Thánh Giuse Bạn Trăm Năm Đức Trinh Nữ Maria (19/3)

Thánh Giuse Bạn Trăm Năm Đức Trinh Nữ Maria (19/3)

Thánh Giuse – Người canh giữ mầm sống và đức tin của Gia đình Chúa

“Ông Gia-cóp sinh ông Giu-se, chồng của bà Ma-ri-a, bà là mẹ Đức Giê-su cũng gọi là Đấng Ki-tô”( Mt 1,16)

2Sm 7,4-5a.12-14a.16; Rm 4,13.16-18.22; Mt 1,16.18-21.24a; (Lc 2,41-51a)

Lm.Gioan Trần

Hôm nay, toàn thể Giáo hội hân hoan mừng kính trọng thể lễ Thánh Giuse, Bạn Trăm Năm Đức Trinh Nữ Maria. Trong bầu khí linh thiêng của ngày Lễ Trọng, và đặc biệt trong Thánh lễ cầu cho giáo dân (Lễ Họ) này, chúng ta cùng chiêm ngắm chân dung một người đàn ông thầm lặng nhưng vĩ đại, một người tôi tớ trung tín mà Thiên Chúa đã tin tưởng trao phó kho tàng quý giá nhất của Ngài: Chúa Giê-su Kitô và Đức Maria.

1. Thánh Giuse trong lịch sử cứu độ

Lịch sử cứu độ là một dòng chảy của những lời hứa. Trong bài đọc I, chúng ta nghe lời sấm của ngôn sứ Na-than nói với vua Đa-vít: “Ta sẽ cho dòng dõi ngươi đứng lên kế vị ngươi -một người do chính ngươi sinh ra-, và Ta sẽ làm cho vương quyền của nó được vững bền. Chính nó sẽ xây một nhà để tôn kính danh Ta, và Ta sẽ làm cho ngai vàng của nó vững bền mãi mãi” (2Sm 7,12-13). Lời hứa ấy tưởng chừng như bị đứt đoạn qua những thăng trầm của lịch sử Do Thái, nhưng thực ra, nó đang âm thầm thực hiện ngang qua sự cộng tác của một bác thợ mộc tại làng Na-da-rét, đó là Thánh Giuse

Tin Mừng thánh Mát-thêu mở đầu bằng gia phả, khẳng định Giuse thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Tuy nhiên, kèm theo đó là trách nhiệm bảo vệ Đấng là “Vua các vua”. Thiên Chúa gọi Giuse không phải để cai trị, mà để làm cha – “người cha trong bóng tối”, để che chở cho mầm sống cứu độ đang thành hình, đúng như: “là người quản gia trung tín và khôn ngoan, Chúa đã đặt lên coi sóc gia đình Chúa”. Và “trong mối quan hệ với Chúa Giêsu, Giuse là cái bóng trần gian của Cha trên trời: ông trông nom và bảo vệ Ngài, không bao giờ bỏ mặc Ngài đi theo con đường riêng của mình” (Đức Thánh Cha Phanxicô, 2020, Patris Corde).

Thánh Phaolô VI cũng đã chỉ ra rằng Giuse đã thể hiện cụ thể vai trò làm cha của mình “bằng cách biến cuộc đời mình thành một sự phục vụ hy sinh cho mầu nhiệm nhập thể và mục đích cứu chuộc của nó. Ngài đã sử dụng quyền lực pháp lý của mình đối với Thánh Gia để cống hiến trọn vẹn cho họ trong cuộc sống và công việc của mình. Ngài đã biến ơn gọi con người của mình đối với tình yêu gia đình thành một sự hiến dâng siêu phàm của chính mình, trái tim và tất cả khả năng của mình, một tình yêu được đặt vào phục vụ Đấng Mê-si-a, người đang trưởng thành trong gia đình Ngài”(Thánh Phaolô VI , Bài giảng (19-03-1966): Insegnamenti di Paolo VI , IV (1966), 110).

2. Người Công chính sống niềm tin

Thánh Kinh gọi Giuse là “người công chính”. Sự công chính của ngài không chỉ dừng lại ở việc tuân giữ lề luật, mà cao siêu hơn, đó là sự công chính của đức tin – một đức tin giống như tổ phụ Á-bra-ham mà bài đọc II đã nhắc tới: “Mặc dầu không còn hy vọng, ông vẫn tin và hy vọng, vì thế ông đã trở thành tổ phụ nhiều dân tộc” (Rm 4,18).

Hãy đặt mình vào vị trí của thánh Giuse trong đêm được báo mộng ấy. Những ngày mà Ngài đứng trước một mầu nhiệm vượt quá trí hiểu: Bạn mình mang thai mà không do mình. Trong sự bàng hoàng, Giuse không chọn cách tố cáo hay sỉ nhục, ngài chọn cách “định tâm lìa bỏ cách kín đáo” (Mt 1,19). Đó là sự tế nhị của một tâm hồn đầy yêu thương, bác ái. Nhưng chính lúc đó, Thiên Chúa đã can thiệp qua giấc mơ.

