Đại Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống

Đại Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống

SỐNG VỚI VỊ THIÊN CHÚA BỊ LÃNG QUÊN

“Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần”.

Cv 2,1-11; 1Cr 12,3b-7.12-13; Ga 20,19-23

Lm. John Trần

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo hội hoàn vũ, chúng ta hân hoan hò reo mừng Đại lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống. Đây không chỉ là ngày kỷ niệm kết thúc trọn vẹn Mùa Phục Sinh kéo dài 50 ngày, mà còn là ngày khai sinh ra Hội Thánh. Chúa Thánh Thần chính là “Món Quà Vô Giá” mà Đức Kitô Phục Sinh đã ân cần trao tặng cho nhân loại. Ngài là Đấng Bảo Trợ thiêng liêng, đem đến cho con người những ân sủng cần thiết nhất, để giữa hành trình trần thế đầy giông bão, chúng ta mạnh bước theo dấu chân Chúa Giêsu tiến về quê trời mà không bao giờ cảm thấy bơ vơ hay lạc lối.

Tuy nhiên, có một thực tế đáng buồn trong đời sống đức tin của chúng ta: Chúa Thánh Thần thường là vị Thiên Chúa bị lãng quên.

Mỗi khi làm dấu Thánh Giá, chúng ta tuyên xưng mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi: Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Thế nhưng, trong kinh nguyện và suy tư thường ngày, tâm trí chúng ta dường như chỉ hướng về Đức Chúa Cha – Đấng Tạo Thành muôn vật, và Đức Chúa Giêsu Kitô – Đấng Cứu Chuộc nhân loại. Rất ít khi chúng ta nhớ đến, tâm sự hay cầu xin cùng Đức Chúa Thánh Thần. Phải chăng vì Ngài quá âm thầm? Phải chăng vì Ngài hoạt động nhẹ nhàng như làn gió, sâu thẳm như hơi thở, nên chúng ta dễ dàng vô tình bỏ quên sự hiện diện sống động của Ngài?

Trang Tin Mừng theo thánh Gioan hôm nay nhắc nhớ chúng ta rằng, Chúa Thánh Thần không phải là một nhân vật xa lạ đến vào phút chót. Ngay từ buổi chiều ngày Phục Sinh, khi hiện ra với các môn đệ, Chúa Giêsu đã cho các ông xem tay và cạnh sườn, rồi Người thổi hơi vào các ông và phán: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần”. Như vậy, ơn Thánh Thần đã được ban xuống ngay từ giây phút Chúa sống lại. Nhưng phải đợi đến 50 ngày sau, trong Lễ Ngũ Tuần, sức mạnh của Thánh Thần mới thực sự tỏ hiện cách sung mãn trên các Tông đồ.

Thực ra, Chúa Thánh Thần đã luôn đồng hành trong suốt dòng lịch sử cứu độ, từ lúc khởi nguyên cho đến tận cùng thời gian. Ba Ngôi luôn đồng hành cùng nhau: Chúa Cha tạo dựng, Chúa Con cứu chuộc và Chúa Thánh Thần thánh hóa. Xuyên suốt Kinh Thánh, Ngài hiện diện qua nhiều danh xưng trân quý: Thần Khí, Thần Chân Lý, Đấng An Ủi, Đấng Bảo Trợ; và được biểu đạt qua những dấu chỉ hùng vĩ như Dầu, Nước, Lửa và Gió.

Ngay từ thủa tạo thiên lập địa, khi trái đất còn là một khối hỗn mang tối tăm, sách Sáng Thế đã ghi lại: “Thần khí Thiên Chúa bay lượn trên mặt nước” (St 1,2). Và khi nặn hình con người từ bụi đất, Thiên Chúa đã “thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật” (St 2,7). Hơi thở ban sự sống ấy chính là Chúa Thánh Thần. Bước sang thời Cựu Ước, Thánh Thần cũng không ngừng tác động qua các Ngôn sứ, Tư tế và các Vị Vua. Ngài là dầu thánh hóa, là sức mạnh xức dầu trợ lực để họ chu toàn sứ mạng dẫn dắt dân Chúa.

