Lễ Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ

Lễ Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ

MỘT TRÁI TIM LUÔN GHI NHỚ VÀ XIN VÂNG

“Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những việc đó trong lòng.” (Lc 2,51).

Is 61,9-11; Lc 2,41-51 ( 1V 19,19-21; Mt 5,33-37)

Lm.John Trần

Liền sau ngày Lễ Trọng kính Thánh Tâm Chúa Giêsu, Giáo Hội ân cần mời gọi chúng ta chiêm ngắm Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ. Hai trái tim ấy không bao giờ tách rời nhau, mà luôn đập chung một nhịp đập của tình yêu cứu độ. Nếu Thánh Tâm Chúa Giêsu là đại dương xót thương tuôn trào máu và nước để gội rửa trần gian, thì Trái Tim Vô Nhiễm Mẹ là máng chuyển thông ân sủng, là bến đỗ bình an, và là hình mẫu hoàn hảo nhất cho nhân loại trong hành trình đáp lời “Xin Vâng” với Thiên Chúa.

Bài đọc 1 trích sách ngôn sứ Isaia hôm nay diễn tả một niềm vui khôn tả, một sự hớn hở vượt lên trên mọi phiền muộn của trần thế: “Tôi mừng rỡ muôn phần nhờ Đức Chúa, nhờ Thiên Chúa tôi thờ, tôi hớn hở biết bao! Vì Người mặc cho tôi hồng ân cứu độ, choàng cho tôi đức chính trực công minh.” (Is 61,10). Trái tim Mẹ rộn rã niềm vui bởi Mẹ đã hoàn toàn nhường chỗ cho ân sủng của Thiên Chúa hoạt động. Sự “vô nhiễm” của Mẹ không chỉ là đặc ân được gìn giữ khỏi vết nhơ nguyên tội, mà còn là sự quy hướng trọn vẹn và tuyệt đối về ánh sáng chân lý, không để một bóng tối mờ ám nào của sự ích kỷ chen vào.

Tuy nhiên, có một trái tim vô nhiễm không có nghĩa là Mẹ được miễn trừ khỏi những đau khổ hay thử thách của phận người. Đoạn Tin Mừng theo Thánh Luca đưa chúng ta vào một biến cố đầy kịch tính: Đức Mẹ và Thánh Giuse lạc mất Chúa Giêsu suốt ba ngày tại Đền Thờ Giêrusalem. Hãy thử hình dung nỗi thắt lòng, sự lo âu tột độ của một người mẹ khi mất con. Và rồi khi tìm thấy, câu trả lời của Chúa Giêsu lại vượt quá sự hiểu biết thông thường: “Hẳn cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao?” (Lc 2,49). Đứng trước mầu nhiệm quá lớn lao ấy, Mẹ đã làm gì? Thánh Luca ghi lại một câu tuyệt đẹp: “Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những việc đó trong lòng.” (Lc 2,51).

Mẹ không gạt bỏ những điều khó hiểu, cũng không oán trách. Mẹ đón nhận và cưu mang mọi biến cố vào trong trái tim thinh lặng để suy đi nghĩ lại, chờ đợi ánh sáng của Chúa Thánh Thần soi chiếu. Đó chính là sự vĩ đại của Trái Tim Vô Nhiễm!

Chính trong sự thinh lặng và chiêm niệm này mà Sứ điệp Fatima trở nên rực rỡ và gần gũi với mỗi người chúng ta. Khi Đức Mẹ hiện ra tại Fatima và kêu gọi tôn sùng Trái Tim Vô Nhiễm, Mẹ không đưa ra một hình thức đạo đức xa lạ, mà Mẹ mời gọi ta học lấy cách sống nội tâm của Mẹ. Trong tài liệu Bình luận Thần học về Sứ điệp Fatima, Đức Hồng y Joseph Ratzinger (sau này là Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI) đã soi sáng cho chúng ta rằng: “Có một trái tim ‘vô nhiễm’ nghĩa là một trái tim, nhờ ân sủng Thiên Chúa, đã đạt tới sự hiệp nhất nội tâm trọn vẹn và nhờ đó ‘nhìn thấy Thiên Chúa’. Vì vậy, ‘tôn sùng’ Trái Tim Vô Nhiễm Đức Maria có nghĩa là đón nhận thái độ này của trái tim, làm cho tiếng xin vâng—’ý Cha thể hiện’—trở thành trung tâm chi phối toàn bộ đời sống” [*].