Tiếng mời gọi “Này ông Giu-se, con cháu Đa-vít, đừng ngại đón bà Ma-ri-a vợ ông về” (Mt 1,20) là một lời mời gọi bước vào bóng tối của đức tin. Giuse đã tin vào lời thiên sứ hơn là tin vào sự suy luận của giác quan mình. Sự công chính của Giuse là sự vâng phục tuyệt đối: Ngài không hỏi một lời, không đòi một dấu lạ, ngài chỉ “chỗi dậy và làm như sứ thần Chúa truyền” (Mt 1,24).

Trong Tông huấn Redemptoris Custos (Người Gìn Giữ Đấng Cứu Thế), Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã khẳng định sự vâng phục của đức tin nơi Giuse cũng tương tự như sự vâng phục của Maria, Giuse đã đáp lại tiếng gọi của Thiên Chúa bằng một lời ‘xin vâng’ thầm lặng nhưng quyết liệt : “đức tin của Đức Mẹ Maria gặp gỡ đức tin của Thánh Giuse. Nếu bà Elizabeth đã nói về Mẹ của Đấng Cứu Thế rằng: “Phúc thay người đã tin”, thì theo một nghĩa nào đó, sự phúc lành này cũng có thể áp dụng cho Thánh Giuse, vì ngài đã đáp lại lời Chúa một cách tích cực khi lời ấy được truyền đạt cho ngài vào thời điểm quyết định. Mặc dù đúng là Thánh Giuse đã không đáp lại “lời loan báo” của thiên thần theo cách giống như Đức Mẹ Maria, nhưng ngài “đã làm theo lời thiên thần của Chúa truyền dạy và cưới vợ mình”. Điều ngài đã làm chính là sự “vâng phục đức tin” rõ ràng nhất (xem Rôma 1:5; 16:26; 2 Cô-rinh-tô 10:5-6)” (ĐTC.Gioan Phaolô II, 1989, RC số 4).

3. Sự hiện diện âm thầm – Bài học cho các gia đình Công giáo

Thánh Giuse không để lại một lời nói nào trong Kinh Thánh. Ngài là “vị thánh của sự thầm lặng”. Nhưng sự thầm lặng của ngài đầy ắp sự hiện diện và hành động. Ngài hiện diện khi hài nhi Giê-su sinh ra nơi máng cỏ nghèo hèn; ngài hiện diện khi phải đưa gia đình trốn sang Ai Cập trong đêm tối; ngài hiện diện trong những năm tháng lao động vất vả tại xưởng mộc để nuôi sống Thánh Gia…

Đức Thánh Cha Phanxicô, trong Tông thư Patris Corde (Với trái tim của người Cha), đã mô tả Thánh Giuse như một “người cha trong bóng tối”. Ngài viết:

“Thánh Giuse biết rằng mình không phải là chủ sở hữu của đứa trẻ, nhưng là người bảo hộ được ủy thác…

 Cha không phải sinh ra đã là cha, mà là do rèn luyện mà thành. Một người đàn ông không trở thành cha chỉ đơn giản bằng việc sinh con, mà bằng việc gánh vác trách nhiệm chăm sóc đứa con đó. Bất cứ khi nào một người đàn ông chấp nhận trách nhiệm về cuộc sống của người khác, bằng cách nào đó anh ta trở thành cha của người đó

Ngài viết tiếp rằng: “Giuse tìm thấy hạnh phúc không chỉ ở sự hy sinh bản thân mà còn ở sự hiến dâng chính mình. Ở ông, chúng ta không bao giờ thấy sự thất vọng mà chỉ thấy lòng tin. Sự im lặng kiên nhẫn của ông là khúc dạo đầu cho những biểu hiện cụ thể của lòng tin. Thế giới ngày nay cần những người cha. Nó không cần những bạo chúa muốn thống trị người khác để bù đắp cho nhu cầu của chính mình. Nó bác bỏ những kẻ nhầm lẫn quyền uy với chủ nghĩa độc đoán, phục vụ với sự nô lệ, thảo luận với sự áp bức, bác ái với tư duy phúc lợi, quyền lực với sự hủy diệt”. (Đức Thánh Cha Phanxicô, 2020, Patris Corde, số 7).

Đây là bài học vô giá cho các bậc làm cha mẹ trong giáo xứ chúng ta hôm nay. Giữa một thế giới ồn ào, nơi người ta thích phô trương cái tôi, Thánh Giuse dạy chúng ta giá trị của sự hy sinh thầm lặng. Làm cha, làm mẹ không phải là áp đặt ý muốn của mình lên con cái, mà là giúp chúng nhận ra và thực hiện ý muốn của Thiên Chúa trên cuộc đời chúng.

Cạnh đó, trong bài Tin Mừng Lc 2,41-51, chúng ta thấy hình ảnh Giuse và Maria hốt hoảng đi tìm con. Nỗi lo lắng của các ngài cho thấy tính nhân bản sâu sắc của tình phụ tử và mẫu tử. Khi tìm thấy Chúa Giê-su trong đền thờ, dù không hiểu hết lời Người nói, Giuse vẫn tiếp tục đồng hành, làm bóng mát cho Con Thiên Chúa lớn lên về cả “thể xác, trí tuệ và ân sủng”.

