QUAN TÂM ĐẾN NHAU
“Thưa Ngài, không có ai đem tôi xuống hồ khi nước động” (Ga 5,7).
Ed 47,1-9.12 ; Ga 5,1-6
Lời Chúa trong ngày Thứ Ba tuần IV Mùa Chay hôm nay mở ra trước mắt chúng ta hai hình ảnh về nguồn nước: nguồn nước từ Đền Thờ mang lại sự sống dồi dào trong thị kiến của ngôn sứ Ê-dê-ki-ên và hồ nước Bết-da-tha, nơi sự chữa lành bị ngăn trở bởi sự vô cảm của lòng người.
Trong bài đọc I, ngôn sứ Ê-dê-ki-ên mô tả một dòng nước chảy ra từ phía dưới ngưỡng cửa Đền Thờ. Dòng nước ấy đi đến đâu, sự sống bừng tỉnh đến đó: “Sông chảy đến đâu, thì mọi sinh vật lúc nhúc ở đó đều được sống” (Ez 47,9). Thậm chí, dòng nước này làm cho nước Biển trở nên mặn mà và đầy tôm cá. Đây là hình ảnh tiên báo về ơn cứu độ tuôn trào từ cạnh sườn Chúa Giê-su – Đền Thờ mới – để chữa lành thế gian.
Tuy nhiên, Tin Mừng theo thánh Gio-an lại đưa chúng ta đến một thực tại đau lòng tại hồ Bết-da-tha. Giữa một đám đông “người đau ốm, mù lòa, què quặt, bất toại nằm la liệt” (Ga 5,3), có một người đàn ông đã nằm đó suốt 38 năm. Ba mươi tám năm không chỉ là con số của thời gian, mà là biểu tượng của sự cô độc tận cùng. Khi Chúa Giê-su hỏi: “Anh có muốn khỏi bệnh không?”, câu trả lời của anh không phải là “có” hay “không”, mà là một tiếng than thân trách phận: “Thưa Ngài, không có ai đem tôi xuống hồ khi nước động” (Ga 5,7).
“Không có ai!” – Lời nói ấy xoáy sâu vào trái tim chúng ta. Giữa một đám đông đi tìm sự chữa lành, người ta lại dẫm đạp lên nhau, ai đến trước hưởng trước, mặc kệ kẻ yếu thế. Sự vô cảm đã biến hồ nước ân phúc thành nơi của sự ích kỷ. Câu chuyện này làm tôi nhớ đến thảm kịch của bé Duyệt Duyệt tại Phật Sơn năm nào, khi 18 người đi qua một đứa trẻ đang hấp hối mà không ai dừng lại. Sự vô cảm chính là một loại “bệnh bất toại” của linh hồn, khiến con người có mắt mà không thấy, có chân mà không đến gần người đau khổ.
Đức Thánh Cha Phanxicô, trong Thông điệp Fratelli Tutti, đã cảnh báo về nền văn hóa vứt bỏ này: “Chúng ta cần thừa nhận rằng mình luôn bị cám dỗ bỏ mặc người khác, đặc biệt là những người yếu thế. Hãy thừa nhận rằng, dù đã đạt được nhiều tiến bộ, chúng ta vẫn còn “mù chữ” khi nói đến việc đồng hành, chăm sóc và hỗ trợ những thành viên yếu đuối và dễ bị tổn thương nhất trong xã hội phát triển của chúng ta. Chúng ta đã quen với việc ngoảnh mặt làm ngơ, bỏ qua, phớt lờ các tình huống cho đến khi chúng ảnh hưởng trực tiếp đến chúng ta.” (ĐTC. Phanxicô, 2020, Thông điệp Fratelli Tutti, số 64).
Nhưng tạ ơn Chúa, Chúa Giê-su đã không đi ngang qua. Ngài không đợi anh xuống hồ, Ngài chính là Nguồn Sống chủ động tìm đến anh. Ngài truyền lệnh: “Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi!” (Ga 5,8). Phép lạ xảy ra không phải nhờ nước hồ, mà nhờ quyền năng của Ngôi Lời Thiên Chúa. Chúa đã chữa anh khỏi bệnh thể xác, và quan trọng hơn, Ngài giải thoát anh khỏi sự cô độc “không có ai”.
Mùa Chay là cơ hội để chúng ta tự vấn: Tôi có đang là “người hàng xóm” của ai đó không? Hay tôi cũng đang góp phần tạo nên một xã hội “không có ai” cho những người nghèo khổ, những người già cô đơn ngay trong gia đình mình? Chúa mời gọi chúng ta không chỉ nhận lãnh nguồn sống từ Đền Thờ, mà còn phải trở thành những máng dẫn đưa dòng nước tình thương ấy đến với những vùng đất khô cằn của sự thù hận và dửng dưng.
Lạy Chúa Giê-su, xin chữa lành sự bất toại trong tâm hồn chúng con. Xin cho chúng con biết chạnh lòng thương trước nỗi đau của anh em, để qua sự quan tâm cụ thể, chúng con minh chứng rằng Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi con người. Amen.