Thứ 7  – Tuần I – Mùa Vọng

TRỞ VỀ VỚI CHÚA GIÊSU VÀ LÀM NHƯ NGÀI

Mt 9,35-10,1.6-8

 Đức Giêsu thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. (Mt 9,36)

Tác giả: Lm. Gioan Trần

 Tin Mừng hôm nay trình bày những điểm chính yếu trong đời hoạt động công khai của Chúa Giê-su.

Ngài đã đi khắp các nẻo đường thành thị hay thôn quê rao giảng Tin Mừng, chữa lành bệnh tật, tuyển chọn huấn luyện các môn đệ, ban quyền chữa lành và sai họ đi truyền giáo.

Động cơ thúc đẩy sứ vụ của Chúa Giêsu chính là tình yêu Ngài dành cho đám dân chúng “lầm than vất vưởng như bầy chiên không người chăn dắt”.

Chúa Giêsu thể hiện tình yêu này cách sống động, không mệt mỏi trên từng bước đường truyền giáo. Không có nơi nào Ngài đi qua mà không ghi đậm dấu ấn tình yêu dành cho những người đau khổ, các tội nhân, những người bị gạt ra bên lề xã hội.

Như vậy, cốt lõi các việc làm của các Kitô hữu đó chính là trở về với tình yêu của Chúa Giêsu: phải cảm nghiệm Chúa Kitô rồi mới sống với người khác cho trọn vẹn được.

Chúng ta đã có được trái tim của Chúa chưa:

  1. Thấy? Các ơn lành, Chúa yêu mình, gia đình mình…
  • Nghe? Nghe Chúa nói với mình
  • Nói ? với Chúa, với người khác
  • Làm ? cho người nhà, người ngoài…
  • Đâu là phương thế để thấy được Chúa?

thưa đó chính là : tham dự Thánh lễ, rước lễ và chầu Thánh Thể.

Lạy Chúa, xin Chúa dủ tình thương đến tất cả những người đang lầm than vất vưởng, họ đang đau khổ trong tâm hồn vì cô đơn, vì bị hắt hủi bỏ rơi, họ đang đau khổ thân xác vì bệnh tật cắn xé họ từng ngày, xin Chúa rủ lòng thương và cứu độ họ, amen.

Thứ Sáu  – Tuần I – Mùa Vọng

Bài giảng lễ Thứ Sáu - Tuần I - Mùa Vọng

Các anh tin thế nào thì được như vậy

Is 29,17-24; Mt 9,27-31

“Thưa Ngài, chúng tôi tin.”

Tác giả : Lm. Gioan Trần

Có một con sư tử đến hỏi con tê giác “Ai là chúa tể khu rừng này ?”. Con tê giác đáp “Là sư tử chứ ai”. Sung sướng quá, sư tử đến hỏi con Hà Mã “Ai là chúa tể khu rừng này ?”. Và Hà Mã cũng trả lời “Là sư tử chứ ai”. Sư Tử lại đến hỏi con Voi “Ai là chúa tể khu rừng này ?”. Voi chẳng nói chẳng rằng, dùng vòi túm lấy Sư tử, quăng nó lên trời. Khi rơi xuống đất, con Sư Tử choáng váng mặt mày, mình mẫy ê ẩm, nhưng cũng ráng nói vớt vát : “Vì mi ngu quá chẳng trả lời nổi câu hỏi của ta nên ta không thèm ăn thua với mi” (Lon Jacobe).

Con Sư Tử trong câu truyện trên quả thực đã mù quáng do sự tự phụ của nó, thế nên nó không còn nhận ra thân phận thật sự của mình, đó cũng chính là sự mù lòa của rất nhiều người:

Nhiều người không phải bị mù thể xác như là không thấy được đường đi, không thấy được những nguy hiểm trước mặt mình… nhưng họ bị mù tâm linh, mù vì thiển cận, ích kỷ, mù vì tham lam tự phụ, mù vì hận thù ghen ghét, mù vì bất công thiếu bác ái, mù vì không nhận ra bao nhiêu yếu đuối tội lỗi của mình, mù vì không nhận ra bao nhiêu kỳ công của Thiên Chúa trong đời cũng như trong thế giới hôm nay! Bởi thế, họ không cảm thấy cần Ngài

Tuy thế, Thiên Chúa vẫn luôn yêu thương chăm sóc con người, Ngài thấu tỏ nhu cầu của mỗi người, nhất là những ai khiêm nhường chạy đến cùng Ngài với lòng tin tưởng tuyệt đối. Bởi vậy, hôm nay trước khi chữa bệnh cho hai người mù, Chúa Giê-su muốn biết rõ lòng tin của họ, và khi họ tuyên xưng đức tin, họ đã được sáng mắt theo lệnh truyền của Ngài: “Các anh tin thế nào thì được như vậy.”