Kính thưa cộng đoàn, Chúa Thánh Thần là Đấng vô hình, nhưng nơi nào Ngài hiện diện, nơi đó phát sinh những phép lạ kỳ diệu của sự biến đổi. Bài đọc I trích sách Công Vụ Tông Đồ là một minh chứng hùng hồn cho sức mạnh ấy.

Hãy nhìn lại hình ảnh các Tông đồ trước khi nhận được ơn Chúa Thánh Thần. Các ông là ai? Đó là những con người yếu đuối, thích tranh giành quyền lực, và trên hết là những con người sợ hãi. Sự kiện Thập Giá đã đánh gục niềm tin của họ, khiến họ phải đóng kín cửa ngai ngái lo sợ sự bắt bớ của người Do Thái. Thế nhưng, khi cơn gió dũng mãnh và những lưỡi lửa Thánh Thần ngự xuống, một cuộc biến đổi tận căn đã diễn ra. Lớp vỏ bọc sợ hãi bị đập tan. Những cánh cửa đóng kín bị xô tung. Ông Phêrô – người đánh cá ít học, kẻ từng run rẩy chối Thầy ba lần trước mặt một đứa tớ gái – giờ đây lại hiên ngang đứng trước hàng ngàn người, dõng dạc rao giảng về Đức Kitô Phục Sinh. Lời giảng hùng hồn ấy, nhờ quyền năng Thánh Thần, đã đánh động trái tim của ba ngàn người xin chịu phép Rửa ngay trong ngày hôm đó.

Hơn thế nữa, Chúa Thánh Thần còn mang lại phép lạ của sự hiệp nhất. Nếu như thủa xưa, tại tháp Babel, vì sự kiêu ngạo muốn bằng Thiên Chúa mà con người bị phân tán, bất đồng ngôn ngữ, chẳng ai hiểu ai, dẫn đến chia rẽ và hận thù; thì nay, trong ngày Lễ Ngũ Tuần, Thánh Thần đã quy tụ tất cả. Các Tông đồ nói những ngôn ngữ khác nhau, nhưng mọi người từ mọi quốc gia đều nghe và thấu hiểu. Ở đâu có Thần Khí, ở đó không còn sự lầm lạc hay thù ghét. Thánh Thần tạo nên sự hiệp nhất tuyệt vời trong cộng đoàn, làm bừng lên niềm vui và sự bình an đích thực.

Thánh Phaolô trong Bài đọc II đã đúc kết chân lý này một cách sắc bén: “Chẳng ai có thể nói rằng: ‘Đức Giêsu là Chúa’, nếu người ấy không ở trong Thần Khí”. Chúa Thánh Thần chính là Thần Chân Lý, Đấng duy nhất có thể mở mắt đức tin, soi sáng lý trí và dẫn dắt chúng ta tiến tới “sự thật toàn vẹn” (Ga 16,13).

Nhắc lại những kỳ công vĩ đại của Chúa Thánh Thần, Giáo hội tha thiết mời gọi mỗi người chúng ta hãy nhìn lại đời sống thiêng liêng của chính mình. Từ ngày lãnh nhận bí tích Rửa Tội và Thêm Sức, Chúa Thánh Thần đã được ban cho chúng ta. Ngài ngự trị trong tâm hồn ta. Cơ thể chúng ta được thánh hiến để trở thành Đền thờ của Ngôi Ba Thiên Chúa.

Thế nhưng, giữa nhịp sống hối hả, trước bao bộn bề lo toan của kiếp người, đã bao lần chúng ta tự khóa chặt lòng mình trong cánh cửa của sự ích kỷ, âu lo và sợ hãi? Đã bao lần chúng ta chiều theo những dục vọng thấp hèn, những thói hư tật xấu, làm hoen ố Đền thờ thiêng liêng mà Thánh Thần đang ngự trị? Đã bao lần chúng ta sống gian dối, lọc lừa theo thói thế gian, gạt bỏ sự soi sáng của Thần Chân Lý?

