THỨ 2 – TUẦN II – MÙA VỌNG  

THỨ 2 - TUẦN II - MÙA VỌNG

ĐỂ ĐƯỢC CHÚA CHỮA LÀNH

Con Người có quyền tha tội

Is 35,1-10; Lc5,17-26

Tác giả: Lm. Gioan Trần

Chúng ta vừa nghe phần II sách Isaia, đây quả là những lời rao báo mạnh mẽ về niềm hy vọng: thời vui tươi và hạnh phúc vẹn toàn sắp đến khi Thiên Chúa cứu dân đang trong tình trạng tội nhân:

            Bấy giờ mắt người mù mở ra, tai người điếc nghe được.

            Bấy giờ kẻ què sẽ nhảy nhót như nai,

            miệng người câm sẽ reo hò.

            Vì có nước vọt lên trong sa mạc,

            khe suối tuôn ra giữa vùng đất hoang vu.

            Miền nóng bỏng biến thành ao hồ,

            đất khô cằn có mạch nước trào ra …

Những hình ảnh tràn đầy hân hoan và niềm vui đó, hôm nay đã thành hiện thực khi Chúa Giêsu tỏ quyền Thiên Sai của mình khi tha tội và chữa lành. Ngài đã chữa lành cách đặc biệt như là phần thưởng cho anh chàng bất toại và những người đã giúp anh ta đến với Ngài,

Có lẽ, chúng ta sẽ đều ngưỡng mộ và công nhận rằng: chính hình ảnh những người cố gắng trèo lên mái nhà dở ngói và thả người bất toại xuống trước mặt Chúa Giêsu đã làm cho Ngài xúc động và xiêu lòng. Và chắc chắn họ phải thật tin tưởng vào Chúa, nên họ mới tìm đủ mọi cách để tiếp cận Chúa Giêsu như vậy.

Bắt chước những những người giúp đỡ Anh chành bất toại đến với Chúa hôm nay, chúng ta sẽ làm gì cho những người kém may mắn hơn chúng ta? Hoặc khi chúng ta gặp thánh giá Chúa trao như anh chàng bất toại, chúng ta có còn đủ kiên trì vượt thắng mọi khó khăn để tìm đến với Ngài hay không?

hay chúng ta có là những người trong đám đông kia, đã vì quyền lợi của mình mà cản trở kẻ khác đến với Chúa hay không?

……………

Chúng ta cũng nên hiểu một điều khác qua phép lạ này là, việc được lành bệnh tật bề ngoài chỉ là dấu chỉ cho việc được tha tội bên trong. Bệnh trong tâm hồn còn nặng hơn bệnh phần xác nhiều. Chính vì vậy, ước gì chúng ta biết chạy đến với Chúa để nhận được lời tha thứ trong Mùa Vọng  nầy. Qua bí tích Hòa giải, chúng ta sẽ được Chúa chữa lành bệnh tật trong tâm hồn, và chúng ta sẽ có một thân xác bình an, khỏe mạnh…một tâm hồn thư thái đón chờ Chúa đến.

Để rồi, chúng ta cũng giống như người bất toại sau khi được Chúa tha thứ và chữa lành, sẽ “vừa đi về nhà vừa tôn vinh Thiên Chúa” trong cuộc sống của chúng ta.

LẠY CHÚA, XIN hãy đến THA THỨ VÀ CHỮA LÀNH CHO CHÚNG CON. AMEN

THỨ 3 – TUẦN III – MÙA VỌNG

THỨ 3 - TUẦN III- MÙA VỌNG

THÁI ĐỘ ĐÓN NHẬN ƠN CỨU ĐỘ

Người thu thuế và nhng cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông”

Xp 3,1-2.9-13; Mt 21,28-32

Tác giả: Lm.Gioan Trần

Cũng như một số tiên tri khác, sứ điệp của Xôphônia được tóm lại trong việc loan báo về“ngày của Thiên Chúa”, nhưng ngày đó là để trừng phạt Giuđa. Giuđa bị kết án vì những tội lỗi của họ xuất phát từ lòng kiêu căng và sự phản loạn: “Khốn cho thành phản loạn và ô uế, khốn cho thành tàn bạo không nghe tiếng kêu mời, chẳng tiếp thu lời sửa dạy, không cậy trông vào Đức Chúa, chẳng đến gần Thiên Chúa của mình”.

Đồng thời Thiên Chúa hướng ơn cứu độ của mình đến với những dân tộc khác: “Bấy giờ Ta sẽ làm cho môi miệng chư dân nên tinh sạch để tất cả đều kêu cầu danh Đức Chúa”.