Mùa Chay là thời gian thuận tiện để mỗi người chúng ta cũng đi tìm Chúa như Thánh Giuse. Có lẽ nhiều lúc chúng ta đã để lạc mất Chúa trong bộn bề lo toan, trong những đam mê trần tục. Hãy chạy đến với Thánh Giuse, vì như lời khấn cầu: “Chưa bao giờ có ai chạy đến cùng Thánh Cả Giuse mà bị từ chối”.

Trong bài giảng ngày 19 tháng 3 năm 2013, tại Lễ Khai mạc Sứ vụ Mục tử của mình, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhấn mạnh: “Gìn giữ Chúa Giêsu và Đức Maria, gìn giữ toàn thể tạo hóa, gìn giữ mọi người, nhất là những người nghèo nhất… Đó chính là sứ vụ mà Thánh Giuse mời gọi chúng ta thực thi

Tôi muốn bổ sung thêm một điều nữa: sự quan tâm, bảo vệ đòi hỏi lòng tốt, cần có sự dịu dàng nhất định. Trong các sách Phúc Âm, Thánh Giuse hiện lên như một người đàn ông mạnh mẽ và can đảm, một người lao động, nhưng trong trái tim ngài, chúng ta thấy sự dịu dàng lớn lao, đó không phải là đức tính của kẻ yếu đuối mà là dấu hiệu của sức mạnh tinh thần và khả năng quan tâm, thương xót, cởi mở chân thành với người khác, và yêu thương. Chúng ta không nên sợ lòng tốt, sợ sự dịu dàng!” (Đức Thánh Cha Phanxicô, 19/3/2013).

Kính thưa cộng đoàn, hôm nay là lễ cầu cho giáo dân. Thánh Giuse là quan thầy của giáo xứ, Giáo Phận, Giáo hội toàn cầu, và ngài cũng là mẫu gương cho mỗi Gia trưởng, mỗi gia đình trong giáo xứ chúng ta.

  • Các người cha hãy học nơi Giuse sự dịu dàng chung thủy, bảo vệ vợ con trước những “cơn giông bão” của đời sống kinh tế và đạo đức.
  • Các bạn trẻ hãy học nơi Giuse sự kiên trì trong lao động và sự nhạy bén lắng nghe tiếng Chúa trong lương tâm.

Nguyện chúc cho mỗi người dân trong giáo xứ, nhờ lời bầu cử của Thánh Cả, luôn được bình an, mạnh khỏe và tràn đầy hy vọng trong tình yêu của Thiên Chúa.

Lạy Thánh Cả Giuse, xin gìn giữ mỗi gia đình trong giáo xứ chúng con. Xin cho các bậc làm cha mẹ biết yêu thương nhau bằng một tình yêu khiết tịnh và tận hiến. Xin cho chúng con biết lắng nghe tiếng Chúa giữa những ồn ào của cuộc sống, và luôn sẵn sàng thưa “xin vâng” trước mọi thánh ý Ngài. Amen.


Tài liệu tham khảo

  1. ĐTC. Gioan Phaolô II (1989). Tông huấn Redemptoris Custos (Người Gìn Giữ Đấng Cứu Thế). Truy cập tại: Vatican.va – Redemptoris Custos. (Trích dẫn số 4 về sự vâng phục của đức tin).
  2. ĐTC. Phanxicô (2020). Tông thư Patris Corde (Với trái tim của người Cha). Truy cập tại: Vatican.va – Patris Corde. (Trích dẫn số 7 về vai trò người cha trong bóng tối).
  3. ĐTC. Phanxicô (2013). Bài giảng Lễ Khai mạc Sứ vụ Phêrô (19/03/2013). Truy cập tại: Vatican.va – Homily 19 March 2013.

BÀI GIẢNG LỄ ĐỨC MARIA, MẸ THIÊN CHÚA

ĐỨC MARIA, MẸ THIÊN CHÚA

NGÀY CẦU NGUYỆN CHO HÒA BÌNH THẾ GIỚI

(Ds 6,22-27; Gl 4,4-7; Lc 2,16-21)

Mẹ Maria – Hòm Bia Giao Ước của Lời và Thánh Thể – Nguồn Bình An cho Thế Giới.

Nhấn Play để xem video bài chia sẻ:

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, và cách riêng là những ai đang khao khát sự bình an trong ngày đầu năm mới này,

Trong khoảnh khắc chúng ta bước qua ngưỡng cửa vào năm mới, Phụng vụ Hội Thánh không mời gọi chúng ta nhìn vào những pháo hoa rực rỡ hay những dự báo kinh tế, nhưng mời gọi chúng ta chiêm ngắm một người Mẹ đang bồng ẵm Con mình. Hôm nay là Lễ Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa.

Tại sao Giáo hội lại đặt lễ này ngay ngày đầu năm? Bởi vì chúng ta không thể bắt đầu hành trình tương lai mà thiếu vắng sự che chở của người mẹ, và quan trọng hơn, chúng ta không thể tìm thấy Thiên Chúa nếu không qua “cửa ngõ” mà Người đã chọn để đến thế gian: đó là lòng dạ Đức Trinh Nữ Maria.

