Lễ  Sáng Phục Sinh – 2026 – Lễ Thiếu Nhi

Lễ Sáng Phục Sinh – 2026 - Lễ Thiếu Nhi

CHẠY ĐẾN VỚI ÁNH SÁNG

“Đức Giêsu phải trỗi dậy từ cõi chết”

Cv 10,34a.37-43; Cl 3,1-4; Ga 20,1-9

Lm. John Trần

Hôm nay, lòng chúng ta ai nấy đều rạo rực một niềm vui khó tả. Các con có biết vì sao không? Đó là vì hôm nay là Đại lễ Phục Sinh – ngày quan trọng nhất, rực rỡ nhất trong năm của người Công giáo chúng ta.

Để hiểu rõ vì sao hôm nay chúng ta lại vui đến thế, cha mời các con cùng bước vào một cuộc hành trình đặc biệt: Cuộc chạy từ bóng tối ra ánh sáng cùng với các tông đồ năm xưa.

1. Bóng tối của nỗi buồn và sự lo âu

Câu chuyện Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta trở lại một buổi sáng rất sớm ngày thứ Nhất trong tuần, khi “trời còn tối”. Các con hãy tưởng tượng, trong không gian ấy, bà Maria Mátđalêna buồn bã đi ra mộ, trái tim bà lúc đó cũng đang bị bao phủ bởi một “bóng tối” dày đặc của nỗi buồn, buồn vì cái chết đau đớn của Thầy Giêsu.

Đối với bà và các môn đệ, Thầy Giêsu kính yêu đã chết và bị chôn trong mộ đá lạnh lẽo. Mọi hy vọng về một tương lai tươi sáng dường như đã khép lại sau tảng đá nặng nề kia.

Tuy nhiên, khi đến nơi, thấy tảng đá đã bị lăn ra khỏi mộ, bà không nghĩ đến chuyện Chúa sống lại đâu, mà bà hốt hoảng chạy đi báo tin: “Người ta đã lấy mất xác Chúa rồi!”.

Các con thấy không, khi chúng ta quá buồn phiền, lo sợ hoặc khi chúng ta phạm lỗi, tâm hồn chúng ta cũng giống như buổi sáng mờ tối ấy. Chúng ta đánh mất Chúa! Chúng ta dễ dàng quên mất những lời hứa yêu thương của Chúa và chỉ thấy toàn những khó khăn, thất bại trước mắt.

2. Cuộc chạy đua của lòng mến và sự kính nhường

Ngay khi nghe tin dữ từ bà Maria, hai vị tông đồ thân thiết nhất là ông Phêrô và ông Gioan đã lập tức tung chăn thức dậy và chạy thật nhanh ra mộ. Đây là một chi tiết rất hay mà cha muốn các con chú ý:

Ông Gioan (người trẻ tuổi): Vì sức trẻ và lòng nhiệt huyết, ông đã chạy nhanh hơn và đến mộ trước. Nhưng khi đến nơi, ông không xông vào ngay mà dừng lại ở cửa mộ. Tại sao vậy? Đó là vì ông muốn chờ ông Phêrô.

Ông Phêrô (là vị tông đồ trưởng): Dù già yếu hơn, chạy chậm hơn, nhưng ông là người được Chúa chọn làm thủ lãnh Giáo Hội.

Hành động dừng lại của ông Gioan dạy cho chúng ta một bài học tuyệt vời về sự lễ phép và trật tự. Trong gia đình hay ở trường, đôi khi chúng ta thông minh hơn, nhanh nhẹn hơn người khác, nhưng chúng ta vẫn cần biết nhường nhịn, tôn trọng người lớn tuổi và vâng lời những người có trách nhiệm hướng dẫn mình. Đó chính là nét đẹp của sự hiệp thông mà Chúa mong muốn.

3. Những bằng chứng lạ lùng trong ngôi mộ trống

Khi ông Phêrô bước vào trong ngôi mộ, ông không thấy một cảnh tượng lộn xộn của một vụ trộm. Các con biết đấy, nếu có kẻ trộm xác, chúng phải hành động thật nhanh để không bị lính gác bắt, đúng không nào? Chúng sẽ khuân cả xác lẫn khăn liệm đi thật lẹ.