Giữa một thế giới đầy dẫy những tiếng ồn ào, những lo âu về cơm áo gạo tiền, và đôi khi là cả những đổ vỡ trong gia đình, trái tim chúng ta rất dễ trở nên xáo trộn, chai đá và mất phương hướng. Lời mời gọi “Hãy để Trái Tim Nguyên Tội của Mẹ trở thành con đường đưa các con đến với Thiên Chúa” chính là tia sáng hy vọng cho mỗi người chúng ta. Tôn sùng Trái Tim Mẹ không chỉ dừng lại ở việc đọc kinh râm ran, mà là hành trình thanh luyện trái tim mình. Là biết học nơi Mẹ cách “ghi nhớ mọi việc trong lòng” để nhận ra thánh ý Chúa qua từng biến cố vui buồn của cuộc sống.

Xin cho mỗi người chúng ta, khi chiêm ngắm Trái Tim Vô Nhiễm Mẹ hôm nay, tìm được sự an ủi và sức mạnh. Đừng sợ hãi trước những khó khăn của cuộc đời, vì chúng ta có một Người Mẹ luôn mở rộng trái tim làm nơi nương náu an toàn. Xin Mẹ uốn nắn trái tim chúng ta trở nên giống Trái Tim Mẹ: một trái tim biết yêu mến thiết tha, biết thinh lặng lắng nghe, và luôn sẵn sàng thưa hai tiếng “Xin Vâng” trọn vẹn với Thiên Chúa. Amen.


TÀI LIỆU THAM KHẢO

[*].Hồng y Joseph Ratzinger, (2000). The Message of Fatima (Theological Commentary). Congregation for the Doctrine of the Faith. Vatican. Truy xuất từ: https://www.vatican.va/roman_curia/congregations/cfaith/documents/rc_con_cfaith_doc_20000626_message-fatima_en.html

Lễ Đức Trinh Nữ Maria Mẹ Hội Thánh

Đức Trinh Nữ Maria Mẹ Hội Thánh

LỜI XIN VÂNG CỦA TRÁI TIM TINH TUYỀN

Tất cả các ông đều đồng tâm nhất trí, thường xuyên cầu nguyện cùng với mấy người phụ nữ, với bà Maria thân mẫu Đức Giêsu” (Cv 1,14).

St 3,9-15.20; (Cv 1,12-14); Ga 19,25-34

Lm.John Trần

Vào ngày thứ Hai ngay sau lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, toàn thể Giáo Hội hân hoan cử hành lễ nhớ Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Hội Thánh. Ngày lễ này là một lời nhắc nhở sâu sắc mang lại cho chúng ta một niềm bình an vô bờ: Giáo Hội không bao giờ là một đứa trẻ mồ côi. Mầu nhiệm Giáo Hội được cưu mang, sinh ra và lớn lên luôn luôn có bóng dáng của một Người Mẹ, Đức Maria.

Trở về với Bài đọc 1 trích sách Sáng Thế, chúng ta nghe lại bi kịch đầu tiên của nhân loại. Bà Evà, người được gọi là “mẹ của chúng sinh” (St 3,20), đã vì bất tuân mà mang đến cái chết và sự chia cắt. Nhưng ngay trong khoảnh khắc tăm tối nhất ấy, Thiên Chúa không bỏ rơi con người. Người hứa ban một Evà Mới khi dõng dạc tuyên xưng: “Ta sẽ đặt mối thù nghịch giữa mi và người phụ nữ, giữa dòng giống mi và dòng giống người ấy” (St 3,15). Lời hứa ấy đã hoàn toàn ứng nghiệm nơi Đức Maria. Nếu Evà cũ đóng cánh cửa sự sống bằng sự kiêu ngạo, thì Evà Mới – Đức Maria – đã mở toang cánh cửa cứu độ bằng sự khiêm nhường.

Để hiểu thấu đáo tước hiệu “Mẹ Hội Thánh”, Tin Mừng theo thánh Gioan đưa chúng ta đến Đồi Canvê. Giữa những tiếng gào thét và bạo lực của thế gian, Mẹ Maria đứng đó, thinh lặng và kiên cường vững tin. “Đứng gần thập giá Đức Giêsu, có thân mẫu Người…” (Ga 19,25). Lúc này, Mẹ không chỉ hiệp thông trong nỗi đau tột cùng với Con mình, mà Mẹ còn đón nhận một sứ mạng mới. Từ trên Thập giá, Chúa Giêsu trao phó Hội Thánh cho Mẹ qua hình ảnh môn đệ Gioan: “Thưa Bà, đây là con của Bà”, và Người nói với môn đệ: “Đây là mẹ của anh” (Ga 19,26-27). Tại khoảnh khắc ấy, từ cạnh sườn bị đâm thâu của Chúa, “máu cùng nước chảy ra” (Ga 19,34) – biểu tượng của các bí tích Rửa Tội và Thánh Thể làm phát sinh sự sống của Hội Thánh. Hội Thánh được sinh ra từ Thánh Tâm bị đâm thâu của Chúa Kitô, và ngay lập tức được đặt vào vòng tay hiền mẫu của Mẹ Maria.