“Ngày của Thiên Chúa” mà Xôphônia loan báo chính là sự xuất hiện của Đấng Messia. Khi Đấng Messia xuất hiện, dân của Ngài đã không đón nhận vì sự kiêu căng và phản loạn. Vì vậy mà ơn cứu độ đã dành cho một dân tộc khác, “một dân nghèo hèn và bé nhỏ”; dân này không có biên giới, không có lãnh thổ, kể cả những người ngoại cũng được kể vào dân này, nhưng với điều kiện là họ “sẽ không làm chuyện tàn ác bất công, cũng không ăn gian nói dối và miệng lưỡi chúng sẽ không còn phỉnh gạt”.

Đến thời Tân ước, sự xuất hiện của Gioan Tẩy Giả là để dọn đường cho Đấng Cứu Thế, nhưng họ đã không tin ông. Thế nhưng “những người thu thuế và cô gái điếm lại tin”. Họ được mệnh danh là những kẻ tội lỗi công khai, nhưng lại được cứu độ nhờ đón nhận sứ điệp Gioan loan báo.

Thái độ kiêu căng, tự mãn sẽ làm cho chúng ta không thể đón nhận ơn cứu độ. Ngược lại lòng khiêm nhường, sám hối sẽ giúp chúng ta mở lòng ra để đón nhận ơn Chúa.

Lạy Chúa, trong khi mong chờ Chúa đến, xin cho chúng con luôn ý thức thân phận khốn cùng của mình để càng tha thiết chờ mong ơn Chúa hơn. Xin giúp con tránh xa thái độ tự mãn, bất cần đời, bất cần Chúa; nếu có thì xin cho con biết đón nhận lời kêu của Gioan để “dọn đường cho Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi”.

THỨ 2 – TUẦN III – MÙA VỌNG

THỨ 2 - TUẦN III MÙA VỌNG

CỐ CHẤP VÌ GHEN TỴ

Ds 24,2-7.15-17a; Mt 21,23-27

Tác giả: Lm. Gioan Trần

Sách Lã Thị Xuân Thu có kể truyện về Án Tử như sau:

 Nghe tin Án Tử sắp sang nước Sở, Vua Sở bảo quân thần rằng: “Án Tử là người có tài ăn nói của nước Tề sắp sang đây. Ta muốn làm cho hắn bị nhục, các ngươi có kế gì không?“. Cận thần thưa:”Để bao giờ Án Tử sang, chúng tôi sẽ trói một người nước Tề và cho là phạm tôi ăn trộm“.

 Khi Án Tử đến nơi, vua Sở cho thiết tiệc khoản đãi. Đang giữa bữa tiệc, bỗng có hai tên lính điệu một người bị trói vào, vua Sở hỏi: “Tên này tội gì mà bị trói thế?” Họ đáp: ” Đó là một người nước Tề, phạm tội ăn trộm” Vua đưa mắt nhìn Án Tử và nói: “Người nước Tề hay trộm cắp lắm nhỉ?” Án Tử đứng dậy thưa: “Chúng tôi có nghe cây quất mọc ở đất Hoài Nam thì là thành quất chua. Cành là giống nhau, mà quả lại chua, ngọt khác nhau là tại sao?” – “Thưa là tại thuỷ thổ khác nhau“. “Nay người dân ở bên Tề thì lương thiện, mà sang nước Sở lại sinh ra trộm đạo, có lẽ cũng bởi thuỷ thổ nên sinh ra đổi khác chăng.

Sở Vương muốn làm nhục An Tử nhưng rồi trước bằng chứng về sự thật mà Án Tử  đưa ra để biện mình, Sở Vương lại đành nuốt nhục. Chính bằng  chứng về sự thật mà Án Tử nêu ra, đã đột ngột làm xoay chuyển được mưu của những kẻ muốn bày trò làm nhục người khác.

Hoàn cảnh Sở Vương phần nào giống như tâm trạng của giới Thượng tế, Biệt phái vào thời Chúa Giêsu, khi họ lên tiếng  bắt bẻ Chúa Giêsu trong bài tin mừng hôm nay.

Một cách nào đó, câu hỏi của nhóm Thượng tế và kỳ lão đặt ra cũng mang hình thức tìm kiếm sự thật, nhưng mục đích của họ là bắt bẻ và tìm cớ hại Ngài, Chúa Giêsu vẫn tỏ ra khoan dung trước thái độ cố chấp đó của họ. Ngài đặt ra cho họ một câu hỏi, không phải để bắt bẻ hay gài bẫy họ, mà là để mời gọi họ nhận chân sự thật.