Trong Thánh Lễ trọng thể này, trước hết, chúng ta hãy cúi đầu xin Chúa thứ tha vì những lần lãng quên và xúc phạm đến ơn Chúa Thánh Thần. Đừng để Ngài mãi là “Vị Thiên Chúa bị lãng quên” trong cuộc đời mỗi chúng ta.

Xin cho chúng ta biết quý trọng bảy nguồn ơn thánh mà Ngài tuôn đổ. Trước mọi quyết định quan trọng, trước mọi khó khăn thử thách, xin đừng cậy dựa vào sức riêng, mà hãy biết khiêm tốn nài xin sự khôn ngoan và soi sáng của Chúa Thánh Thần. Hãy để Thần Khí xua tan bóng tối của sự sợ hãi, đốt lên ngọn lửa nhiệt thành, và thúc đẩy chúng ta mạnh dạn bước ra khỏi cánh cửa an toàn để sống chứng nhân Tin Mừng giữa thế giới hôm nay.

Lạy Chúa Thánh Thần, xin ngự đến. Xin thổi luồng sinh khí mới vào trái tim khô cằn của chúng con. Xin thanh tẩy, biến đổi và canh tân tâm hồn mỗi người chúng con, để chúng con luôn sống xứng đáng là con cái tự do và yêu thương của Thiên Chúa. Amen.

Thứ Bảy – Tuần VII – Mùa Phục Sinh

Thứ Bảy - Tuần VII - Mùa Phục Sinh

CHỨNG NHÂN CHO CHÚA

“Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh? Phần anh, hãy theo Thầy”

Cv 28,16-20.30-31; Ga 21,20-25

Lm. John Trần

Bài Tin Mừng hôm nay khép lại sách Phúc Âm theo thánh Gioan với một cuộc đối thoại đầy thú vị giữa Chúa Giêsu và Phêrô. Sau khi được Chúa tiên báo về cái chết tử đạo để tôn vinh Thiên Chúa, Phêrô quay lại, nhìn thấy Gioan – người môn đệ được Chúa yêu – liền chột dạ thắc mắc: “Thưa Thầy, còn anh này thì sao?”

Câu trả lời của Chúa Giêsu: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh? Phần anh, hãy theo Thầy” chính là lời nhắc nhở sâu sắc cho mỗi người chúng ta về ơn gọi làm chứng nhân giữa lòng thế giới.

Thứ nhất, chứng nhân của tình yêu kiên trì:

Nhìn vào cuộc đời thánh Gioan, chúng ta thấy một cách thức làm chứng hoàn toàn khác biệt. Nếu các tông đồ khác làm chứng bằng việc đổ máu đào tử đạo, thì Gioan lại làm chứng bằng một cuộc đời trường thọ nhưng đầy sóng gió. Truyền thuyết kể lại, ngài từng bị bỏ vào vạc dầu sôi nhưng không chết, bị lưu đày ra đảo Patmos, và cuối cùng qua đời tại Êphêsô.

Bằng kinh nghiệm của một người từng tựa đầu vào ngực Chúa, từng đứng dưới chân thập giá, cả cuộc đời Gioan là một bài ca minh chứng cho “tình yêu Thiên Chúa”. Ngài để lại cho Giáo hội kho tàng vô giá là sách Tin Mừng, các Thư tín và sách Khải Huyền. Ngài minh chứng cho chúng ta thấy: làm chứng cho Chúa không nhất thiết phải chịu gươm đao, mà còn là kiên tâm sống trọn vẹn tình yêu, hy sinh âm thầm và truyền rao chân lý qua từng ngày sống. Giống như lời kết của Tin Mừng: “Cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các sách viết ra”, những phương cách làm chứng cho Chúa trong lịch sử Hội Thánh cũng vô tận và đa dạng như thế.