Thế nhưng, sứ mạng làm mẹ của Mẹ không kết thúc ở dưới chân Thập giá. Sách Công Vụ Tông Đồ cho chúng ta thấy hình ảnh một Hội Thánh sơ khai đang tĩnh lặng, chờ đợi sau khi Chúa Giêsu về trời. Giữa lúc ấy, Mẹ đã quy tụ họ lại nơi Nhà Tiệc Ly: “Tất cả các ông đều đồng tâm nhất trí, thường xuyên cầu nguyện cùng với mấy người phụ nữ, với bà Maria thân mẫu Đức Giêsu” (Cv 1,14). Mẹ ở đó để dạy các tông đồ, những trụ cột của Hội Thánh, cách cầu nguyện, cách chờ đợi, và cách mở lòng ra đón nhận ngọn lửa Chúa Thánh Thần.

Vai trò làm Mẹ Hội Thánh của Đức Maria vẫn tiếp diễn không ngừng trong suốt dòng lịch sử nhân loại. Khi Hội Thánh gặp giông bão, Mẹ luôn can thiệp để gìn giữ đàn con. Sự bảo trợ này được thể hiện rất rõ nét qua những lần Mẹ hiện ra nâng đỡ đức tin của Dân Chúa. Trong bài Bình luận Thần học về Bí mật Fatima năm 2000, Đức Hồng y Joseph Ratzinger (sau này là Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI) đã soi sáng cách Mẹ bảo vệ Hội Thánh bằng chính Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ. Ngài giải thích rằng một trái tim “vô nhiễm” là một trái tim nhờ ân sủng mà đạt tới sự hiệp nhất nội tâm trọn vẹn để chiêm ngắm Thiên Chúa. Ngài nhấn mạnh: “Tôn sùng Trái Tim Vô Nhiễm Đức Maria có nghĩa là đón nhận thái độ này của trái tim, làm cho tiếng xin vâng—’ý Cha thể hiện’—trở thành trung tâm chi phối toàn bộ đời sống”[*]..

Như thế, làm con của Mẹ Hội Thánh, chúng ta được mời gọi rập khuôn trái tim mình theo trái tim Mẹ. Chúng ta không thể nói yêu mến Chúa Kitô mà lại chối bỏ Hội Thánh, cũng như không thể yêu mến Hội Thánh mà lại thờ ơ với Mẹ Maria. Khi những giông bão của cuộc đời ập đến, khi sự hiệp nhất trong gia đình hay giáo xứ bị đe dọa, chúng ta hãy nhìn lên Mẹ. Hãy để Mẹ dạy chúng ta biết nói tiếng “Xin Vâng” giữa những trái ý nghịch lòng, biết thinh lặng cầu nguyện thay vì oán trách.

Niềm vui và hy vọng đích thực của Kitô giáo nằm ở chỗ chúng ta biết mình có một Người Mẹ trên trời luôn bao bọc chở che.

Nguyện xin Đức Maria, Mẹ Hội Thánh, ấp ủ mỗi người chúng ta, gia đình chúng ta trong tà áo ân sủng của Mẹ, dẫn dắt chúng ta đi qua những thăng trầm của trần thế, để trái tim chúng ta luôn tràn trề bình an và mãi mãi thuộc trọn về Chúa Kitô. Amen.


TÀI LIỆU THAM KHẢO

[*].Hồng y Joseph Ratzinger, (2000). The Message of Fatima (Theological Commentary). Congregation for the Doctrine of the Faith. Vatican. Truy xuất từ: https://www.vatican.va/roman_curia/congregations/cfaith/documents/rc_con_cfaith_doc_20000626_message-fatima_en.html

LỄ ĐỨC MẸ FATIMA – 13/5

LỄ ĐỨC MẸ FATIMA - 13/5

SỨ ĐIỆP FATIMA –LỜI MỜI GỌI YÊU MẾN TRÁI TIM MẸ

Phúc thay người mẹ đã cưu mang Thầy và vú đã cho Thầy bú!” (Lc 11,27)

Is 61,9-11 Lc 11,27-28

Lm.John Trần

1. Khởi đầu từ bóng tối đến Ánh sáng

Vào ngày 13 tháng 5 năm 1917, giữa lúc thế giới đang rên siết dưới gánh nặng của cuộc Thế Chiến thứ nhất – một cuộc “tàn sát vô ích” như lời Đức Giáo hoàng Bênêđictô XV đã gọi – thì tại một thung lũng nhỏ bé mang tên Cova da Iria ở Fatima, Bồ Đào Nha, Thiên Chúa đã mở một cửa sổ hy vọng cho nhân loại. Ba trẻ chăn cừu đơn sơ là Lucia, Francisco và Jacinta đã nhìn thấy một “Bà Đẹp” rực rỡ hơn mặt trời.

