Suy niệm Lời Chúa Thứ Sáu Tuần I

ĐẾN VỚI CHÚA BẰNG ĐÔI MẮT ĐỨC TIN

“Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giêsu bảo người bại liệt: ‘Này con, con đã được tha tội rồi.’” (Mc 2,5)

1Sm 8,4-7.10-22a; Mc 2,1-12

Bài Tin Mừng hôm nay vẽ nên một khung cảnh sống động tại Caphácnaum: một biển người chen chúc vây quanh Đức Giêsu. Chúng ta hãy thử dừng lại một chút, hòa mình vào đám đông ấy và tự vấn: Động lực nào đã thôi thúc họ tìm đến Ngài?

Có lẽ, trong biển người ấy, có những kẻ đến chỉ vì hiếu kỳ, muốn xem một dấu lạ, một điều gì đó giật gân, ly kỳ để thỏa mãn trí tò mò. Cũng có thể, nhiều người đến vì khao khát được chữa lành thể xác, mong nhìn thấy uy quyền trừ quỷ để củng cố niềm tin còn non yếu. Và chắc chắn, không thiếu những tâm hồn đến vì đói khát Lời Hằng Sống, muốn lắng nghe sứ điệp yêu thương mà Ngài rao giảng.

Tuy nhiên, nổi bật giữa đám đông hỗn độn ấy là hình ảnh tuyệt đẹp của bốn người khiêng kẻ bại liệt. Họ không đến với Chúa chỉ cho riêng mình. Họ đến vì người khác. Hành động dỡ mái nhà thả người bệnh xuống không chỉ là sự tháo vát, mà là biểu hiện của một đức tin can đảm và đầy sáng tạo.

Chúa Giêsu thấu suốt tâm can con người. Ngài không nhìn vào sự ồn ào bên ngoài, nhưng nhìn sâu vào cõi lòng. Thánh sử Máccô thuật lại một chi tiết đắt giá: “Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giêsu bảo người bại liệt: ‘Này con, con đã được tha tội rồi.’” (Mc 2,5). Ngài nhìn thấy đức tin của những người khiêng cáng, và nhờ đức tin của cộng đoàn nhỏ bé ấy, ơn cứu độ đã tuôn đổ xuống trên người bệnh.

Trong Bài giảng Lễ Chúa Nhật ngày 19 tháng 02 năm 2006, Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI đã chia sẻ rất sâu sắc về đoạn Tin Mừng này rằng: “Chúa Giêsu đi đến điều cốt yếu: Người bệnh cần được chữa lành thân xác, nhưng trước hết, anh ta cần được chữa lành tâm hồn, cần được tha thứ tội lỗi. Sự tê liệt của tâm hồn còn nguy hiểm hơn sự tê liệt của thân xác.”

Lời Chúa hôm nay là một tấm gương soi chiếu lại hành trình đức tin của mỗi chúng ta. Khi chúng ta đến nhà thờ, tham dự Thánh Lễ, chúng ta đang tìm kiếm điều gì? Chúng ta chỉ đến để cầu xin ơn lành cho nhu cầu cá nhân, hay chúng ta đến để mang theo những nỗi đau, những gánh nặng của anh chị em mình đặt dưới chân Chúa?

Xin cho mỗi người chúng ta đừng chỉ giữ đức tin cho riêng mình. Hãy trở thành những người “khiêng cáng” trong thời đại mới: dùng lời cầu nguyện, sự hy sinh và gương sáng để đưa những người đang “bại liệt” trong tâm hồn, những người đang xa rời Giáo Hội, được đến gần lòng thương xót của Chúa. Bởi vì, bình an đích thực không chỉ là thân xác mạnh khỏe, mà là một tâm hồn được thứ tha và giao hòa với Thiên Chúa.

Amen.

Viết một bình luận