Thứ hai, vượt qua cạm bẫy của sự so bì:

Câu hỏi của Phêrô “Còn anh này thì sao?” phản chiếu một căn bệnh rất phổ biến trong cộng đoàn chúng ta: bệnh tò mò và so bì về phận việc của người khác. Trong gia đình, hội đoàn hay giáo xứ, chúng ta rất dễ xao nhãng bổn phận của mình vì mải mê dòm ngó người bên cạnh. Chúng ta hay phàn nàn: “Tại sao tôi phải vất vả thế này còn người kia lại thảnh thơi?”, hay “Tại sao người nọ không chịu làm việc?”.

Lời Chúa Giêsu nhắc nhở Phêrô ngày xưa cũng là mệnh lệnh cho chúng ta hôm nay: “Việc gì đến con? Phần con, hãy theo Ta”. Mỗi người có một hoàn cảnh, một khả năng và một vai trò riêng biệt trong công trình của Chúa. Việc của chúng ta không phải là tò mò hay phán xét, mà là chu toàn bổn phận của chính mình.

Ước gì mỗi chúng ta biết trân trọng sự đa dạng của ơn gọi. Người làm chứng bằng lời rao giảng, kẻ làm chứng bằng những lo toan vất vả của đời sống gia đình; người phục vụ năng nổ, kẻ đóng góp bằng lời cầu nguyện âm thầm. Xin Chúa ban ơn để chúng ta đừng bao giờ để sự so đo làm sứt mẻ tình hiệp nhất cộng đoàn, nhưng biết dồn trọn tâm trí mà nghe theo tiếng Chúa gọi: “Phần con, hãy theo Ta”. Amen.

Thứ Sáu – Tuần VII – Mùa Phục Sinh

Thứ Sáu - Tuần VII - Mùa Phục Sinh

THIÊN CHÚA THƯƠNG XÓT

“Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy.” (Ga 21,15)

Cv 25,13b – 21; Ga 21,15-19

Lm. John Trần

Giai thoại phương Tây kể lại rằng, khi Alexander Đại đế còn là một cậu bé, cha của cậu đã mua một con ngựa chiến vô cùng hung hãn. Không một nài ngựa lão luyện nào có thể cưỡi hay thuần phục được nó. Thế nhưng, cậu bé Alexander lại khuất phục con ngựa ấy một cách vô cùng dễ dàng. Khi được hỏi về bí quyết, cậu mỉm cười đáp: “Chẳng có phép màu nào cả. Tôi quan sát kỹ và nhận ra con ngựa này đang hoảng loạn vì rất sợ cái bóng của chính nó. Tôi chỉ đơn giản là xoay đầu nó hướng về phía mặt trời. Khi ánh sáng chiếu rọi ở phía trước, cái bóng sợ hãi ấy tự động ngả về phía sau, và nó được bình an.”

Thưa cộng đoàn, hình ảnh con ngựa sợ hãi cái bóng của chính mình cũng chính là bức tranh phản chiếu tâm hồn của Thánh Phêrô trong bài Tin Mừng hôm nay.

Sau sự kiện khổ nạn, Phêrô mang trong mình một vết thương lòng, một “cái bóng” đen tối vô cùng nặng nề: đó là sự hèn nhát chối Thầy đến ba lần. Ông bị ám ảnh bởi quá khứ, rụt rè, mặc cảm và có lẽ đã nghĩ rằng mình chẳng còn xứng đáng để được Thầy yêu thương nữa. Ông sợ hãi cái bóng của chính mình.

Nhưng hôm nay, bên bờ hồ Tibêria, Chúa Giêsu Phục Sinh đã hiện đến. Ngài chính là “Mặt Trời Công Chính”, là Đấng giàu Lòng Thương Xót. Ngài tiến lại gần Phêrô và làm cái động tác tuyệt vời mà cậu bé Alexander đã làm: Ngài xoay hướng nhìn của Phêrô về phía ánh sáng.