Sứ điệp Fatima không phải là một mạc khải mới thay thế Tin Mừng, nhưng là một lời nhắc nhở khẩn thiết về Tin Mừng trong thời đại chúng ta. Như Đức Thánh Cha Phanxicô đã khẳng định trong bài giảng thánh lễ và nghi thức phong thánh cho chân phúc Francisco Marto và Jacinta Marto, tại Quảng trường trước Đền thờ Đức Mẹ Fatima, ngày 13 tháng 5 năm 2017: “Chúng ta có một Người Mẹ! Mẹ đã đến để nhắc nhở chúng ta về Ánh sáng của Thiên Chúa đang cư ngụ trong chúng ta và che chở chúng ta…Bám chặt vào Mẹ như con cái, chúng ta sống trong niềm hy vọng đặt nơi Chúa Giêsu!” [1].

2. Lời mời gọi Hoán cải: Để không còn xúc phạm đến Chúa

Nội dung cốt lõi đầu tiên của sứ điệp Fatima chính là sự hoán cải. Đức Mẹ đã cho các trẻ nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng của hỏa ngục, không phải để gieo rắc sự sợ hãi, nhưng để đánh thức trách nhiệm của chúng ta [2]. Mẹ nói: “Hãy cải thiện đời sống và cầu xin ơn tha thứ cho các tội lỗi của mình. Đừng xúc phạm đến Chúa là Thiên Chúa của chúng ta thêm nữa, vì Người đã bị xúc phạm quá nhiều rồi”.

Lời này vang vọng lời tiên báo của Chúa Giêsu: “Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng” (Mc 1,15). Sám hối ở Fatima không chỉ là hối hận về quá khứ, mà là một cuộc chuyển hướng tâm hồn về phía Thiên Chúa. Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI, khi còn là Hồng y Joseph Ratzinger, đã giải thích trong văn kiện về Bí mật Fatima rằng: “Trong một khoảnh khắc kinh hoàng, các em nhỏ đã được nhìn thấy địa ngục. Các em thấy sự sa ngã của “các linh hồn tội nhân khốn khổ”. Và giờ đây, các em được cho biết lý do tại sao các em lại được chứng kiến ​​khoảnh khắc này: “để cứu rỗi các linh hồn – để chỉ ra con đường cứu rỗi”…. [2]. Việc nhìn thấy hỏa ngục là một lời cảnh báo về hậu quả của sự tự do khi con người khước từ Thiên Chúa, là lời kêu mời sự hoán cải.

3. Kinh Mân Côi: Vũ khí của Hòa bình

Mẹ Fatima đã tự xưng mình là “Đức Mẹ Mân Côi”. Trong cả sáu lần hiện ra, Mẹ đều lặp lại một mệnh lệnh duy nhất: “Hãy siêng năng lần hạt Mân Côi hằng ngày”. Tại sao lại là kinh Mân Côi? Bởi vì kinh Mân Côi là bản tóm lược Tin Mừng, là con đường đơn giản nhất để chiêm ngắm dung nhan Chúa Kitô qua đôi mắt của Mẹ Maria.

Trong thế giới đầy biến động / chiến tranh ngày nay, kinh Mân Côi chính là khí cụ của hòa bình. Mỗi hạt kinh là một bước chân cùng Mẹ đi sâu vào mầu nhiệm cứu độ. “Phúc thay người mẹ đã cưu mang Thầy và vú đã cho Thầy bú!” (Lc 11,27) – lời ca ngợi trong Tin Mừng hôm nay nhắc nhở chúng ta rằng Mẹ Maria diễm phúc vì Mẹ đã lắng nghe và thực hành lời Chúa một cách trọn hảo nhất. Khi chúng ta lần hạt, chúng ta đang học cách lắng nghe Chúa như Mẹ.

4. Trái Tim Vô Nhiễm: Nơi trú ẩn và Hy vọng

Đức Mẹ, Ngôi Sao hy vọng,  chính Mẹ đã hứa với chị Lucia: “Mẹ sẽ không bao giờ bỏ rơi con. Trái Tim Vô Nhiễm Mẹ sẽ là nơi con trú ẩn và là con đường dẫn con đến với Thiên Chúa”. Trái Tim của Mẹ là một trái tim luôn thưa “Xin Vâng”, một trái tim không bao giờ đóng lại trước tình thương của Thiên Chúa, là nơi trú ẩn và Hy vọng cho các tâm hồn đang đau khổ.

Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II, người đã cảm nhận được bàn tay mẫu tử của Đức Mẹ Fatima cứu ngài khỏi viên đạn sát thủ vào ngày 13 tháng 5 năm 1981, đã nhắn nhủ: “Sứ điệp Fatima là một lời kêu gọi hoán cải và đền tội… đó là một lời nhắc nhở về tình mẫu tử của Đức Maria đối với toàn thể nhân loại”. Ngài đã tận hiến toàn thế giới cho Trái Tim Vô Nhiễm Mẹ, bởi ngài hiểu rằng khi nhân loại đặt mình dưới sự che chở của Mẹ, bóng tối của sự dữ sẽ phải lùi bước.

Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI, đã viết trong văn kiện về Bí mật Fatima về điều trên rằng: “Ngài đã rất gần cái chết, và chính ngài đã giải thích sự sống sót của mình bằng những lời sau: “… chính bàn tay của người mẹ đã dẫn đường viên đạn và trong cơn hấp hối, Đức Giáo Hoàng đã dừng lại ở ngưỡng cửa tử thần” (13 tháng 5 năm 1994). Việc “bàn tay người mẹ” đã đỡ được viên đạn định mệnh chỉ càng chứng tỏ một lần nữa rằng không có số phận nào là bất biến, rằng đức tin và lời cầu nguyện là những sức mạnh có thể tác động đến lịch sử và cuối cùng, lời cầu nguyện mạnh hơn đạn dược và đức tin mạnh hơn cả quân độiVì vậy, khải tượng của phần thứ ba của “bí mật”, thoạt đầu có vẻ đau lòng, kết thúc bằng một hình ảnh của hy vọng: không có đau khổ nào là vô ích, và chính Giáo Hội đau khổ, Giáo Hội của các vị tử đạo, mới trở thành ngọn hải đăng cho con người trong hành trình tìm kiếm Thiên Chúa ” [2].   

5. Sống Sứ điệp Fatima hôm nay

Chúng ta cử hành lễ Đức Mẹ Fatima không phải để hồi tưởng một biến cố quá khứ, mà để thực hành ba mệnh lệnh: Cải thiện đời sống, Siêng năng lần hạt Mân Côi, và Tôn sùng Mẫu Tâm.

Hôm nay, chúng ta hãy tự hỏi: Tôi đã thực sự hoán cải chưa? Gia đình tôi có còn duy trì giờ kinh tối lần hạt Mân Côi không? Tôi có đặt niềm hy vọng vào tình mẫu tử của Mẹ giữa những gian nan thử thách của cuộc sống không?

Chúa Giêsu đã nói với chị Lucia: “Chúa Giêsu muốn dùng con để loan truyền cho mọi người biết ta và yêu mến ta”. Lời này hôm nay dành cho mỗi người chúng ta. Chúng ta hãy trở thành những cánh tay nối dài của Mẹ, mang ánh sáng hy vọng đến cho những tâm hồn đang thất vọng, mang bình an đến cho những nơi đang xung đột.

“Nhờ sự che chở của Đức Mẹ Maria, nguyện xin chúng ta trở thành những người canh giữ bình minh cho thế giới, chiêm nghiệm dung mạo đích thực của Chúa Giêsu Đấng Cứu Thế, rạng rỡ trong mùa Phục Sinh”.[1]

Nguyện xin Đức Mẹ Fatima cầu bầu cho chúng con, để mỗi ngày chúng con biết yêu mến Trái Tim Mẹ hơn, hầu chúng con được dẫn đưa đến nguồn mạch Ánh Sáng thật là Chúa Giêsu, Chúa chúng con.


 [1]. Đức Thánh Cha Phanxicô, Fatima, 13/5/2017,   https://www.vatican.va/content/francesco/en/homilies/2017/documents/papa-francesco_20170513_omelia-pellegrinaggio-fatima.html

[2]. Hồng y Joseph Ratzinger, Congregation for the Doctrine of the Faith, 2000. https://www.vatican.va/roman_curia/congregations/cfaith/documents/rc_con_cfaith_doc_20000626_message-fatima_en.html

Lễ Truyền Tin – Ngày 25/3

Lễ Truyền Tin – Ngày 25/3

XIN VÂNG – CÁNH CỬA MỞ VÀO KỶ NGUYÊN HY VỌNG

“Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa làm cho tôi như lời sứ thần nói” (Lc 1,38).