Vâng, chúng ta tin thế nào, chúng ta sẽ được Thiên Chúa ban ơn cho chúng ta như vậy. Chính điều này làm cho chúng ta càng khẩn thiết hơn nữa chạy đến với Chúa để xin Chúa chữa trị con mắt đức tin cho chúng ta, để nhờ đó, ta sẽ sáng suốt để tin nhận Đức Giêsu là Đấng Cứu Thế, chính Ngài là ánh sáng đã đến trong thế gian như trong Thánh vịnh 26 viết: “Chúa là Ánh sáng và là Đấng Cứu Độ tôi, tôi còn sợ chi ai ?”. Quả thực, chỉ trong Ngài chúng ta mới biết chúng ta là ai ? sẽ đi về đâu ? và đâu là ý nghĩa cuộc sống cuả mình ?

Nhưng để có thể tiếp nhận ánh sáng của Chúa, điều kiện tiên quyết là chúng ta phải ý thức được sự mù lòa của mình và quyết tâm ra khỏi sự mù lòa ấy

Xin Chúa mở con mắt đức tin, và chữa trị sự mù lòa của con, để chúng con luôn Cảm nghiệm niềm vui và hạnh phúc của người mù được sáng, rồi chúng con cũng chạy đi loan báo tin mừng Chúa cho tất cả mọi người. Amen.

Thứ Năm  – Tuần I – Mùa Vọng

Thứ Năm  - Tuần I - Mùa Vọng

GIÁ TRỊ CỦA VIỆC THỰC HÀNH LỜI CHÚA

Is 26,1-6; Mt 7, 21.24-27

“Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: “Lạy Chúa ! lạy Chúa !” là được vào Nước Trời cả đâu

Tác giả : Lm. Gioan Trần

Một người đem bán một nửa gia tài để dồn tiền mua vàng, rồi sau đó đào hố chôn ở chân tường, thỉnh thoảng lại moi lên ngắm nghía, lấy làm thỏa thích. Có kẻ rình biết, lẻn đào trộm mất, người kia tiếc của, khóc ầm lên. Ông lão láng giềng sang chơi, khuyên nhủ người mất vàng rằng:

– Thôi, đừng khóc nữa! Anh lấy một hòn đá, đem chôn xuống đấy thì cũng như chôn vàng thôi?

Người kia Ngạc nhiên hỏi:

–  Vàng quý bao nhiêu! Còn đá có giá gì? Chôn đá sao lại cũng như chôn vàng được?

– Anh có vàng mà không biết đem ra dùng, cứ chôn mãi ở góc tường, vàng của anh có khác gì đá. Cho nên lấy đá chôn thay vàng cũng thế thôi! (TCDGVN).

……………………..

Cũng giống người đem chôn vàng trong câu truyện vừa kể trên, chúng ta cũng đã nhận được kho báu từ Chúa, đó là ơn lành Chúa trao tặng nhưng lại đem chôn giấu, không sử dụng để làm ích lợi cho mình và tha nhân – nhất là chúng ta có được một thứ còn quý hơn vàng đó là Lời Chúa, đã được học hỏi Lời Chúa mà không đem ra thực hành – trường hợp này hôm nay Chúa đã ví như những người dại xây nhà trên cát, khi mưa xa nước cuốn thì ngôi nhà chúng ta xây sẽ xụp đổ tan tành.

Còn những người khôn ngoan thì xây nhà mình trên đá, nghĩa là cuộc đời của họ được xây bằng niềm tin tuyệt đối vào Chúa. Tin nhận Chúa Giêsu có nghĩa là chấp nhận Lời Ngài. Là đi theo sự hướng dẫn của Ngài, mà con đường của Ngài dẫn đi là con đường hẹp gồ ghề, và người đi trên con đường đó phải vác Thập Giá của mình mà đi. Nhưng con đường ấy lại dẫn vào “Sion, thành trì kiên cố”, nơi có sự bình an vững chắc muôn đời.

Do đó, niềm tin vào Thiên Chúa chỉ có được qua việc siêng năng học hỏi Kinh Thánh, trau dồi Lời Chúa, suy đi nghĩ lại Lời ấy nhằm hiểu được ý Chúa dạy mỗi người, nhưng quan trọng nhất, phải làm điều mà Chúa Giêsu dạy trong bài Tin Mừng hôm nay rằng :”Ai nghe lời Chúa mà đem ra thực hành thì là người xây nhà trên nền đá.” Bởi vì:Không phải bất cứ ai thưa “Lạy Chúa, lạy Chúa” là được vào Nước Trời cả đâu !”