Thế nhưng, ông Phêrô lại thấy một cảnh tượng cực kỳ ngăn nắp: Những băng vải liệm nằm đó, và chiếc khăn che đầu Đức Giêsu được cuốn lại, xếp riêng ra một nơi gọn gàng.

Đây chính là “dấu chỉ” của Chúa Giêsu! Ngài không sống lại trong sự hoảng loạn. Ngài trỗi dậy một cách uy nghi, chủ động và bình thản. Ngài đã chiến thắng cái chết và bước ra khỏi mộ như một vị Vua chiến thắng, để lại mọi thứ ngăn nắp như một lời nhắn nhủ: “Thầy đã thắng thế gian, các con đừng sợ!”.

4. “Thấy và Tin”

Tiếp bước ông Phêrô, ông Gioan cũng tiến vào mộ. Kinh Thánh viết một câu rất ngắn gọn nhưng đầy sức mạnh: “Ông đã thấy và đã tin”.

Nhờ sự nhạy bén của một trái tim tràn đầy tình yêu, ông Gioan đã hiểu ngay mầu nhiệm đang diễn ra. Ông không cần nhìn thấy Chúa bằng xương bằng thịt ngay lúc đó, nhưng chỉ cần nhìn ngôi mộ trống và những tấm khăn xếp gọn, ông đã tin rằng Chúa đã phục sinh đúng như lời Kinh Thánh đã dạy. Ánh sáng của niềm tin đã xua tan bóng tối sợ hãi, biến các tông đồ từ những bác đánh cá nhút nhát trở thành những chứng nhân can trường, sẵn sàng đi khắp thế giới để loan báo Tin Mừng.

5. Sống tinh thần Phục Sinh!

Các con thân mến, Chúa Phục Sinh không muốn chúng ta chỉ mừng lễ bằng ồn ào bên ngoài, mà Ngài muốn chúng ta “phục sinh” chính tâm hồn mình. Cha có 2 đề nghị nhỏ để các con cùng thực hiện nhé:

Lăn đi “tảng đá” của sự lười biếng: Hãy thay thế những giờ dán mắt vào điện thoại bằng việc siêng năng học bài và giúp đỡ cha mẹ. Đó là cách các con gỡ bỏ tảng đá của sự lười biếng và đam mê.

Mở cửa “ngôi mộ” của sự ích kỷ: Hãy biết chia sẻ kẹo bánh, đồ chơi cho bạn bè và nhất là biết tha thứ, không giận dỗi khi bị ai đó làm phật ý.

Khi các con sống yêu thương, ngoan ngoãn và vị tha, các con chính là những “ngọn nến Phục Sinh” nhỏ bé đang tỏa sáng giữa thế giới này.

Nguyện xin Chúa Phục Sinh ban cho các con trái tim luôn rực cháy lửa mến như ông Gioan và sự vâng phục như ông Phêrô.

Chúc các con và gia đình một mùa Phục Sinh 2026 tràn đầy ơn phúc, tiếng cười và bình an của Chúa Phục Sinh.

Alleluia! Chúa đã sống lại thật rồi! Amen.

Thứ Hai – Tuần Bát Nhật Phục Sinh

Thứ Hai - Tuần Bát Nhật Phục Sinh

HAI THÁI ĐỘ TRƯỚC TIN MỪNG PHỤC SINH

 “Không, các môn đệ đã đến và cướp xác chết”.

Cv 2,14.22-33; Mt 28,8-15

Lm. John Trần

Trong niềm hân hoan rạng rỡ của Tuần Bát Nhật Phục Sinh, Phụng vụ Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta chiêm ngắm hai thái độ hoàn toàn trái ngược nhau trước cùng một biến cố: Ngôi mộ trống. Đó là thái độ của những người phụ nữ đạo đức và thái độ của nhóm lính canh vô cảm.

Từ nỗi sợ hãi đến niềm vui loan báo

Thứ Hai sau Lễ Phục Sinh còn được gọi là Thứ Hai của Thiên Thần vì chúng ta tưởng nhớ cuộc gặp gỡ giữa thiên thần với những người phụ nữ đến mộ Chúa Giêsu (xem Mt 28:1-15) [*]. 

