BENEDICTUS – Chúc tụng Đức Chúa là Thiên Chúa Ít-ra-en
“Vầng Đông từ chốn cao vời viếng thăm chúng ta”
(2Sm 7,1-5.8b-12.14.16; Lc 1,67-79)
Trong bầu khí linh thiêng của buổi sáng cuối cùng Mùa Vọng, khi cả Giáo Hội đang nín thở chờ đợi giây phút Con Thiên Chúa giáng trần, Lời Chúa hôm nay vang lên như một bản hòa ca tuyệt mỹ. Nếu như Đức Maria có bài ca Magnificat để ngợi khen quyền năng Chúa, thì hôm nay, ông Dacaria, sau tháng ngày thinh lặng, đã bật thốt lên bài thánh thi Benedictus – Chúc tụng Đức Chúa.
Bài Tin Mừng mở ra với hình ảnh ông Dacaria đầy tràn Thánh Thần. Lưỡi ông được nới lỏng không phải để than vãn về quá khứ câm nín, mà để chúc tụng Thiên Chúa vì “Người đã viếng thăm và cứu chuộc dân Người” (Lc 1,68). Đối với dân Israel, đây là khoảnh khắc vỡ òa của hạnh phúc sau hàng ngàn năm đợi trông. Lời hứa mà Thiên Chúa đã ký kết với Đavít trong Bài đọc I về một vương quyền tồn tại muôn đời (x. 2Sm 7,16), nay đã thực sự ứng nghiệm.
Nhưng Benedictus không chỉ là lời tạ ơn của quá khứ, mà còn là lời tiên báo về một “Nội lực” mới mẻ đang đến. Ông Dacaria hướng về con trẻ Gioan Tẩy Giả và loan báo sứ mạng Tiền Hô: “Hài Nhi hỡi, con sẽ mang tước hiệu là ngôn sứ của Đấng Tối Cao: con sẽ đi trước Chúa, mở lối cho Người” (Lc 1,76). Gioan đến để dọn đường, để chuẩn bị tâm hồn dân chúng đón nhận ơn tha tội.
Điểm chói lọi nhất của bài thánh thi này chính là hình ảnh Đức Kitô – Đấng được ví như “Vầng Đông từ chốn cao vời viếng thăm chúng ta” (Lc 1,78). Ngài chính là Mặt Trời Công Chính, xua tan bóng tối tử thần và sự lạnh lẽo của tội lỗi.
Liên hệ đến chủ đề mục vụ “Lời Chúa và Thánh Thể”, chúng ta thấy Đức Kitô – Vầng Đông ấy – chính là Lời vĩnh cửu nhập thể và là Bánh Hằng Sống. Ngài đến không chỉ để chiếu sáng bên ngoài, mà để trở thành “nội lực” bên trong tâm hồn mỗi người tín hữu, giúp chúng ta can đảm loan truyền Tin Mừng.
Để hiểu sâu sắc hơn về mầu nhiệm này, trong bài giảng tại Đền thờ Thánh Phêrô vào đêm Giáng Sinh năm 2005, Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI đã chia sẻ một tư tưởng sâu sắc rằng: “Thiên Chúa quá cao cả đến nỗi Người có thể trở nên bé nhỏ. Thiên Chúa quá toàn năng đến nỗi Người có thể trở nên yếu đuối và đến với chúng ta như một đứa trẻ không có khả năng tự vệ, để chúng ta có thể yêu mến Người.” Chính sự “bé nhỏ” vĩ đại ấy là nguồn hy vọng cho chúng ta.
Trong những giờ phút cận kề Đại lễ Giáng Sinh, có lẽ mỗi người chúng ta đã chuẩn bị hang đá bên ngoài, nhưng quan trọng hơn là hang đá tâm hồn. Như lời Đức Mẹ đã nhắn nhủ qua các sứ điệp Mân Côi là hãy cải thiện đời sống và tôn sùng Trái Tim Vô Nhiễm, chúng ta được mời gọi dọn sạch những “bóng tối” trong lòng mình qua Bí tích Hòa Giải, để xứng đáng đón rước Vầng Đông Cứu Độ.
Đừng để tâm hồn mình như những mảnh ruộng nứt nẻ khô cằn, nhưng hãy để Lời Chúa tưới mát và Thánh Thể Chúa nuôi dưỡng. Hãy để ánh sáng của “Vầng Đông” dẫn đưa chúng ta “bước vào nẻo đường bình an” (Lc 1,79). Xin cho niềm vui cứu độ không chỉ dừng lại ở đêm nay, mà trở thành sức sống tuôn trào trong suốt cuộc đời chúng ta, biến chúng ta thành những người loan báo Tin Mừng đầy hy vọng.
Amen.
Lm. Gioan Trần