Mùa Vọng đang mời gọi chúng ta xem xét lại cách sống đạo của mỗi người chúng ta, Chúng ta có xây đắp đời mình trên việc thực hiện Lời Chúa, hay chúng ta đang xây đời mình trên cát, tức là xây dựng đời sống đạo của mình trên việc giữ đạo hình thức, qua những nghi lễ, trên những câu kinh “Lạy Chúa, lạy Chúa” ngoài môi miệng mà thôi?

Xin Chúa cho chúng ta biết lắng nghe và thực hành lời Ngài trong suốt cuộc đời chúng ta. AmenTac

Chúa Nhật I Mùa Vọng –  Năm A

Suy niệm Chúa Nhật I Mùa Vọng Năm A

Tỉnh Thức: Mặc Lấy Ánh Sáng Kitô

Lm. Gioan Trần

Mùa Vọng đã về, mang theo một nhịp điệu mới, một lời mời gọi khẩn thiết: Tỉnh thức!

Hôm nay, Tin Mừng theo thánh Matthêu vang lên như một tiếng chuông cảnh báo giữa đêm dài: “Anh em hãy sẵn sàng, vì Con Người sẽ đến vào giờ anh em không ngờ”.

Chúa Giêsu không muốn chúng ta sống trong lo sợ, nhưng trong sự sẵn sàng của tình yêu. Ngài dùng hình ảnh thời ông Nôê: người ta vẫn ăn uống, cưới hỏi, sống bình thường, nhưng lại vô tâm. Sự vô tâm ấy chính là giấc ngủ mê thiêng liêng.

Thánh Phaolô cũng thúc giục chúng ta: “Đã đến lúc anh em phải tỉnh giấc”. Tỉnh giấc để cởi bỏ những việc làm của đêm tối và mặc lấy khí giới của ánh sáng. Mùa Vọng là thời điểm để chúng ta mặc lấy chính Chúa Giêsu Kitô, Đấng là ánh sáng đích thực.

Làm thế nào để chúng ta giữ được ngọn lửa tỉnh thức không tắt?

Đức Giám mục Giáo phận Xuân Lộc đã chỉ rõ con đường trong Thư Chung năm phụng vụ này: “Lời Chúa & Thánh Thể: Nội lực và Mục đích của Loan truyền Tin Mừng”. Đây chính là nguồn sức mạnh giúp chúng ta không ngủ quên.

1. Ánh Sáng phản chiếu

Hội Thánh được ví như “Mầu nhiệm mặt trăng”. Mặt trăng không tự phát ra ánh sáng, nhưng phản chiếu ánh sáng mặt trời. Cũng vậy, chúng ta không có ánh sáng tự thân, nếu có, đó là nhờ chúng ta đón nhận và kết hợp với Chúa Kitô là “Ánh sáng thế gian”.

Lời Chúa soi đường, Thánh Thể là nguồn sức sống. Nếu chúng ta xa rời Lời Chúa và Thánh Thể, chúng ta sẽ rơi vào bóng tối của sự vô tâm. Tỉnh thức là luôn giữ mình trong sự kết hợp với Chúa Kitô.

2. Môn đệ thừa sai: ngọn lửa lan tỏa

Khi đã nhận ánh sáng, chúng ta được mời gọi trở thành “môn đệ thừa sai” , đúng như chủ đề của năm mục vụ: “Anh em là ánh sáng thế gian”.

Người tỉnh thức không chỉ lo cho mình. Họ là những “chứng nhân”, như các Tông đồ xưa, được Thánh Thần thổi hơi, mang ánh sáng và sức sống đã nhận lãnh, thông truyền cho người khác.

Việc loan truyền Tin Mừng không phải là một công việc cá nhân, mà là sự cộng tác với Thiên Chúa, dựa trên phẩm chất “Thánh Thần và chúng tôi”. Chúng ta làm việc trong sự khiêm tốn của “tôi tớ vô dụng” , ý thức rằng chính Thiên Chúa mới là Đấng làm nên hiệu quả của ơn cứu độ.

3. Loan báo Tin Mừng: Thiên Chúa đã nói

Tin Mừng” có nghĩa là gì?

Đó là lời loan báo hùng hồn: Thiên Chúa đã phá vỡ sự thinh lặng, Người thực sự hiện hữu và đã nói. Sự kiện Thiên Chúa yêu thương đi vào lịch sử nhân loại, nhập thể, chịu chết và phục sinh trong Đức Giêsu Kitô, đó chính là Tin Mừng.

Tỉnh thức Mùa Vọng là nhận ra rằng Tin Mừng là một Ngôi Vị – Đức Giêsu. Chúng ta không loan báo một giáo lý khô khan, mà là làm chứng cho tình yêu vô bờ bến của Thiên Chúa.

Mùa Vọng là thời gian ân sủng, là cơ hội để chúng ta “đánh thức” tâm hồn mình.

Chúa Giêsu nói: “Hai người đang làm việc ngoài đồng, một người được đem đi, một người bị bỏ lại”. Điều này không phải là định mệnh ngẫu nhiên, mà là hệ quả của sự lựa chọn: tỉnh thức hay ngủ quên?