Trước mặt người môn đệ từng phản bội mình, Chúa Giêsu không hề buông một lời trách móc, không đay nghiến lầm lỗi cũ, cũng không mở ra một phiên tòa để xét xử quá khứ. Ngài chỉ ân cần hỏi một câu duy nhất, được lặp lại ba lần: “Này anh Simon, con ông Gioan, anh có mến Thầy không?”. Khi Phêrô thốt lên: “Lạy Thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con yêu mến Thầy”, ấy là lúc sự sợ hãi tan biến. Lòng thương xót của Chúa đã hoàn toàn cảm hóa Phêrô, trả lại cho ông phẩm giá làm con, và vĩ đại hơn nữa, trao phó cho người môn đệ yếu đuối ấy quyền chăn dắt đoàn chiên của Ngài.

Trang Tin Mừng hôm nay để lại cho chúng ta những bài học sâu sắc về cách Thiên Chúa yêu thương, và cách chúng ta phải sống với tha nhân:

  • Thứ nhất, Thiên Chúa không kết án quá khứ: Tội lỗi của chúng ta dẫu có lớn lao đến đâu cũng chẳng bao giờ bị Chúa đem ra vạch lá tìm sâu hay thóa mạ. Chỉ có Lòng Thương Xót mới có sức mạnh giải thoát con người. Khi chúng ta thật lòng quay về với Chúa, xoay mặt về phía ánh sáng của Ngài, mọi gánh nặng và bóng tối của quá khứ sẽ bị bỏ lại phía sau lưng.
  • Thứ hai, đừng dùng quá khứ để giam cầm anh chị em mình: Tình yêu của Chúa biến đổi tội nhân, nhưng cũng đòi hỏi chúng ta một thái độ dứt khoát: Hãy yêu tha nhân như cách Chúa đã yêu ta. Rất nhiều lần trong đời sống gia đình và giáo xứ, chúng ta thích bới móc “dĩ vãng” của người khác để lên án, xét đoán và cản bước họ. Lời Chúa mời gọi chúng ta hãy ngừng việc ném đá vào quá khứ của anh chị em. Thay vì oán xét, hãy bao dung, thông cảm và cầu nguyện cho những yếu đuối của nhau.

Quá khứ là để rút ra bài học, không phải là nhà tù để chúng ta giam hãm chính mình hay giam hãm người khác.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa thấu tỏ mọi sự, Chúa biết chúng con yêu mến Chúa. Xin dọi ánh sáng Phục Sinh của Ngài vào những góc khuất trong tâm hồn chúng con, giúp chúng con trút bỏ mặc cảm lỗi lầm. Đồng thời, xin ban cho chúng con một trái tim quảng đại, biết dịu dàng tha thứ cho những lầm lỗi của anh chị em, như Chúa đã yêu thương và tha thứ cho chúng con. Amen.

Thứ Năm – Tuần VII – Mùa Phục Sinh

Thứ Năm - Tuần VII - Mùa Phục Sinh

CẦU XIN ƠN HIỆP NHẤT

“Để hết thảy chúng nên một như chúng ta là một”.

Cv 22,30 ; 23, 6- 11; Ga 17,20-26

Lm. John Trần

Bài Tin Mừng hôm nay tiếp tục đưa chúng ta vào thẳm sâu trái tim Đức Giêsu qua Lời nguyện Hiến tế. Đây không chỉ là lời cầu nguyện tha thiết nhất, mà còn là bản “di chúc thiêng liêng” Ngài để lại cho Giáo hội trước khi bước vào cuộc Khổ nạn. Tâm điểm của bản di chúc ấy chính là khát vọng hiệp nhất: “Xin cho tất cả nên một, như Cha ở trong con và con ở trong Cha”. Nguồn mạch và khuôn mẫu tối cao cho sự hiệp nhất nơi trần thế chính là tình yêu viên mãn của Ba Ngôi Thiên Chúa.