1. Đức Maria – Người Mẹ cưu mang “Lời” nhập thể

Bài đọc hai từ thư gửi tín hữu Galát cho chúng ta một khẳng định thần học ngắn gọn nhưng vĩ đại: “Khi thời gian tới hồi viên mãn, Thiên Chúa đã sai Con mình xuống, sinh làm con một người đàn bà.” (Gl 4,4).

Cụm từ “sinh làm con một người đàn bà” xác quyết rằng Thiên Chúa không hiện ra như một ảo ảnh, nhưng Ngài đã thực sự mang lấy xác phàm, mang lấy dòng máu nhân loại từ Mẹ Maria. Mẹ không chỉ sinh ra xác thể của Chúa Giêsu, nhưng vì Người Con đó là Ngôi Hai Thiên Chúa, nên Mẹ thực sự là Mẹ Thiên Chúa (Theotokos).

Khi chúng ta tôn vinh Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, chúng ta đang khẳng định rằng Thiên Chúa đã “cắm lều” ở giữa chúng ta. Đây là nền tảng của niềm hy vọng: Thiên Chúa không ở xa, Ngài đã trở thành “Emmanuel”.

2. Mẹ Maria – Mẫu gương kín múc sức mạnh từ Lời Chúa

Tin Mừng Luca hôm nay khắc họa một hình ảnh tuyệt đẹp: giữa sự ồn ào của các mục đồng và những biến cố lạ lùng, “còn bà Maria thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng.” (Lc 2,19).

Thưa cộng đoàn, đây chính là bí quyết của sức mạnh của người Kitô hữu. Mẹ Maria không để Lời Chúa và các biến cố trôi tuột đi. Mẹ “ghi nhớ” và “suy đi nghĩ lại”.

Trong bối cảnh năm mục vụ về “Lời Chúa và Thánh Thể“, Mẹ Maria hiện diện như người môn đệ đầu tiên biết kín múc sức mạnh từ Lời Chúa và cưu mang Thánh Thể (là chính Chúa Giêsu) trong lòng. Cuộc đời Mẹ là một chuỗi Mân Côi sống động, nơi Mẹ suy niệm các mầu nhiệm Vui, Sáng, Thương, Mừng của cuộc đời Chúa Giêsu. Chính việc suy niệm các mầu nhiệm không chỉ là đọc kinh, mà là để Lời Chúa thấm nhập vào máu thịt, biến đổi chúng ta nên giống Chúa Kitô.

Chính Đức Giáo Hoàng Lêô XIII, vị Giáo hoàng của Kinh Mân Côi, trong Thông điệp Supremi Apostolatus Officio ban hành ngày 1 tháng 9 năm 1883, đã khẳng định mạnh mẽ rằng: “Kinh Mân Côi là phương dược hiệu nghiệm nhất để chữa trị những tai họa đang làm xã hội điêu đứng.” Ngài nhìn thấy nơi tràng chuỗi Mân Côi – tức là việc cùng Mẹ suy gẫm Lời Chúa – một sức mạnh nội tâm có thể đánh bại sự dữ và mang lại bình an.

3. Mẹ Maria – Nữ Vương Hòa Bình

Ngày đầu năm cũng là ngày cầu nguyện cho hòa bình. Bài đọc một từ sách Dân Số vang lên lời chúc phúc cổ xưa: “Nguyện Đức Chúa ghé mắt nhìn và ban bình an cho anh em.” (Ds 6,26).

Bình an (Shalom) trong Kinh Thánh không chỉ là vắng bóng tiếng súng, mà là sự hiện diện trọn vẹn của Thiên Chúa. Nhìn vào hang đá, chúng ta thấy “Hoàng Tử Bình An” nằm trong tay Mẹ Maria. Muốn có hòa bình, thế giới phải quay về với Đấng là nguồn bình an.

Trong Sứ điệp Ngày Hòa bình Thế giới năm 2024, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhấn mạnh đến những thách thức của thời đại mới, nhưng Ngài luôn nhắc nhở chúng ta quay về với trường học của Mẹ Maria. Trong Bài giảng ngày 1 tháng 1 năm 2014, tại Vương cung thánh đường Thánh Phêrô, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ rằng: “Mẹ Maria là người biết giữ gìn, biết ‘suy đi nghĩ lại’ trong lòng… Nơi Mẹ, Lời Chúa tìm được ngôi nhà để cư ngụ.” Khi lòng chúng ta có Chúa (như Mẹ có Chúa), chúng ta mới có bình an thật sự để trao ban cho người khác.

Tạm kết

Năm mới sẽ mang đến những thách thức gì, chúng ta chưa biết. Nhưng chúng ta biết chắc một điều: chúng ta có một người Mẹ, chúng ta trao phó tất cả vào vòng tay từ ái của Mẹ.

Đặc biệt, để “Lời Chúa và Thánh Thể” thực sự trở thành nội lực cho việc loan báo Tin Mừng trong năm nay, chúng ta cùng nhau thực hiện một điều cụ thể đó là:

Hãy tái khám phá Kinh Mân Côi trong gia đình. Đừng đọc như một cái máy, nhưng hãy đọc như Mẹ Maria: “suy đi nghĩ lại trong lòng“. Mỗi chục kinh, hãy để một mầu nhiệm của Lời Chúa chạm vào vết thương, vào lo âu của anh chị em. Chính lúc đó, Thánh Thể mà chúng ta rước lấy trong Thánh Lễ này sẽ phát huy tác dụng, biến chúng ta thành những người kiến tạo hòa bình. Nguyện xin Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa, che chở mỗi người, mỗi gia đình trong vạt áo yêu thương của Mẹ suốt năm tháng này.

