Thứ Bảy Tuần Thánh – Lễ Vọng Phục Sinh 2026

“Nếu cả cuộc đời tôi không rực rỡ, thì sao?”

“Bỗng chốc đất chuyển mạnh vì Thiên Thần Chúa từ trời xuống và đến lăn tảng đá ra, rồi ngồi lên trên đó. Mặt Người sáng như chớp và áo Người trắng như tuyết”.           

Mt 28,1-10

Lm.Gioan Trần

Chúng ta đang sống trong một thời đại của những “ánh hào quang giả tạo”. Thế gian hôm nay định nghĩa sự rực rỡ bằng những con số triệu view, bằng những tấm hình lung linh trên mạng xã hội, bằng sự thành đạt hiển hách và sự giàu sang bóng bẩy, “nói có người nghe – đe có người sợ!”, Người ta sợ sự lãng quên, sợ sự tầm thường, và sợ nhất, ÁP LỰC NHẤT là một cuộc đời “không rực rỡ“.

Nhưng giữa Đêm Thánh lung linh ánh nến này, khi tiếng hát “Alleluia” vang dội, Giáo hội mời gọi chúng ta nhìn sâu vào một sự thật khác.

Nếu chúng ta tự hỏi: “Nếu cả đời tôi không rực rỡ, thì sao?”, câu trả lời của bạn là gì?

1. Sự âm thầm

Thưa, câu trả lời không nằm ở sự choáng ngợp của Nến hoa đêm nay, mà khởi đi từ chính sự “tối tăm” của Thiên Chúa làm người.

Hãy nhìn lại hành trình của Đức Giêsu. Trước khi chạm đến vinh quang Phục Sinh, Ngài đã chọn một sự “không rực rỡ” kéo dài suốt 33 năm.

  • 30 năm ẩn dật: Một Thiên Chúa vĩ đại lại chấp nhận làm một anh thợ mộc vô danh tại Nazareth. Không phép lạ, không lời tung hô, chỉ có im lặng và im lặng…
  • 3 năm rao giảng: Ngài không chọn ngai vàng, mà chọn làm bạn với những kẻ bị gạt ra lề xã hội, ít học, thường dân…

Sự rực rỡ của thế gian là sự rực rỡ “bên ngoài”, còn sự rực rỡ của Thiên Chúa là sự tự hủy “từ bên trong”. Ngài đã trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, để chạm đến tận cùng nỗi đau của những kiếp người “không rực rỡ”. Thập Giá nhắc chúng ta về điều đó.

2. Bóng tối Thập Giá

Đỉnh điểm của sự “không rực rỡ” chính là chiều Thứ Sáu Tuần Thánh vừa qua. Dưới mắt người đời, đó là một thất bại thảm hại. Một vị thầy bị phản bội, bị bán rẻ, bị sỉ nhục, bị đánh đập và chết trần trụi trên đồi cao. Thế gian nhìn vào và thấy một sự chấm dứt.

Chúa Giêsu không bị buộc phải chịu khổ như thế. Ngài tự chọn nó. Ngài chọn sự không rực rỡ để hiệp nhất với chúng ta trong mọi sự, đặc biệt là trong nỗi đau. Khi chúng ta cảm thấy cô đơn, thất bại, hay bị bỏ rơi, hãy nhớ lại lời đức giáo hoàng Phanxicô: Chúa Giê-su đã trải qua sự bỏ rơi hoàn toàn… vì tôi, vì bạn, vì tất cả chúng ta; Ngài đã làm điều đó để nói với chúng ta: ‘Đừng sợ hãi, các con không cô đơn'”

Và Đức Thánh Cha Phanxicô đã dạy rằng: Đó không phải là sự thất bại của một vĩ nhân, mà là sự chiến thắng của Tình yêu tự hủy.” Chúa Giêsu đã đi vào tận cùng sự tăm tối, sự cô đơn và cái chết để nói với mỗi chúng ta rằng: Dù cuộc đời bạn có mịt mù, có đầy vết xước hay thất bại đến đâu, bạn cũng không bao giờ đơn độc. Ngài đã ở đó trước bạn, để biến bóng tối thành hy vọng rực sáng tương lai.

3. Phục Sinh: Sự rực rỡ vĩnh cửu

Anh chị em thân mến,

nếu cuộc đời này không rực rỡ theo tiêu chuẩn người đời, thì cũng chẳng sao cả!

Bởi lẽ, giá trị và sự rực rỡ của một cuộc đời không nằm ở những gì chóng qua của thế gian (thành công, giàu có, danh tiếng), mà nằm ở những gì là vĩnh cửu. Sự rực rỡ đích thực của đời người là phải khởi đi từ cái chết và sự phục sinh của Chúa Kitô, sự rực rỡ đáng chúng ta kiếm tìm đó chính là: CON NGƯỜI ĐƯỢC SỐNG LẠI ĐỂ HƯỞNG PHÚC VINH THIÊN ĐÀNG CÙNG THIÊN CHÚA. Đó mới là hào quang không bao giờ tắt, đó mới là thứ rực rỡ đáng chúng ta bỏ tất cả để chiếm lấy.

Phục Sinh không biến Thứ Sáu Tuần Thánh thành sự vô nghĩa, Nhưng nó chuyển hóa sự âm thầm và tự hủy của Thứ Sáu Tuần Thánh thành niềm hy vọng chắc chắn.

Biến cố Phục Sinh không xóa đi những vết thương. Chúa sống lại vẫn mang nguyên những dấu đinh. Điều đó khẳng định: Những hy sinh thầm lặng, những nỗi đau âm thầm, và cả những lần chúng ta chấp nhận “không rực rỡ” vì Tin Mừng… tất cả đều là những hạt giống của vinh quang vĩnh cửu.

Đừng sợ hãi nếu đời ta còn nhiều mảng tối, nếu ta cảm thấy mình chỉ là một nốt lặng giữa bản nhạc ồn ào của thế gian. Ngay cả khi đời ta không rực rỡ dưới mắt người đời, nó vẫn luôn rực rỡ trong mắt Thiên Chúa.

Đừng sợ hãi trước những giai đoạn âm thầm hay thất bại trong đời. Chính Đức Thánh Cha Phanxicô đã khẳng định điều Chúa dạy: “Đừng sợ hãi, các con không cô đơn. Ta đã trải qua tất cả sự tuyệt vọng của các con để được ở gần các con hơn.”

Đêm nay, trước sự rực rỡ của nến Phục Sinh, xin cho chúng ta một đôi mắt mới. Đôi mắt ấy không tìm kiếm sự rực rỡ chóng qua của thế gian, nhưng nhìn thấy vinh quang vĩnh cửu đang âm thầm nảy mầm trong những vết thương của chúng ta..

 Chúa Kitô đã chết và đã sống lại. Ngài đã đi qua sự tăm tối để chứng minh rằng ngay cả cái chết cũng không thể ngăn cản tình yêu. Hãy đặt trọn niềm hy vọng chắc chắn của ta vào Đấng Phục Sinh.

Đêm nay, trước ngọn nến Phục Sinh đã được thắp lên đang rực rỡ, hãy dâng cho Ngài những góc khuất “không rực rỡ” của mình.

Xin cho chúng ta nhận ra vinh quang của Ngài ngay trong những vết thương, và nhận ra sự bao dung của Ngài ngay trong sự yếu đuối của bản thân.

Chúa Kitô đã Phục Sinh rực rỡ! Alleluia!

Viết một bình luận