Nhìn lại thực trạng đời sống đức tin hôm nay, chúng ta cần chân thành tự vấn: Sự hiệp nhất trong gia đình, trong hội đoàn và giáo xứ của chúng ta đang ở mức độ nào? Chúng ta có đang thực sự phản chiếu hình ảnh tình yêu Ba Ngôi, hay vẫn còn đó những rạn nứt, chia rẽ? Để xây dựng một cộng đoàn hiệp nhất trọn vẹn, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta bước đi trên ba phương thế cốt lõi:

Hiệp nhất bằng một tình yêu tự hiến:

Sự hiệp nhất đích thực không thể xây dựng trên những nguyên tắc hành chính hay sở thích cá nhân, mà phải bắt nguồn từ lòng yêu mến tha nhân. Tình yêu ấy phải rập khuôn theo mẫu gương của Ba Ngôi Thiên Chúa: yêu là trao ban, là bao dung và đón nhận trọn vẹn. Chính nhờ dấu chỉ yêu thương vô vị lợi này, thế gian mới nhận biết chúng ta là một cộng đoàn thuộc về Chúa và là những môn đệ chân chính của Đức Kitô.

Hiệp nhất bằng sự khiêm tốn và tinh thần cộng tác:

Trong một cộng đoàn, mỗi người là một nốt nhạc độc đáo làm nên bản hòa ca. Sẽ không thể có hiệp nhất nếu ai cũng muốn giành vị trí trung tâm, giữ khư khư ý riêng và cho mình là đúng tuyệt đối. Hiệp nhất đòi hỏi chúng ta phải biết lùi lại, làm cho cái “tôi” của mình bé đi để anh chị em được lớn lên. Sẵn sàng sửa chữa những khuyết điểm cá nhân, tôn trọng sự khác biệt của người khác và nhiệt thành đóng góp phần nhỏ bé của mình – đó chính là chất keo gắn kết mọi thành viên thành một khối vững chắc.

Hiệp nhất ngang qua lời cầu nguyện:

Tự sức người, chúng ta rất dễ sa vào chia rẽ. Chúa Giêsu đã phải thiết tha cầu nguyện cho Giáo hội được nên một. Ước gì chúng ta cũng biết hiệp ý cùng Ngài, cầu nguyện không ngừng cho sự hiệp nhất của toàn thể Kitô hữu, cách riêng là cho giáo xứ và gia đình mình. Xin Chúa gìn giữ cộng đoàn khỏi những mầm mống của sự đố kỵ, gièm pha, để không một mưu mô thâm độc nào có thể làm “tan đàn xẻ nghé” đoàn chiên mà Chúa đã dùng Máu Thánh để quy tụ.

Lạy Chúa, xin gìn giữ chúng con trong tình hiệp nhất đích thực. Xin cứu chúng con khỏi thứ “hiệp nhất rẻ tiền” – tức là sự bằng mặt mà không bằng lòng, cố nín nhịn, tránh va chạm chỉ để tạo ra một vỏ bọc bình yên giả tạo.

Xin ban cho chúng con một sự hiệp nhất can đảm: dám chấp nhận những khác biệt, dám chân thành góp ý cho nhau trong chân lý và tình bác ái, để cùng nhau xây dựng một cộng đoàn thực sự thấm đẫm tình Chúa và tình người. Amen.

Thứ Tư – Tuần VII – Mùa Phục Sinh

Thứ Tư - Tuần VII - Mùa Phục Sinh

LỜI NGUYỆN CỦA CHÚA GIÊSU

Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha… để họ được nên một như chúng ta”.