Amen.


TÀI LIỆU THAM KHẢO

  1. Đức Giáo Hoàng Lêô XIII, Thông điệp Supremi Apostolatus Officio (Về việc sùng kính Kinh Mân Côi), ngày 01/09/1883.
  2. Đức Giáo Hoàng Phanxicô, Bài giảng Lễ trọng Đức Maria Mẹ Thiên Chúa – Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 47, Vương cung thánh đường Thánh Phêrô, ngày 01/01/2014.
  3. Đức Giáo Hoàng Phanxicô, Sứ điệp nhân ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 57 (Trí tuệ nhân tạo và Hòa bình), ngày 01/01/2024.
  4. Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo, số 495 (Về Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa).

Bài giảng đêm Giáng Sinh 2025

BÀI GIẢNG ĐÊM GIÁNG SINH 2025 - LM. VINH SƠN TRẦN HẢI NINH

Chúa Hài Đồng – Quà Tặng cho nhân loại

Lm. Vinh Sơn Trần Hải Ninh – GPXL

Xin mời xem video bài giảng trong thánh lễ đêm Giáng sinh 2025:

Nội dung sau được biên soạn lại dựa trên bài giảng trong thánh lễ đêm Giáng sinh 2025:

1. Sự hạ sinh của Đấng Cứu Thế trong cảnh nghèo hèn

Câu chuyện Giáng Sinh bắt đầu từ sắc lệnh của hoàng đế Cesare Augusto về việc kiểm tra dân số, khiến Giuse và Maria phải từ Nazaret trở về Bêlem. Trong hoàn cảnh không tìm được chỗ trong hàng quán, Maria đã hạ sinh con trai đầu lòng, bọc con trẻ trong khăn vải và đặt nằm trong máng cỏ. Giữa đêm tối, ánh quang của Thiên Chúa bao tỏa và thiên thần đã loan báo cho các mục đồng một tin mừng đặc biệt: Đấng Cứu Thế đã giáng sinh. Dấu hiệu để nhận biết Ngài không phải là sự huy hoàng, mà là một hài nhi mới sinh bọc trong khăn vải, đặt nằm trong máng cỏ,.

2. Ý nghĩa của “Món quà” qua một câu chuyện đời thường

Để giúp chúng ta hiểu thế nào là một món quà ý nghĩa, có một câu chuyện về đôi vợ chồng trẻ: Khi anh chồng phải thở oxy trong bệnh viện, người vợ vì quá lo lắng và thương chồng nên đã đứng sát bên cạnh. Tuy nhiên, vì đang mang thai lớn, bụng của người vợ vô tình đè vào ống dẫn oxy khiến anh chồng không thở được,. Khi anh chồng thều thào bảo vợ “lùi ra một chút” để oxy có thể truyền vào, hành động lùi ra đúng lúc của người vợ đã trở thành món quà tuyệt vời nhất, cứu sống người chồng.

Từ hình ảnh đó, chúng ta thấy Chúa Hài Đồng chính là món quà tuyệt vời nhất mà Thiên Chúa ban tặng cho nhân loại,. Ngài là món quà mà không ai khác có thể trao ban, bởi qua Ngài, Thiên Chúa đã trả lại cho con người phẩm giá làm con Thiên Chúa – phẩm giá vốn đã bị đánh mất từ thuở vườn địa đàng do tội lỗi.

3. Sự khác biệt giữa quà tặng tâm linh và quà tặng vật chất

Trong thời đại văn minh ngày nay, lễ Giáng Sinh thường bị biến thành một lễ hội kinh tế, nơi người ta tấp nập mua sắm những món quà vật chất xa xỉ. Tuy nhiên:

Quà tặng vật chất: Thường mang tính tạm thời, có thể khiến người ta vui khi nhận được quà to nhưng cũng dễ gây thất vọng nếu không đúng ý. Những thứ này sẽ tan biến theo thời gian và chúng ta không thể mang theo khi qua đời.

Món quà Giêsu: Một Hài Nhi đơn sơ nơi máng cỏ nhưng lại là món quà vĩ đại và vĩnh cửu. Ngài mang đến ơn cứu độ và tình thương không bao giờ phai nhạt.

4. Lời gọi mời: Hãy trở thành món quà cho nhau

Chiêm ngắm Chúa Hài Đồng, mỗi người chúng ta cũng được mời gọi để trở thành món quà cho cuộc đời.

• Trong gia đình, chồng là quà tặng cho vợ, vợ là quà tặng cho chồng, cha mẹ và con cái là quà tặng cho nhau.

• Trong cộng đoàn, chúng ta sống theo tinh thần “bán anh em xa mua láng giềng gần”, trở thành món quà cho những người xung quanh qua sự quan tâm và giúp đỡ.

Đáng buồn thay, trong thế giới hiện đại, vì quá chú trọng vào vật chất mà con người dần quên đi những giá trị tình nghĩa, dẫn đến những xung đột đau lòng trong gia đình và cả những cuộc chiến tranh giữa các quốc gia.