Đối diện với ngôi mộ trống và sứ điệp của thiên thần, các phụ nữ đã trải qua một sự xúc động sâu xa. Ban đầu, các bà mang trong mình sự sợ hãi. Nhưng đây không chỉ là nỗi sợ tâm lý thuần túy trước một hiện tượng lạ, mà là một cảm nghiệm siêu nhiên – một sự “kính sợ” thánh thiện, giống như Môsê hay Êlia thuở xưa khi được diện kiến Đức Chúa.

Đứng trước ánh sáng rực rỡ của Đấng Phục Sinh, nỗi sợ hãi đớn đau của ngày Thứ Sáu Tuần Thánh đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho sự kính sợ trước quyền năng tuyệt hảo của Thiên Chúa. Quá trình biến đổi tâm lý ấy diễn ra thật đẹp: từ sợ hãi, đến đón nhận, kính sợ, và bừng lên niềm tin tưởng. Chính niềm tin ấy đã không để các bà rơi vào tình trạng ù lỳ hay thụ động. Ngược lại, nó thôi thúc các bà tràn ngập niềm vui và “vội vã chạy đi báo tin cho các môn đệ”. Các bà đã trở thành những sứ giả đầu tiên của Tin Mừng Phục Sinh.

Sự bưng bít của sự gian dối và quyền lực đồng tiền

Ngược lại hoàn toàn với các phụ nữ, ngôi mộ trống đã không thể trở thành điểm khởi đầu cho ơn cứu độ đối với nhóm lính canh. Biến cố vĩ đại ấy không đủ sức làm lay động những con người đã bị lòng tham làm cho mù quáng. Bị cám dỗ bởi chút lợi lộc vật chất, họ hối hả chạy về báo cho các thượng tế để tìm cách bưng bít sự thật. Thượng hội đồng liền nhóm họp, và họ dùng tiền để bóp méo chân lý.

Trong buổi đọc kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng vào ngày Thứ Hai Phục Sinh năm 2021, Đức Thánh Cha Phanxicô đã suy niệm rất chua xót về sự tha hóa này. Ngài gọi đó là sự chen chân của “thần tài” (chúa tể tiền bạc). Ngài nói: Và những người đáng thương đó, những người đáng thương, đã bán đứng sự thật, và với số tiền trong túi, họ tiếp tục nói: “Không, các môn đệ đã đến và cướp xác chết”. “Chúa tể” là tiền bạc, ngay cả ở đây, trong sự phục sinh của Chúa Kitô, cũng có khả năng phủ nhận sự thật[*].

Sự gian dối và chai lì của họ đã đạt tới đỉnh điểm khi họ kiên quyết từ chối ánh sáng Phục Sinh. Bằng việc làm tay sai cho sự dối trá, họ đã tự loại trừ chính mình khỏi niềm vui của ơn cứu độ, tước đi cơ hội được cất tiếng reo hò cùng Đấng chiến thắng tử thần.

Soi rọi lại đời sống người Kitô hữu

Kính thưa cộng đoàn, mỗi Kitô hữu chúng ta hôm nay cũng là những người được lãnh nhận Tin Mừng Phục Sinh và được trao phó sứ mạng đem Tin Vui ấy đến cho tha nhân. Thế nhưng, giữa dòng đời ngược xuôi, biết bao lần chúng ta lại mang dáng dấp của nhóm lính canh kia?

Có thể vì sợ hãi trước những quyền lực trần thế, hay vì ham muốn một chút lợi lộc, tiện nghi tạm bợ, đôi lúc ta đã đành lòng phản bội Tin Mừng. Có thể vì quá cậy dựa vào sức mạnh của danh vọng, địa vị và thú vui thế gian, tâm hồn ta trở nên chai lì, tự mãn, ngỡ rằng mình chẳng cần đến ơn Chúa. Hậu quả là, chúng ta biến mình thành những kẻ sống đạo giả dối, chỉ thờ phượng Chúa bằng hình thức bên ngoài đầy vụ lợi, thay vì bằng một trái tim chân thật.

