GIOAN – DẤU CHỈ CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT
(Ml 3,1-4.23-24; Lc 1,57-66)
Lm. Gioan Trần
Xin mời nhấn nút Play để nghe bài giảng:
Hôm nay, ngày 23 tháng 12, bầu khí Giáng Sinh đã rất gần. Lời Chúa dẫn chúng ta đến một biến cố trọng đại: sự chào đời của Gioan Tẩy Giả – vị Tiền Hô của Đấng Cứu Thế. Qua câu chuyện đặt tên cho con trẻ trong bài Tin Mừng, Giáo hội mời gọi chúng ta chiêm ngắm một chân lý tuyệt vời: Thiên Chúa là Đấng xót thương, và Ngài luôn hành động vượt trên những toan tính hay tập quán của con người.
1. Gioan – Tên gọi là một sứ điệp
Thưa cộng đoàn, theo truyền thống Do Thái, việc đặt tên con theo tên cha hoặc người trong họ hàng là cách để duy trì dòng dõi và danh dự gia tộc. Vì thế, việc bà Êlisabét và ông Dacaria nhất quyết đặt tên con là Gioan đã gây ngạc nhiên lớn cho lối xóm.
Tại sao phải là Gioan? Trong nguyên ngữ Híp-ri, Gioan (Yehochanan) có nghĩa là “Thiên Chúa thương xót” hay “Thiên Chúa thi ân”. Sự hiện diện của Gioan không chỉ là niềm vui riêng cho đôi vợ chồng già nua son sẻ, mà là dấu chỉ cho thấy thời kỳ Thiên Chúa viếng thăm dân Người đã bắt đầu. Như ngôn sứ Malakia đã loan báo trong bài đọc I, Thiên Chúa sai sứ giả đến dọn đường. Việc đặt tên này là một lời tuyên xưng đức tin: Đứa trẻ này không thuộc về huyết thống hay ý muốn con người, mà thuộc về chương trình cứu độ đầy lòng thương xót của Thiên Chúa.
2. Vượt qua lối mòn để đón nhận ân sủng
Những người láng giềng đại diện cho lối suy nghĩ trần thế, bị ràng buộc bởi những tập quán cũ: “Trong họ hàng bà, chẳng ai có tên như thế”. Họ tốt bụng, họ đến chia vui, nhưng họ chưa đủ nhạy bén để nhận ra sự mới mẻ của Thánh Thần.
Đôi khi, chúng ta cũng giống như những người láng giềng ấy. Chúng ta đóng khung Thiên Chúa trong những thói quen đạo đức cũ kỹ, những định kiến hẹp hòi, hoặc những suy nghĩ trần tục. Chúng ta khó chấp nhận những cách thế Thiên Chúa dùng để thương xót mình hoặc anh chị em mình nếu nó không “đúng quy trình” hay ý muốn của ta.
Nhưng với Dacaria thì khác. Sau chín tháng bị câm – một khoảng lặng cần thiết để thanh luyện đức tin – ông đã viết lên tấm bảng: “Tên cháu là Gioan”. Hành động dứt khoát này phá vỡ sự im lặng của sự nghi ngờ. Ngay lập tức, miệng ông mở ra và lưỡi ông tuôn trào lời chúc tụng. Khi con người vâng phục ý Chúa và công nhận lòng thương xót của Ngài, tâm hồn sẽ được giải thoát và tràn ngập niềm vui tạ ơn.
3. Sống tâm tình tạ ơn và hoán cải
Chỉ còn hai ngày nữa là đến Đại lễ Giáng Sinh. Hài Nhi Giêsu chính là hiện thân trọn vẹn nhất của cái tên “Thiên Chúa thương xót”.
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hai điều:
- Thứ nhất, hãy nhạy bén nhận ra ơn Chúa: Đừng để những lo toan cơm áo hay những thành kiến khô cứng làm chúng ta “bị câm”, không thể nói lời yêu thương hay ca tụng Chúa. Hãy nhìn lại cuộc đời mình để thấy biết bao lần Chúa đã “đặt tên” cho các biến cố đời ta bằng lòng thương xót, dù lúc đó ta chưa hiểu hết.
- Thứ hai, hãy trở thành một “Gioan” cho người khác: Thế giới này đang rất cần lòng thương xót. Thay vì vô ơn hay thờ ơ, hãy trở thành chứng nhân của niềm vui và hy vọng. Đừng sống theo kiểu “Cứu vật vật trả ơn, cứu nhân nhân trả oán”, nhưng hãy sống như lời Thánh Phaolô: “Hãy tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh” (1 Tx 5,18), vì chính lòng biết ơn sẽ mở lối cho ân sủng tuôn đổ.
Nguyện xin Chúa, qua lời chuyển cầu của Thánh Gioan Tiền Hô, giúp chúng ta cởi bỏ những ràng buộc của thế gian, để tâm hồn chúng ta thực sự là một máng cỏ đơn sơ nhưng rộng mở, sẵn sàng đón nhận Ngôi Lời Nhập Thể. Amen.