5. Kết luận và lời nguyện cầu

Đứng trước hang đá đêm nay, chúng ta hãy cầu xin Chúa Hài Đồng – Hoàng tử Hòa bình – ban ơn để mỗi người chúng ta biết gạt bỏ cái tôi, biết “lùi lại” đúng lúc như người vợ trong câu chuyện trên, để trao ban oxy của tình thương và sự sống cho người khác. Khi chúng ta trở thành món quà cho nhau, chúng ta đang góp phần đem bình an, hạnh phúc và niềm vui Giáng Sinh lan tỏa suốt cả cuộc sống.

SUY NIỆM LỜI CHÚA LỄ ĐÊM GIÁNG SINH

Lễ Đêm Giáng Sinh

TỪ MÁNG CỎ ĐẾN BÀN TIỆC THÁNH

“Dân đang lần bước giữa tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng”

 Is 9, 2-4. 6-7 ; Tt 2, 11-14; Lc 2, 1-14

Đêm nay, giữa cái se lạnh của đất trời và sự tĩnh mịch của màn đêm, chúng ta tề tựu về đây không chỉ để kỷ niệm một sự kiện đã qua, mà để sống lại giây phút linh thiêng nhất của lịch sử nhân loại: Giây phút Thiên Chúa cúi xuống, chạm vào trần gian, đến ở với Nhân loại. Lời ngôn sứ Isaia vang lên như xua tan băng giá: “Dân đang lần bước giữa tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng” (Is 9,1).

Trong bầu khí thánh thiện này, Giáo hội mời gọi chúng ta nhìn ngắm Hài Nhi Giêsu không chỉ như một trẻ thơ đáng yêu, mà là Ngôi Lời Nhập Thể và là Bánh Hằng Sống. Chính nơi máng cỏ Bêlem, chúng ta tìm thấy câu trả lời cho chủ đề sống đạo của Giáo Phận năm nay: Lời Chúa và Thánh Thể là nội lực và mục đích của loan truyền Tin Mừng.

1. Máng cỏ Bêlem – Ngôi Lời trở nên hữu hình

Thánh Luca kể rằng: “Bà sinh con trai đầu lòng, lấy tã bọc con, rồi đặt nằm trong máng cỏ” (Lc 2,7).

Tại sao Thiên Chúa toàn năng lại chọn một khởi đầu khiêm hạ đến thế? Trong Tông huấn Admirabile Signum (Dấu chỉ tuyệt vời) về ý nghĩa của hang đá, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã giải thích rất cảm động: “Thiên Chúa tỏ mình ra trong hình hài một trẻ thơ để chúng ta có thể đón nhận Ngài vào vòng tay mình. Trong sự yếu ớt và mong manh, Ngài che giấu quyền năng tạo dựng và biến đổi tất cả bằng Tình Yêu” [1].

Máng cỏ chính là “tiếng nói” đầu tiên của Ngôi Lời. Ở đó, Lời Chúa không vang lên bằng sấm sét uy nghi, nhưng bằng tiếng khóc của trẻ thơ, bằng sự im lặng của khiêm nhường. Lời ấy nói với chúng ta rằng: Thiên Chúa yêu thương con người đến mức đồng hóa mình với phận người. Chiêm ngắm máng cỏ là để Lời Chúa thấm nhập vào tâm hồn ta, trở thành ánh sáng soi dẫn cho những chọn lựa trong cuộc sống thường ngày.

2. Từ “máng cỏ Bêlem” đến Thánh Thể – Nguồn nội lực vô song

Nhưng thưa anh chị em, mầu nhiệm Giáng Sinh không dừng lại ở việc nhìn ngắm. Có một chi tiết thần học tuyệt đẹp mà chúng ta không thể bỏ qua. “máng cỏ Bêlem”, và Hài Nhi Giêsu được đặt nằm trong “máng cỏ” – nơi chứa thức ăn cho súc vật.

Thánh Augustinô từng thốt lên: “Ngài được đặt trong máng cỏ, để trở thành lương thực cho chúng ta”.

Đêm nay, Hài Nhi Giêsu muốn nói với mỗi người chúng ta: Ta đến không phải để được cung phụng, nhưng để trở thành Bánh Bẻ Ra cho các con. Đây chính là mầu nhiệm Thánh Thể mà chúng ta cử hành mỗi ngày. Giữa những lo toan, vất vả và cả những thập giá của cuộc đời, chúng ta lấy sức mạnh ở đâu để bước tiếp? Thưa, chính là Thánh Thể. Như Hài Nhi nằm trong máng cỏ nuôi dưỡng niềm hy vọng của các mục đồng, Mình và Máu Thánh Chúa là nguồn nội lực thần linh, giúp chúng ta đứng vững trước cám dỗ, chữa lành những vết thương tâm hồn, và đốt lên ngọn lửa yêu thương đang dần nguội lạnh.