Cv 20,28-38; Ga 17,11b-19

Lm. John Trần

Trong cuộc sống thường ngày, thước đo chân thực nhất của tình yêu chính là sự khao khát được hiện diện bên nhau. Hai người yêu nhau luôn mong mỏi được kề cận để sẻ chia, để trao trao ánh mắt và nụ cười. Những bậc làm cha làm mẹ cũng thế, dẫu cuộc mưu sinh có vất vả trăm bề, họ vẫn luôn chắt chiu từng giây phút để được trở về nhà,… Yêu thương, tự bản chất, là không bao giờ muốn chia xa.

Hôm nay, ngang qua trang Tin Mừng của Thánh Gioan, chúng ta được mời gọi chạm vào “khát vọng hiện diện” vô bờ bến ấy trong trái tim của Chúa Giêsu.

Trong Bữa Tiệc Ly, tâm trí Chúa Giêsu không hướng về những đau đớn Ngài sắp phải chịu, mà lại hoàn toàn hướng về các môn đệ. Lời cầu nguyện của Ngài dâng lên Chúa Cha chất chứa một sự thao thức tột độ của một người sắp đi xa nhưng lòng vẫn để lại nơi những người mình yêu dấu. Lời nguyện ấy nổi bật lên hai thao thức lớn lao:

Thao thức cho sự hiệp nhất

    Chúa Giêsu thưa lên: “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha… để họ được nên một như chúng ta”. Hơn ai hết, Chúa hiểu thấu sự mỏng giòn của phận người. Ngài biết rằng, sự kiêu ngạo và ích kỷ rất dễ làm tổn thương cộng đoàn.

    Vì thế, lời cầu nguyện hiệp nhất của Chúa không phải là một điều gì đó xa vời, mà nhắm thẳng vào đời sống thực tế của chúng ta hôm nay. Đó là lời mời gọi mỗi người hãy xóa bỏ những chia rẽ, bè phái trong cộng đoàn giáo xứ; từ bỏ thói quen nói hành nói xấu, gieo rắc sự nghi kỵ; và dập tắt những hiềm khích, cãi vã ngay trong chính tổ ấm gia đình mình. Chỉ khi chúng ta sống yêu thương và hiệp nhất, chúng ta mới trọn vẹn mang lấy khuôn mặt của Đức Kitô, và như Lời Ngài hứa, khi đó chúng ta mới được “hưởng trọn vẹn niềm vui của Ngài”.

    Thao thức bảo vệ con cái khỏi ác thần

    Thao thức thứ hai của Chúa Giêsu là một sự thấu hiểu đầy xót thương: “Con không xin Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ khỏi ác thần”.

    Chúa Giêsu không dọn sẵn cho chúng ta một con đường trải đầy hoa hồng, cũng không mang chúng ta ra khỏi những lo toan, vất vả của cuộc sống trần thế. Ngài biết trần gian có những cạm bẫy, có sự thù ghét đối với những ai dám sống theo sự thật của Tin Mừng. Thay vì “cách ly” chúng ta, Chúa Giêsu xin Chúa Cha bảo vệ tâm hồn chúng ta khỏi sự dữ, để dẫu có sống giữa bùn lầy, chúng ta vẫn không bị vấy bẩn; dẫu sống giữa thế gian, tâm hồn chúng ta vẫn thuộc về Nước Trời.

    Niềm trăn trở lớn nhất của Chúa Giêsu là làm sao để kéo chúng ta về sống rập đời mình theo khuôn mẫu tình yêu của Thiên Chúa. Ước gì, khi cảm nhận được tình thương sâu thẳm mà Chúa dành cho mình ngang qua lời cầu nguyện hiến tế này, chúng ta cũng biết đáp lại bằng một đời sống xứng đáng. Hãy biến mọi phút giây trong cuộc đời thành niềm khao khát được kết hiệp mật thiết với Đức Kitô, vì ngoài Ngài ra, chúng ta chẳng có hạnh phúc nào đích thực.

    Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con ý thức sứ mạng của mình là sống giữa thế gian nhưng không thuộc về thế gian. Xin gìn giữ tâm trí, môi miệng và hành động của chúng con. Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi mọi sự dữ. Amen.