Ước gì trong niềm vui Phục Sinh hôm nay, chúng ta can đảm tháo gỡ mọi lớp mặt nạ của sự gian dối. Đừng bao giờ sống như thể Chúa Giêsu đang vắng mặt hay nấp sau bóng tối của nấm mồ. Hãy tin rằng Chúa Phục Sinh đang sống, đang hiện diện và chờ đón chúng ta mỗi ngày, để biến đổi cuộc đời chúng ta thành bài ca Alleluia rực rỡ nhất. Amen.


Tài liệu tham khảo:

[*] Đức Thánh Cha Phanxicô, Huấn dụ trước kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng (Regina Caeli) – Thứ Hai Phục Sinh, ngày 05/04/2021. https://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2021/documents/papa-francesco_regina-caeli_20210405.html

Thứ Bảy Tuần Thánh – Lễ Vọng Phục Sinh 2026

Thứ Bảy Tuần Thánh – Lễ Vọng Phục Sinh 2026

“Nếu cả cuộc đời tôi không rực rỡ, thì sao?”

“Bỗng chốc đất chuyển mạnh vì Thiên Thần Chúa từ trời xuống và đến lăn tảng đá ra, rồi ngồi lên trên đó. Mặt Người sáng như chớp và áo Người trắng như tuyết”.           

Mt 28,1-10

Lm.Gioan Trần

Chúng ta đang sống trong một thời đại của những “ánh hào quang giả tạo”. Thế gian hôm nay định nghĩa sự rực rỡ bằng những con số triệu view, bằng những tấm hình lung linh trên mạng xã hội, bằng sự thành đạt hiển hách và sự giàu sang bóng bẩy, “nói có người nghe – đe có người sợ!”, Người ta sợ sự lãng quên, sợ sự tầm thường, và sợ nhất, ÁP LỰC NHẤT là một cuộc đời “không rực rỡ“.

Nhưng giữa Đêm Thánh lung linh ánh nến này, khi tiếng hát “Alleluia” vang dội, Giáo hội mời gọi chúng ta nhìn sâu vào một sự thật khác.

Nếu chúng ta tự hỏi: “Nếu cả đời tôi không rực rỡ, thì sao?”, câu trả lời của bạn là gì?

1. Sự âm thầm

Thưa, câu trả lời không nằm ở sự choáng ngợp của Nến hoa đêm nay, mà khởi đi từ chính sự “tối tăm” của Thiên Chúa làm người.

Hãy nhìn lại hành trình của Đức Giêsu. Trước khi chạm đến vinh quang Phục Sinh, Ngài đã chọn một sự “không rực rỡ” kéo dài suốt 33 năm.

  • 30 năm ẩn dật: Một Thiên Chúa vĩ đại lại chấp nhận làm một anh thợ mộc vô danh tại Nazareth. Không phép lạ, không lời tung hô, chỉ có im lặng và im lặng…
  • 3 năm rao giảng: Ngài không chọn ngai vàng, mà chọn làm bạn với những kẻ bị gạt ra lề xã hội, ít học, thường dân…

Sự rực rỡ của thế gian là sự rực rỡ “bên ngoài”, còn sự rực rỡ của Thiên Chúa là sự tự hủy “từ bên trong”. Ngài đã trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, để chạm đến tận cùng nỗi đau của những kiếp người “không rực rỡ”. Thập Giá nhắc chúng ta về điều đó.

2. Bóng tối Thập Giá

Đỉnh điểm của sự “không rực rỡ” chính là chiều Thứ Sáu Tuần Thánh vừa qua. Dưới mắt người đời, đó là một thất bại thảm hại. Một vị thầy bị phản bội, bị bán rẻ, bị sỉ nhục, bị đánh đập và chết trần trụi trên đồi cao. Thế gian nhìn vào và thấy một sự chấm dứt.