3. Trở thành “người mục đồng” loan báo Tin Mừng

Giáng Sinh mời gọi chúng ta một sứ mạng quan trọng. Tin Mừng thuật lại, sau khi các mục đồng nghe sứ thần loan báo: “Hôm nay, Đấng Cứu Độ đã sinh ra cho anh em” (Lc 2,11), họ đã làm gì? Họ không ngủ tiếp, cũng không giữ tin vui ấy cho riêng mình. Họ “hối hả ra đi” và sau đó “kể lại điều đã được nói với họ” (x. Lc 2,16-17).

Anh chị em thân mến, Đón nhận Lời Chúa và rước Thánh Thể không phải là để chúng ta “cất giữ” Chúa cho riêng mình trong nhà thờ kín cổng cao tường. Mục đích của việc Chúa đến là để chúng ta mang Ngài đi xa hơn. Đức Bênêđictô XVI, trong Thánh lễ Đêm Giáng Sinh năm 2008, đã nhắc nhở: “Chúng ta cũng hãy lắng nghe lời mời gọi của sứ thần… Hãy lên đường! Hãy trở thành những người mang Ánh Sáng ấy đến những nơi tăm tối của thế giới hôm nay” [2].

Loan báo Tin Mừng hôm nay chính là:

  • Là khi anh chị em mang nụ cười bình an của Hài Nhi về lại gia đình, làm hòa với người anh em đang xích mích.
  • Là khi chúng ta chia sẻ một phần quà nhỏ bé cho người nghèo khổ, cô đơn trong xóm ngõ, để họ cũng cảm thấy “Chúa ở cùng nhân loại”.
  • Là khi chúng ta sống thánh thiện, công chính và tiết độ như lời Thánh Phaolô khuyên dạy (x. Tt 2,12), để cuộc đời ta trở thành một “hang đá sống động” cho Chúa ngự.

Kính thưa cộng đoàn,

Đêm nay, trời và đất giao duyên. Xin Hài Nhi Giêsu, Đấng là Lời Sự Sống và là Bánh Trường Sinh, ngự vào máng cỏ tâm hồn của mỗi người chúng ta. Ước gì khi ra về sau Thánh lễ này, mỗi người chúng ta đều trở thành một tia sáng nhỏ của Bêlem, mang hơi ấm của Thánh Thể và sức mạnh của Lời Chúa đến cho gia đình và xã hội.

Nguyện xin Bình an của Chúa Hài Đồng tuôn đổ trên anh chị em và gia đình trong Đêm Thánh vô cùng này. Amen.

Lm. Goan Trần


TÀI LIỆU TRÍCH DẪN

[1] Đức Giáo Hoàng Phanxicô, Tông huấn Admirabile Signum (Về ý nghĩa và giá trị của hang đá Giáng Sinh), số 8, ban hành ngày 01 tháng 12 năm 2019 tại Greccio.

[2] Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI, Bài giảng Thánh Lễ Đêm Giáng Sinh, Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô, ngày 24 tháng 12 năm 2008. (Nguồn: Libreria Editrice Vaticana).

[3] Các trích dẫn Kinh Thánh được lấy từ Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ.

Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội 8-12

Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội

“Đấng Đầy Ơn Phúc”

Tác giả:  Lm. Gioan Trần

Hôm nay, ngày 8 tháng 12, toàn thể Giáo Hội hân hoan cử hành Lễ Trọng Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội. Đây không chỉ là một ngày lễ kính Đức Trinh Nữ Maria, mà còn là một ngày để chúng ta chiêm ngưỡng vẻ đẹp của kế hoạch cứu độ diệu kỳ của Thiên Chúa, một kế hoạch đã được khởi đầu từ thuở đời đời.

Các bài đọc Kinh Thánh hôm nay vẽ nên một tiến trình vĩ đại: từ sự sụp đổ của nhân loại trong vườn Địa Đàng (St 3) đến sự tái tạo trong cung lòng Đức Trinh Nữ Nazareth (Lc 1).

1.     Lời hứa cứu độ giữa tội lỗi

Bài đọc Thứ nhất từ Sách Sáng Thế (St 3:9-15, 20) đưa chúng ta trở về với khoảnh khắc bi thương khi con người đánh mất sự vô tội nguyên thủy. Sau khi phạm tội, Adam và Eva đã trốn tránh Thiên Chúa .

Nhưng ngay cả trong khoảnh khắc của sự sa ngã, Thiên Chúa đã không bỏ rơi con người. Giữa lời tuyên án, Ngài đã gieo một hạt giống hy vọng, được gọi là “Tiền Tin Mừng” (Proto-evangelium): “Ta sẽ gây mối thù giữa mi và người đàn bà, giữa dòng dõi mi và dòng dõi người ấy; dòng dõi đó sẽ đạp đầu mi, và mi sẽ rình cắn gót chân nó” (St 3:15).

Người phụ nữ được nhắc đến trong lời tiên tri này, theo truyền thống của các Giáo Phụ, chính là Mẹ Maria, và dòng dõi của bà chính là Chúa Giêsu Kitô.

Đức Giáo Hoàng Piô IX, trong Tông hiến Ineffabilis Deus (Thiên Chúa khôn tả) năm 1854, đã long trọng định tín: “Chúng Tôi tuyên bố, công bố và xác định rằng: giáo lý khẳng định rằng Rất Thánh Trinh Nữ Maria, ngay từ giây phút đầu tiên được thụ thai, nhờ một ân sủng và đặc ân duy nhất của Thiên Chúa toàn năng, và nhờ công nghiệp của Đức Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ nhân loại, đã được giữ gìn vô nhiễm khỏi mọi vết nhơ nguyên tội, là một giáo lý đã được Thiên Chúa mạc khải và do đó phải được mọi tín hữu tin tưởng vững chắc và kiên trì”.