Is 7,10-14;8,10; Dt 10, 4-10; Lc 1, 26-38

Lm.John Trần

Hôm nay, Giáo hội hân hoan cử hành Lễ Truyền Tin. Trung tâm của ngày lễ này không chỉ là sứ điệp vinh quang từ trời, mà còn là hai lời “Xin Vâng”: lời “Xin Vâng” của Ngôi Hai Thiên Chúa và lời “Xin Vâng” của Đức Trinh Nữ Maria. Sự gặp gỡ của hai lời vâng phục này đã mở ra cánh cửa hy vọng cho toàn thế giới.

1. Lời Xin Vâng của Đức Kitô

Trong bài đọc II hôm nay, tác giả Thư gửi tín hữu Do Thái đã diễn tả tâm tình sâu xa của Chúa Giêsu khi bước vào trần gian. Ngài thưa với Chúa Cha: “Hy lễ và hiến tế, lễ toàn thiêu và lễ xá tội, Chúa đã chẳng ưa, chẳng thích… Này con đây, con đến để thực thi ý Ngài” (Dt 10,6.9).

Lời thưa này là một lời “Xin Vâng” tuyệt đối. Nó bộc lộ mục đích sống duy nhất của Con Một Thiên Chúa nơi trần thế: không phải để được phụng sự, mà là để hiến dâng. Ngài biết rằng những hy lễ chiên bò của Giao ước cũ (x. Dt 10,4) không thể xóa bỏ tội lỗi một cách triệt để. Chỉ có của lễ là chính mạng sống của Đấng vô tội, dâng tiến với trọn vẹn tình yêu và sự vâng phục, mới có thể giao hòa nhân loại với Thiên Chúa.

Tâm nguyện “Con đến để thực thi ý Ngài” chính là tâm điểm của chương trình cứu chuộc, nhằm tái lập tất cả những gì đã hư mất vì sự bất tuân của Adam và Eva (x. Is 7,14). Đức Kitô chính là A-đam Mới, Đấng dùng sự vâng phục của mình để chiến thắng sự kiêu ngạo và tội lỗi, mang lại sự sống đích thực cho con người. Trong Tông huấn Verbum Domini, Đức cố Giáo hoàng Bênêđictô XVI đã nhấn mạnh: “Đức Kitô là Lời Vâng phục vĩnh cửu của Chúa Cha, Đấng đã mặc lấy bản tính nhân loại của chúng ta… để dẫn đưa nó trở về với Thiên Chúa” (ĐTC.Bênêđictô XVI, 2010).

2. Lời Xin Vâng của Maria: Sự cộng tác tự do và khiêm tốn

Tuy nhiên, chương trình cứu độ ấy, dù mạnh mẽ và huy hoàng đến đâu, vẫn cần một sự cộng tác nơi người. “Ngôi Lời, Đấng từ ban đầu ở cùng Thiên Chúa và là Thiên Chúa, tỏ mình ra trong cuộc đối thoại yêu thương giữa các Ngôi vị thần thánh, và mời gọi chúng ta chia sẻ tình yêu đó” (ĐTC.Bênêđictô XVI, Verbum Domini, 2010, số 6).

Vâng, Thiên Chúa, Đấng vô cùng tôn trọng tự do của con người, không muốn thực hiện ơn cứu độ một mình. Ngài tìm kiếm một sự cộng tác. Và Ngài đã tìm thấy ở Nazareth, nơi một Trinh Nữ khiêm hạ tên là Maria –  “Mẹ của Lời Thiên Chúa” và “Mẹ của Đức Tin”.

ĐTC.Bênêđictô XVI trong Tông huấn Verbum Domini viết: “Đức Trinh Nữ Maria, “người mà nhờ lời ‘vâng’ của mình đối với lời giao ước và sứ mệnh của mình, đã hoàn thành trọn vẹn ơn gọi thiêng liêng của nhân loại”. Thực tại con người được tạo dựng qua lời Chúa tìm thấy hình ảnh hoàn hảo nhất của mình trong đức tin vâng phục của Đức Maria. Từ Lễ Truyền Tin đến Lễ Ngũ Tuần, Mẹ hiện ra như một người phụ nữ hoàn toàn mở lòng với ý muốn của Chúa. Mẹ là Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, Đấng mà Chúa đã làm cho “đầy ân sủng” (xem Lc 1:28) và vâng phục vô điều kiện lời Chúa (xem Lc 1:38). Đức tin vâng phục của Mẹ định hình cuộc sống của Mẹ trong từng khoảnh khắc trước kế hoạch của Chúa. Là một Trinh Nữ luôn chú tâm đến lời Chúa, Mẹ sống hoàn toàn hòa hợp với lời đó; Bà trân trọng trong lòng những sự kiện của Con trai mình, ghép chúng lại với nhau như thể thành một bức tranh khảm duy nhất (xem Lc 2:19,51). ” (x.ĐTC.Bênêđictô XVI, Verbum Domini, 2010, số27-28).

