YÊU THƯƠNG VÀ PHỤC VỤ ĐẾN CÙNG
“Người yêu thương họ đến cùng” ( Ga 13 :1)
Xh 12,1-8.11-14; 1Cr 11,23-26; Ga 13,1-15
Lm.John Trần
Hôm nay là Thứ Năm Tuần Thánh. Thánh Lễ Tiệc Ly chiều nay sẽ chính thức mở ra những giờ phút cao điểm nhất của Tuần Thánh. Chúng ta hãy cùng hồi tâm, giữ cho tâm hồn được bình an và thanh thoát khỏi mọi lo toan, để bước vào Bữa Ăn Sau Hết của Chúa. Nơi đó, chúng ta thực hiện lại cử chỉ rửa chân khiêm nhường để học bài học yêu thương quên mình mà Chúa để lại; đồng thời, với tâm tình tri ân cảm tạ, chúng ta chiêm ngắm việc Chúa lập Bí tích Thánh Thể và Bí tích Truyền Chức Thánh để mãi mãi ở lại nuôi dưỡng chúng ta.
Có một câu chuyện kể về một triết gia Hy Lạp nọ, cứ đứng giữa đường cười nắc nẻ một mình. Ai đi ngang qua cũng tưởng ông bị điên nên chẳng buồn để ý. Mãi sau, một người tọc mạch bước tới hỏi nguyên do. Vị triết gia chỉ tay vào hòn đá to nằm chễm chệ giữa đường và mỉm cười xót xa: “Anh có thấy hòn đá kia không? Từ sáng tới giờ, không biết bao nhiêu người đã vấp phải nó mà té ngã. Họ bực tức, họ chửi thề, nhưng tuyệt nhiên không một ai chịu cúi xuống, nhặt hòn đá vứt đi để người đi sau khỏi vấp…”
Nhặt một hòn đá vứt khỏi lối đi là một việc hết sức giản đơn, nhưng người ta không làm. Phải chăng vì nó quá tầm thường? Không, cốt lõi là vì sự ích kỷ. Con người thường thiếu tình thương và không muốn vất vả phục vụ kẻ khác. Nếu ai cũng biết xót thương và phục vụ nhau như lời vị hiền triết kia mong mỏi, thì thế gian này đã hóa thành thiên đàng, sẽ chẳng còn khốn khổ, hận thù hay đói khát. Đó cũng chính là ước mơ cháy bỏng của Chúa Giêsu! Ngài đã sống ước mơ ấy bằng cách yêu thương phục vụ cho đến chết trên khổ giá, và lấy chính Máu Thịt mình làm của ăn nuôi dưỡng nhân loại.
Nếu chỉ nhìn lướt qua, có người sẽ cho rằng tình yêu của Đức Giêsu dành cho nhân loại là sự mù quáng, mê muội đến mức đánh mất lý trí và tự do. Nhưng không, khi suy gẫm kỹ Lời Chúa, ta thấy hiện lên một Đức Giêsu hoàn toàn tự do, tỉnh táo và bình thản. Ngài đã chuẩn bị chu đáo mọi sự cho công trình cứu chuộc đến mức hoàn hảo. Thánh Gioan đã viết: “Trước lễ Vượt Qua, Đức Giêsu biết giờ của Người đã đến, giờ phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha. Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng”.
Tình yêu “đến cùng” ấy bùng cháy mãnh liệt trong Bữa Tiệc Ly. Ngài cởi áo choàng, lấy khăn thắt lưng và quỳ xuống rửa chân cho các môn đệ – kể cả kẻ sắp chối bỏ Ngài và kẻ chuẩn bị bán rẻ Ngài với giá ba mươi đồng bạc lẻ. Ngài dạy bài học phục vụ không bằng những lời nói suông, mà bằng cử chỉ hạ mình tột bậc của một người tôi tớ, người nô lệ.
Trong bài giảng Thánh Lễ Tiệc Ly ngày 13 tháng 4 năm 2017, tại Nhà giam Paliano (Frosinone), Đức Thánh Cha Phanxicô đã suy niệm rất sâu sắc về hành động này: “ Một trong những cử chỉ để đón tiếp ai đó tại nhà, cũng như dùng bữa, là rửa chân cho họ. Điều này được thực hiện bởi những người nô lệ. Chúa Giê-su đã đảo ngược điều này và tự mình làm điều đó. Si-môn không muốn Ngài làm điều đó, nhưng Chúa Giê-su giải thích rằng đó là vì Ngài đã đến thế gian để phục vụ, để phục vụ chúng ta, để tự biến mình thành tôi tớ của chúng ta, để hi sinh mạng sống mình cho chúng ta, để yêu thương đến cùng” [*].
Chưa dừng lại ở đó, tình yêu đến cùng của Chúa còn vượt không gian và thời gian qua sáng kiến lập Bí tích Thánh Thể. Ngài biến hiến tế đẫm máu của mình thành Thần Lương nuôi dưỡng những khách lữ hành dương thế. Đây là sáng kiến độc nhất vô nhị mà chỉ có Tình Yêu Thiên Chúa mới nghĩ ra.
Và để Thần Lương vô giá ấy được hiện diện mỗi ngày cho đoàn chiên, Chúa đã thiết lập Bí tích Truyền Chức Thánh, trao phó cho các vị mục tử sứ mạng tiếp tục cử hành hiến tế của Ngài trên bàn thờ. Người ta thường nói: “Khi yêu nhau, người ta luôn có những sáng kiến độc đáo để mang lại hạnh phúc cho nhau”. Chúng ta đã thấy rõ sáng kiến tình yêu vĩ đại của Chúa.
Giờ đây, Ngài mời gọi chúng ta đáp đền tình yêu ấy bằng cách bắt chước Ngài: yêu thương và phục vụ những người sống quanh ta bằng những hành động cụ thể. Yêu không phải là những lời chót lưỡi đầu môi, mà là cho đi tất cả, không so đo tính toán, không màng được đáp đền. “Chúa Giê-su từng nói: “Người nào lớn nhất trong các con, hãy trở nên như người nhỏ nhất, và người lãnh đạo hãy trở nên như người phục vụ”. Và Ngài đã làm như vậy. Đây là điều Thiên Chúa làm với chúng ta. Ngài phục vụ chúng ta. Ngài là người tôi tớ” [*].
Cuối cùng, xin cho chúng ta luôn biết quý trọng Thánh Lễ, nơi ta được tham dự hiến tế và rước Mình Máu Thánh Chúa. Cùng với đó, xin cộng đoàn cũng thêm lời yêu mến và cầu nguyện cho các Linh mục, để các ngài luôn bình an, mạnh sức và chu toàn di chúc của Thầy Chí Thánh: “Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”. Amen.
Tài liệu tham khảo:
[*] Đức Thánh Cha Phanxicô, Bài giảng Thánh Lễ Tiệc Ly (Mass of the Lord’s Supper), 13/04/2017. Link: https://www.vatican.va/content/francesco/en/homilies/2017/documents/papa-francesco_20170413_omelia-coena-domini.html