Đức Mẹ được giữ gìn khỏi vết nhơ nguyên tội “nhờ công nghiệp của Đức Giêsu Kitô”. Điều này có nghĩa là, Mẹ Maria cũng được cứu chuộc, nhưng là một sự cứu chuộc đặc biệt: Mẹ được cứu chuộc bằng cách được bảo vệ khỏi tội lỗi ngay từ đầu, chứ không phải được giải thoát khỏi tội lỗi sau khi đã mắc phải. Mẹ là “Người Đầy Ơn Phúc” (Gratia Plena).

2.     Người được tuyển chọn từ thuở đời đời

Bài đọc Thứ Hai (Ep 1:3-6, 11-12) đưa chúng ta lên một tầm cao mới: kế hoạch cứu độ đã có từ trước khi tạo thành thế giới. Thánh Phaolô viết: “Trong Đức Kitô, Người đã chọn ta trước cả khi tạo thành vũ trụ, để trước mặt Người, ta nên thánh thiện và tinh tuyền, nhờ tình thương của Người” (Ep 1:4).

Mẹ Maria là đỉnh cao của sự tuyển chọn này. Mẹ được Thiên Chúa tiền định ngay từ khởi thủy. Chính vì được tiền định cho vai trò cao cả là Mẹ Thiên Chúa, Mẹ cần phải được chuẩn bị xứng đáng. Như Đức Giáo Hoàng Piô X đã giải thích trong Thông điệp Ad Diem Illum Lae-ti-ssi-mum năm 1904, đối với tâm trí Kitô giáo, ý tưởng rằng “thân xác của Chúa Kitô, thánh thiện, không tì vết, vô tội, đã được hình thành trong cung lòng Đức Maria từ một thân xác đã từng, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất, mắc phải bất kỳ vết nhơ nào, là điều không thể chấp nhận được”. Sự đối lập vô hạn giữa Thiên Chúa và tội lỗi đã đòi hỏi một đặc ân duy nhất cho Mẹ Maria.

3.     Lời “Xin Vâng” của Đấng Đầy Ơn Phúc

Đỉnh cao của ngày lễ này là trình thuật Truyền Tin trong Tin Mừng theo Thánh Luca (Lc 1:26-38).

Sự vô nhiễm nguyên tội của Mẹ Maria không phải là một sự thụ động, mà là sự chuẩn bị hoàn hảo để Mẹ có thể thốt lên lời “Xin Vâng” tuyệt đối. Sứ thần Gabriel chào Mẹ bằng danh hiệu: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng Bà” (Lc 1:28).

Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, trong Bài giảng Lễ Kính Đức Mẹ Vô Nhiễm năm 1999, đã nói rằng: “Sự Vô Nhiễm Nguyên Tội là điều kiện tiên quyết cho sự đồng ý của Đức Maria”. Chính vì Mẹ hoàn toàn không có vết nhơ tội lỗi, Mẹ mới có thể hoàn toàn tự do và trong sáng đón nhận ý muốn của Thiên Chúa.

Mẹ Maria đã đáp lại lời mời gọi với sự khiêm tốn và vâng phục tuyệt đối: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin xảy đến cho tôi như lời Sứ thần” (Lc 1:38).

Trong lời “Xin Vâng” này, Mẹ Maria đã trở thành “Eva mới”, người đã đảo ngược sự bất tuân của Eva xưa. Mẹ không chỉ là Mẹ Thiên Chúa, mà còn là “người biện hộ cho ân sủng và là mẫu gương thánh thiện” cho toàn thể Dân Chúa.

4.     Kết Luận: chiêm ngưỡng vẻ đẹp và sống lời xin vâng

Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội mời gọi chúng ta chiêm ngưỡng vẻ đẹp tuyệt vời của Mẹ Maria và đồng thời, nhìn lại cuộc đời mình. Mẹ Maria là bằng chứng sống động rằng Thiên Chúa có thể tạo nên sự thánh thiện trọn vẹn trong một thụ tạo.

Chúng ta được mời gọi noi gương Mẹ:

  • Dọn dẹp tâm hồn khỏi mọi vết nhơ tội lỗi qua Bí tích Hòa Giải.
  • Sống trọn vẹn lời “Xin Vâng” của mình trong mọi hoàn cảnh, chấp nhận ý muốn của Thiên Chúa với lòng tin tưởng và khiêm nhường.
  • Hãy cùng nhau cầu nguyện với Đức Trinh Nữ Vô Nhiễm, xin Mẹ giúp chúng ta sống xứng đáng với ân sủng đã nhận được, để chúng ta cũng có thể trở thành những “người đầy ân sủng” trong cuộc đời mình, “để trước mặt Người, ta nên thánh thiện và tinh tuyền” (Ep 1:4).

Xin Đức Trinh Nữ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội cầu bầu cho chúng ta. Amen.