Nhớ lại Vườn Địa Đàng năm xưa vang lên lời loan báo về “người nữ” sẽ đạp nát đầu Con Rắn (x. Is 7,14). Maria chính là Eva Mới, người nữ được đầy ơn phúc, Đấng đã được tuyển chọn để cưu mang Đấng Mêsia.

Trong ngày Sứ thần truyền tin, sau giây phút bối rối trước sứ điệp lạ lùng (Lc 1,29), Đức Maria đã mau mắn đáp trả: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa làm cho tôi như lời sứ thần nói” (Lc 1,38). Đây là lời “Xin Vâng” của sự tự do đích thực. Đức Mẹ không bị ép buộc, nhưng Ngài đã ý thức chấp nhận cộng tác với Chúa Con trong chương trình cứu độ. Sự vâng phục của Mẹ là sự vâng phục của đức tin, của sự phó thác hoàn toàn vào quyền năng và tình yêu của Thiên Chúa, Đấng mà “đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được” (Lc 1,37). Sự cộng tác của Mẹ không cản trở, không đòi Thiên Chúa phải làm theo ý riêng, mà là một sự ngoan ngoãn hoàn hảo.

3. Lời chất vấn cho thế hệ hôm nay

Lời “Xin Vâng” của Đức Mẹ Maria trở thành một mẫu mực tuân phục cho mỗi chúng ta. Tuy nhiên, nó cũng là một lời chất vấn mạnh mẽ trước thảm kịch bất tuân Thiên Chúa trong thời đại của chúng ta. Đôi khi, chúng ta sử dụng tự do không phải để thi hành ý Chúa, mà để phục vụ cho cái tôi ích kỷ, cho những đam mê tội lỗi.

Thế giới hôm nay vẫn còn đó những tiếng kêu than của những thai nhi vô tội bị giết hại (x. Is 8,10), những gia đình bị rạn nứt vì ngoại tình và ly dị, những tâm hồn bị tổn thương vì lời nói và hành động thiếu bác ái. Có những lúc chúng ta đã khước từ lời Thiên Chúa mời gọi cứu lấy bản thân mình khi lao vào con đường tội lụy. Lời Xin Vâng của Mẹ gọi chúng ta trở về với phẩm giá con người, phẩm giá là con cái Thiên Chúa.

Phụng vụ hôm nay mời gọi chúng ta bắt chước gương của Mẹ Maria: sống một lời “Xin Vâng” hàng ngày.

  • Xin Vâng trước những thử thách và biến cố đời thường, nhận ra ý Chúa qua Hội Thánh, qua những người phụ trách và qua tha nhân.
  • Xin Vâng sống đức tin kiên vững, biết “ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng” (Lc 2,19).
  • Xin Vâng sống khiêm tốn, nhân từ, trong sạch, để ánh sáng Tin Mừng của Chúa Giêsu có thể chiếu tỏa qua đời sống của chúng ta, mang lại niềm vui, bình an và hy vọng cho những người xung quanh.

Ước gì mầu nhiệm Truyền Tin hôm nay đánh thức niềm vui, bình an và hy vọng Kitô giáo sâu xa nơi tâm hồn mỗi người. Lạy Mẹ Maria, xin cầu thay nguyện giúp cho chúng con luôn biết sống sao cho đẹp lòng Thiên Chúa. Để rồi, như Mẹ, chúng con cũng sẵn sàng thưa lên với Chúa mỗi ngày rằng: “Này con đây, con đến để thực thi ý Ngài”. Amen.

Lễ Đức Mẹ Lộ Đức, Ngày Quốc Tế Bệnh Nhân 11/2

Lễ Đức Mẹ Lộ Đức, Ngày Quốc Tế Bệnh Nhân 11/2

LỘ ĐỨC – NƠI SUỐI NGUỒN AN ỦI VÀ HY VỌNG

Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo” (Ga 2,5)

Is 66,10-14c, Ga 2,1-11

Lm. John Trần

Hôm nay, trong bầu khí phụng vụ thánh thiêng, Giáo hội mừng kính Đức Mẹ Lộ Đức, cũng là Ngày Quốc tế Bệnh nhân lần thứ 34. Chúng ta cùng hướng lòng về hang đá nơi Mẹ Maria đã hiện ra với cô bé Bernadette nghèo hèn, để kín múc suối nguồn an ủi cho những ai đang khổ đau, bệnh tật.