Tuy nhiên, câu hỏi đó của Chúa Giêsu khiến các thượng tế và kỳ mục phải bối rối. Sự bối rối đó vạch trần lòng dạ cố chấp của họ không muốn tìm hiểu sự thật. Sự thật về phép rửa của Gioan chỉ thuộc một trong hai trường hợp : hoặc do Thiên Chúa hoặc do loài người. trong khi Toàn dân đều nhìn nhận Gioan là một ngôn sứ của Thiên Chúa sai đến; sứ vụ của ông là làm chứng cho Đấng Cứu Thế. Nên các ông thầy của dân mà không biết thì quả thực là thiếu thiện chí và cố chấp. do thế, Chúa đã nói nhiều bằng lời, bằng việc làm để chứng minh Người là Đấng Cứu Thế, nhưng họ không hiểu hay không muốn hiểu

Cũng thế, nhiều khi vì không muốn bỏ đi một thành kiến, chúng ta cũng không chịu khó tìm hiểu nên cũng rơi vào thái độ cố chấp tới nỗi mù quáng như vậy.

Ước gì, chúng ta đừng để lòng mình đầy ắp những sự kiêu căng, đừng đánh mất sự bén nhạy trước những giáo huấn của Chúa Giêsu, đừng chỉ lo bảo vệ quyền lợi của mình mà quên việc tìm kiếm Thiên Chúa.

Nguyện xin Chúa cho chúng ta nhận ra uy quyền của Ngài trên cuộc đời chúng ta.

THỨ 7 – TUẦN II – MÙA VỌNG

THỨ 7 - TUẦN II - MÙA VỌNG

ÊLIA- GIOAN B. – CHÚA GIÊSU

Hc 48, 1-4.9-11; Mt 17,10-13

Qua sứ điệp Lời Chúa hôm nay, chúng ta đã được nghe nhắc đến Elia, Gioan Tẩy giả và chính thân phận của Chúa Giêsu.

Elia là tiên tri luôn lên tiếng tố cáo những bất công và kêu gọi tôn trọng phẩm giá con người, nhất là những người cùng khổ, bị áp bức. Cũng vậy, lời kêu gọi sám hối của Gioan cũng cảnh cáo trước những bất công xã hội và bênh vực những người thấp cổ bé miệng trong xã hội.

Nếu đoạn sách Huấn Ca được trích đọc hôm nay, đã cho biết Elia là người đến để làm nguôi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa, để giao hoà cha với con, và chấn hưng lại chi họ Giacop, thì Gioan Tiền Hô, Elia của thời Tân Ước, cũng đã xuất hiện để rao giảng về sự sám hối, một việc làm để chấn hưng tâm hồn, hầu làm nguôi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa. Chúng ta hãy cùng lược sơ vài nét giống nhau của hai ngài như sau:

Cũng như Êlia xưa kia, Gioan mặc áo da thú thắt dây da (Mt 3,4), sống đời cơ cực để kêu gọi thống hối ăn năn (Mt 3,10). Elia tranh đấu để cho dân ông bỏ thần ngoại (1V 18). Mỗi khi lời của Chúa Giavê bị chống đối thì Elia lại nhảy ra tranh đấu bằng những lời nảy lửa (2V 1) khiến vua Akhab sợ hãi mà ăn năn (1V 21). Và Xưa kia Elia phải chạm trán với Vua Akhab và hoàng hậu Giêzabel như thế, thì Gioan phải đương đầu với Hêrođe và Hêrôđiađê.

Một đời Elia nhiệt tình lo cho Giavê và một đời Gioan cũng thế, cuối cùng đầu rơi trên đĩa bạc (Mt 14,11). Tất cả cho chúng ta thấy Gioan không là Êlia (Ga 1,21.25). Nhưng nhiệm vụ và ơn kêu gọi họ có phần giống nhau. Tinh thần họ gần như nhau. Cho nên câu nói “Elia phải đến trước là hiểu về Gioan tiền hô”.

Thật ra Chúa Giêsu muốn dùng hình ảnh của hai vị tiên tri này để ám chỉ chính Ngài, và số phận của Ngài. Ngài là Đấng các tiên tri loan báo, Ngài không những lên tiếng tố cáo bất công, mà còn đề cao quyền và phẩm giá cao trọng của con người nơi người bé mọn, bị đẩy ra bên lề xã hội.

Cái chết của Chúa Giêsu trên Thập giá là một lời ngỏ của Thiên Chúa với con người rằng: Con người cao cả đến độ Thiên Chúa đã thí ban Con Một của Ngài. Tuy nhiên loaì người đã không công nhận và đã ngược đãi ngài như đã sử với các tiên tri.

………..

Êlia, Gioan tiền hô và Chúa Giêsu đều đã đi chung một con đường đau khổ để tới vinh quang; và đó cũng là con đường tốt nhất mà bất cứ ai theo Chúa  cũng phải đi qua để nên thánh.

Nhận ra như thế, chúng ta sẽ không thất vọng ngã lòng mỗi khi gặp gian truân thử thách, nhưng biết cám ơn Chúa và sẵn sàng lập công qua những thử thách đó.

Lạy Chúa, xin mau đến và cứu độ chúng con. Amen