KHỞI ĐIỂM CỦA YÊU THƯƠNG
“Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quý vị vừa nghe.” (Lc 4,21).
1Ga 4,19–5,4 và Lc 4,14-22a.
Lời Chúa hôm nay dẫn chúng ta về hội đường Nadarét, nơi Chúa Giêsu công bố về sứ vụ của Ngài. Khi Ngài gấp sách lại, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Ngài, và Ngài nói: “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quý vị vừa nghe.” (Lc 4,21).
Cái “hôm nay” ấy không chỉ là một mốc thời gian trong quá khứ cách đây hai ngàn năm. Trong phụng vụ, “hôm nay” là khoảnh khắc ân sủng hiện tại. Chính lúc này, Chúa Giêsu cũng đang nói với tâm hồn mỗi người chúng ta rằng: Thiên Chúa đang ở đây, Thần Khí đang ngự trị, và Năm Hồng Ân đang mở ra.
Bài đọc 1 từ thư của Thánh Gioan Tông đồ hôm nay đưa ra một sứ điệp cốt lõi nhất, ngắn gọn: “Chúng ta hãy yêu thương, vì Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta trước.” (1Ga 4,19).
Đây chính là chìa khóa giải thoát chúng ta khỏi mọi áp lực của đời sống tâm linh. Đôi khi chúng ta lầm tưởng rằng mình phải nỗ lực yêu thương, phải làm việc thiện thật nhiều thì Thiên Chúa mới bắt đầu yêu mình. Không phải vậy! Thiên Chúa đã “đi bước trước.” Ngài yêu chúng ta ngay cả khi chúng ta chưa xứng đáng. Chúa Giêsu đến trần gian, bước vào hội đường, và sau này bước lên Thập giá, tất cả là vì Ngài yêu chúng ta trước.
Chính vì được bao bọc trong tình yêu đi trước ấy, chúng ta mới có khả năng yêu thương người anh em. Thánh Gioan cảnh báo rất thực tế: “Nếu ai nói: ‘Tôi yêu mến Thiên Chúa’ mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối.” (1Ga 4,20). Tình yêu đối với Thiên Chúa vô hình phải được cụ thể hóa qua tình yêu đối với người anh em hữu hình.
Trong Thông điệp Deus Caritas Est (Thiên Chúa là Tình Yêu) ban hành ngày 25 tháng 12 năm 2005, Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI đã giảng dạy rất sâu sắc về mối liên hệ không thể tách rời này. Ngài viết: “Tình yêu đối với tha nhân là con đường để gặp gỡ Thiên Chúa, và việc nhắm mắt trước tha nhân cũng làm cho người ta không thấy được Thiên Chúa.”
Sứ điệp hôm nay mang lại cho chúng ta niềm hy vọng lớn lao. Chúng ta không cô đơn trong cuộc chiến đấu để sống thánh thiện. Đức tin của chúng ta “thắng thế gian” (x. 1Ga 5,4) không phải bằng gươm giáo, mà bằng sức mạnh của Tình Yêu đã nhận lãnh từ Thiên Chúa.
Xin cho mỗi người chúng ta, khi rời nhà thờ hôm nay, hãy để Thần Khí Chúa thúc đẩy chúng ta mỉm cười với tất cả mọi người, giúp đỡ người đang túng thiếu, và tha thứ cho người xúc phạm mình. Vì khi làm như thế, chúng ta đang chứng minh rằng: Thiên Chúa thực sự đang sống trong chúng ta. Amen.
Lm. John Trần