Tại Lộ Đức, Mẹ không chỉ ban những phép lạ nhãn tiền, mà trên hết, Mẹ ban tặng sự hiện diện mẫu tử. Với những bệnh nhân đang nằm trên giường bệnh, cảm giác bị bỏ rơi thường đau đớn hơn cả cơn đau thể xác. Nhưng lời Chúa hứa: “Lòng các ngươi sẽ được hân hoan, và thân thể các ngươi sẽ đâm chồi nẩy lộc như cỏ non” (Is 66,14c) đã được thực hiện cách trọn vẹn qua đôi tay của Mẹ.

Tin Mừng Gioan hôm nay đưa chúng ta đến tiệc cưới Cana. Khi niềm vui của gia chủ sắp bị dập tắt vì thiếu rượu, chính Mẹ là người đầu tiên nhận thấy và thưa với Chúa: “Họ hết rượu rồi” (Ga 2,3). Sự nhạy bén của Mẹ tại Cana cũng chính là sự nhạy bén của Mẹ tại Lộ Đức và trong cuộc đời mỗi chúng ta. Mẹ không đợi chúng ta kêu cầu mới cứu giúp, Mẹ biết rõ những cơn đau âm ỉ, những lo âu về cơm áo gạo tiền và cả những tuyệt vọng của người bệnh. Lời nhắn nhủ của Mẹ với các gia nhân: “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo” (Ga 2,5) vẫn còn vang vọng đến hôm nay. Khi chúng ta vâng nghe lời Chúa, những chum nước của sự khổ đau sẽ biến thành rượu ngon của niềm hy vọng.

Trong Sứ điệp Ngày Thế giới Bệnh nhân lần thứ 34, công bố ngày 11 tháng 1 năm 2026, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã nhấn mạnh: “Bệnh tật là một phần của thân phận con người, nhưng nó không bao giờ được phép biến thành sự cô lập. Sức mạnh của cộng đoàn Kitô giáo nằm ở khả năng bước đi cùng nhau, đặc biệt là với những người đang mang vác thập giá bệnh tật. Lộ Đức nhắc nhớ chúng ta rằng: không ai được cứu thoát một mình, và không ai phải đau khổ một mình” (Lêô XIV, 2026). Ngài mời gọi chúng ta biến mỗi bệnh viện, mỗi gia đình có người bệnh thành một “hang đá Lộ Đức” nhỏ bé, nơi tình yêu và sự chăm sóc được đặt lên hàng đầu.

Kính thưa anh chị em, việc sùng kính Đức Mẹ Lộ Đức không dừng lại ở những lần lần chuỗi hay uống nước suối thiêng, mà là mặc lấy tâm thế của Chúa Giêsu trước nỗi đau của nhân loại. Đức Thánh Cha Lêô XIV cũng nhắc nhở trong sứ điệp năm nay rằng: “Đừng để nền văn hóa vứt bỏ làm lu mờ phẩm giá của những người yếu đuối nhất. Mỗi vết thương trên thân thể bệnh nhân là một dấu chỉ của Chúa Kitô chịu đóng đinh, và sự chăm sóc chúng ta dành cho họ chính là hy tế đẹp lòng Thiên Chúa nhất” (Lêô XIV, 2026).

Hôm nay, chúng ta cầu nguyện cách đặc biệt cho các bệnh nhân, các bác sĩ, nhân viên y tế và những người đang hy sinh thầm lặng chăm sóc bệnh nhân. Xin Mẹ Lộ Đức đặt bàn tay từ mẫu trên những đau đớn của anh chị em, xin Mẹ biến những dòng lệ sầu thành niềm vui của sự phục hồi, không chỉ là phục hồi thân xác mà là sự bình an sâu thẳm trong linh hồn.

Lạy Mẹ Lộ Đức, Mẹ của những người đau khổ, xin cầu cho chúng con. Amen.


TÀI LIỆU THAM KHẢO

  1. ĐTC. Lêô XIV. (2026, 11 tháng 1). Sứ điệp Ngày Thế giới Bệnh nhân lần thứ 34: “Chăm sóc là ơn gọi của tình yêu”. Vatican News. https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2026-01/su-diep-duc-thanh-cha-leo-xiv-ngay-the-gioi-benh-nhan-34.html
  2. ĐTC. Phanxicô. (2013, 24 tháng 11). Evangelii Gaudium (Niềm vui Tin Mừng). Tông huấn. Vatican. (Số 210 về việc chăm sóc người đau yếu). https://www.vatican.va/content/francesco/vi/apost_exhortations/documents/papa-francesco_esortazione-ap_20131124_evangelii-gaudium.html