây nhà mình trên đá, nghĩa là cuộc đời của họ được xây bằng niềm tin tuyệt đối vào Chúa. Tin nhận Chúa Giêsu có nghĩa là chấp nhận Lời Ngài. Là đi theo sự hướng dẫn của Ngài, mà con đường của Ngài dẫn đi là con đường hẹp gồ ghề, và người đi trên con đường đó phải vác Thập Giá của mình mà đi. Nhưng con đường ấy lại dẫn vào “Sion, thành trì kiên cố”, nơi có sự bình an vững chắc muôn đời.

Do đó, niềm tin vào Thiên Chúa chỉ có được qua việc siêng năng học hỏi Kinh Thánh, trau dồi Lời Chúa, suy đi nghĩ lại Lời ấy nhằm hiểu được ý Chúa dạy mỗi người, nhưng quan trọng nhất, phải làm điều mà Chúa Giêsu dạy trong bài Tin Mừng hôm nay rằng :”Ai nghe lời Chúa mà đem ra thực hành thì là người xây nhà trên nền đá.” Bởi vì:Không phải bất cứ ai thưa “Lạy Chúa, lạy Chúa” là được vào Nước Trời cả đâu !”

Mùa Vọng đang mời gọi chúng ta xem xét lại cách sống đạo của mỗi người chúng ta, Chúng ta có xây đắp đời mình trên việc thực hiện Lời Chúa, hay chúng ta đang xây đời mình trên cát, tức là xây dựng đời sống đạo của mình trên việc giữ đạo hình thức, qua những nghi lễ, trên những câu kinh “Lạy Chúa, lạy Chúa” ngoài môi miệng mà thôi?

Xin Chúa cho chúng ta biết lắng nghe và thực hành lời Ngài trong suốt cuộc đời chúng ta. AmenTac

Thứ Ba – Tuần I _ Mùa Vọng

Thứ Ba tuần I Mùa Vọng

TIN CHÚA ĐANG HIỆN DIỆN

Is 11,1-10; Lc 10,21-24

Có một chú ếch nọ suốt đời ngồi dưới đáy giếng. Một hôm, nó ngạc nhiên vô cùng khi thấy một con ếch khác xuất hiện trên miệng giếng. Nó lên tiếng hỏi: “Chú mày từ đâu đến?” Từ trên miệng giếng, khách lạ trả lời: “Tôi đến từ một vùng biển

Lần đầu tiên nghe nói đến biển, con ếch ngồi dưới đáy mới nghỉ thầm: “Từ trước đến nay, ta không gặp biết bao nhiêu kẻ lường gạt, nhưng tên này hẳn phải là kẻ trí trá vô liêm sĩ nhất”.

Nhiều người có lẽ đang trông chờ và hình dung Chúa Kitô theo lối suy nghĩ của chú ếch ngồi đáy giếng trong câu chuyện trên. Người ta dùng cái vung giếng hẹp hòi của tư duy mình để mà đo lường trời biển bao la của Tình yêu Chúa, để vẽ hình ảnh Chúa. Trong khi đó, hôm nay, Chúa Giêsu nói rằng: nhiều ngôn sứ và nhiều vua chúa đã muốn thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, muốn nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe.”

Quả thực, Môsê, Đavít, Êlia… Dân Chúa và cũng như các ngôn sứ … tất cả đều đã từng sống trong sự chờ đợi. Chờ đợi lời Thiên Chúa hứa ban Con của Ngài đến được thực hiện. Họ mong được nhìn thấy Con Thiên Chúa, mong được nghe Ngài giảng dạy về Nước Trời nhưng họ đã không thấy…

Rồi trải qua bao thế hệ, tất cả ước nguyện, khao khát, mong chờ đó đã được thỏa lòng khi Đấng Cứu Thế xuất hiện, Ngài là Đức Giêsu mà các môn đệ Ngài xem thấy, đó là điều hạnh phúc nhất mà Chúa Giêsu nói với các môn đệ trong tin mừng này.

Tuy nhiên, Các tông đồ đã sống, đã đồng hành với Ngài trên mọi nẻo đường, thấy phép lạ Người làm, được Ngài dạy dỗ, được sai đi rao giảng Nước Trời. rồi Các ông đã được Được nghe Ngài nói về Chúa Cha và Nước Trời, nhưng các ông vẫn sống trong hoài nghi cho đến khi Ngài chỗi dậy từ cõi chết.

Ngày nay, chúng ta cũng là những người đang hạnh phúc vì Ngài cũng đang nói với ta mỗi ngày qua Tin Mừng, qua mọi người. Ta vẫn thấy Ngài bị treo thánh giá, nơi những người cùng khổ, những người bị áp bức bất công, nơi những tâm hồn thống hối trở về, và những phép lạ Ngài làm trong cuộc sống quanh ta.

Vậy Ta có thấy mình hạnh phúc hơn các ngôn sứ, các tông đồ không ? Hay ta đang hoài nghi về Ngài vì lòng trí kiêu căng tự mãn của mình?

Xin Chúa tăng thêm Đức tin cho chúng ta, để có thể nhận ra người, để sống và yêu thương tha nhân bằng chính tình yêu của Thiên Chúa,

Lạy Chúa Xin hãy đến, và ban thêm đức tin cho chúng con.Amen