Chúa Giêsu không bị buộc phải chịu khổ như thế. Ngài tự chọn nó. Ngài chọn sự không rực rỡ để hiệp nhất với chúng ta trong mọi sự, đặc biệt là trong nỗi đau. Khi chúng ta cảm thấy cô đơn, thất bại, hay bị bỏ rơi, hãy nhớ lại lời đức giáo hoàng Phanxicô: Chúa Giê-su đã trải qua sự bỏ rơi hoàn toàn… vì tôi, vì bạn, vì tất cả chúng ta; Ngài đã làm điều đó để nói với chúng ta: ‘Đừng sợ hãi, các con không cô đơn'”

Và Đức Thánh Cha Phanxicô đã dạy rằng: Đó không phải là sự thất bại của một vĩ nhân, mà là sự chiến thắng của Tình yêu tự hủy.” Chúa Giêsu đã đi vào tận cùng sự tăm tối, sự cô đơn và cái chết để nói với mỗi chúng ta rằng: Dù cuộc đời bạn có mịt mù, có đầy vết xước hay thất bại đến đâu, bạn cũng không bao giờ đơn độc. Ngài đã ở đó trước bạn, để biến bóng tối thành hy vọng rực sáng tương lai.

3. Phục Sinh: Sự rực rỡ vĩnh cửu

Anh chị em thân mến,

nếu cuộc đời này không rực rỡ theo tiêu chuẩn người đời, thì cũng chẳng sao cả!

Bởi lẽ, giá trị và sự rực rỡ của một cuộc đời không nằm ở những gì chóng qua của thế gian (thành công, giàu có, danh tiếng), mà nằm ở những gì là vĩnh cửu. Sự rực rỡ đích thực của đời người là phải khởi đi từ cái chết và sự phục sinh của Chúa Kitô, sự rực rỡ đáng chúng ta kiếm tìm đó chính là: CON NGƯỜI ĐƯỢC SỐNG LẠI ĐỂ HƯỞNG PHÚC VINH THIÊN ĐÀNG CÙNG THIÊN CHÚA. Đó mới là hào quang không bao giờ tắt, đó mới là thứ rực rỡ đáng chúng ta bỏ tất cả để chiếm lấy.

Phục Sinh không biến Thứ Sáu Tuần Thánh thành sự vô nghĩa, Nhưng nó chuyển hóa sự âm thầm và tự hủy của Thứ Sáu Tuần Thánh thành niềm hy vọng chắc chắn.

Biến cố Phục Sinh không xóa đi những vết thương. Chúa sống lại vẫn mang nguyên những dấu đinh. Điều đó khẳng định: Những hy sinh thầm lặng, những nỗi đau âm thầm, và cả những lần chúng ta chấp nhận “không rực rỡ” vì Tin Mừng… tất cả đều là những hạt giống của vinh quang vĩnh cửu.

Đừng sợ hãi nếu đời ta còn nhiều mảng tối, nếu ta cảm thấy mình chỉ là một nốt lặng giữa bản nhạc ồn ào của thế gian. Ngay cả khi đời ta không rực rỡ dưới mắt người đời, nó vẫn luôn rực rỡ trong mắt Thiên Chúa.

Đừng sợ hãi trước những giai đoạn âm thầm hay thất bại trong đời. Chính Đức Thánh Cha Phanxicô đã khẳng định điều Chúa dạy: “Đừng sợ hãi, các con không cô đơn. Ta đã trải qua tất cả sự tuyệt vọng của các con để được ở gần các con hơn.”

Đêm nay, trước sự rực rỡ của nến Phục Sinh, xin cho chúng ta một đôi mắt mới. Đôi mắt ấy không tìm kiếm sự rực rỡ chóng qua của thế gian, nhưng nhìn thấy vinh quang vĩnh cửu đang âm thầm nảy mầm trong những vết thương của chúng ta..

 Chúa Kitô đã chết và đã sống lại. Ngài đã đi qua sự tăm tối để chứng minh rằng ngay cả cái chết cũng không thể ngăn cản tình yêu. Hãy đặt trọn niềm hy vọng chắc chắn của ta vào Đấng Phục Sinh.

Đêm nay, trước ngọn nến Phục Sinh đã được thắp lên đang rực rỡ, hãy dâng cho Ngài những góc khuất “không rực rỡ” của mình.

Xin cho chúng ta nhận ra vinh quang của Ngài ngay trong những vết thương, và nhận ra sự bao dung của Ngài ngay trong sự yếu đuối của bản thân.

Chúa Kitô đã Phục Sinh rực rỡ! Alleluia!