Chúng ta hãy thực hiện một vài việc làm cụ thể trong Mùa Vọng này để sống tỉnh thức:

  1. Đón nhận Lời Chúa: Dành ít phút mỗi ngày để đọc và suy niệm Tin Mừng, để Lời Chúa trở thành ánh sáng soi bước chân chúng ta.
  2. Sống Thánh Thể: Tham dự Thánh Lễ với lòng sốt sắng hơn, ý thức rằng Thánh Thể là sức sống và là nội lực cho sứ mạng thừa sai của chúng ta.
  3. Cầu nguyện xin Thánh Thần: Hãy cùng nhau đọc lời cầu nguyện với Chúa Thánh Thần mà Đức Cha Gioan đã gửi gắm, để Người “phập phồng hơi thở” trong Lời Chúa và trong tâm hồn chúng ta.
  4. Sẵn sàng ra đi: Tìm một cách cụ thể để chia sẻ ánh sáng của Chúa Kitô với những người xung quanh: một lời khích lệ, một hành động bác ái, một sự tha thứ.
  5. Chúng ta hãy cởi bỏ “những việc làm của đêm tối”  và mặc lấy Chúa Giêsu Kitô . Khi chúng ta sống trong ánh sáng của Lời Chúa và sức sống của Thánh Thể, chúng ta sẽ luôn sẵn sàng, không bị bất ngờ bởi Ngày Chúa đến.

Nguyện xin Đức Mẹ Núi Cúi, Đấng Vô Nhiễm Nguyên tội, và của Thánh Cả Giuse, Đấng Bổn Mạng Giáo phận Xuân Lộc,  giúp chúng ta biết sống Mùa Vọng này với tâm hồn tỉnh thức và sẵn sàng, để khi Chúa đến, Người thấy chúng ta đang vui mừng sống trong ánh sáng của Người . Amen.

Thứ Ba – Tuần I _ Mùa Vọng

Thứ Ba tuần I Mùa Vọng

TIN CHÚA ĐANG HIỆN DIỆN

Is 11,1-10; Lc 10,21-24

Có một chú ếch nọ suốt đời ngồi dưới đáy giếng. Một hôm, nó ngạc nhiên vô cùng khi thấy một con ếch khác xuất hiện trên miệng giếng. Nó lên tiếng hỏi: “Chú mày từ đâu đến?” Từ trên miệng giếng, khách lạ trả lời: “Tôi đến từ một vùng biển

Lần đầu tiên nghe nói đến biển, con ếch ngồi dưới đáy mới nghỉ thầm: “Từ trước đến nay, ta không gặp biết bao nhiêu kẻ lường gạt, nhưng tên này hẳn phải là kẻ trí trá vô liêm sĩ nhất”.

Nhiều người có lẽ đang trông chờ và hình dung Chúa Kitô theo lối suy nghĩ của chú ếch ngồi đáy giếng trong câu chuyện trên. Người ta dùng cái vung giếng hẹp hòi của tư duy mình để mà đo lường trời biển bao la của Tình yêu Chúa, để vẽ hình ảnh Chúa. Trong khi đó, hôm nay, Chúa Giêsu nói rằng: nhiều ngôn sứ và nhiều vua chúa đã muốn thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, muốn nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe.”

Quả thực, Môsê, Đavít, Êlia… Dân Chúa và cũng như các ngôn sứ … tất cả đều đã từng sống trong sự chờ đợi. Chờ đợi lời Thiên Chúa hứa ban Con của Ngài đến được thực hiện. Họ mong được nhìn thấy Con Thiên Chúa, mong được nghe Ngài giảng dạy về Nước Trời nhưng họ đã không thấy…

Rồi trải qua bao thế hệ, tất cả ước nguyện, khao khát, mong chờ đó đã được thỏa lòng khi Đấng Cứu Thế xuất hiện, Ngài là Đức Giêsu mà các môn đệ Ngài xem thấy, đó là điều hạnh phúc nhất mà Chúa Giêsu nói với các môn đệ trong tin mừng này.

Tuy nhiên, Các tông đồ đã sống, đã đồng hành với Ngài trên mọi nẻo đường, thấy phép lạ Người làm, được Ngài dạy dỗ, được sai đi rao giảng Nước Trời. rồi Các ông đã được Được nghe Ngài nói về Chúa Cha và Nước Trời, nhưng các ông vẫn sống trong hoài nghi cho đến khi Ngài chỗi dậy từ cõi chết.

Ngày nay, chúng ta cũng là những người đang hạnh phúc vì Ngài cũng đang nói với ta mỗi ngày qua Tin Mừng, qua mọi người. Ta vẫn thấy Ngài bị treo thánh giá, nơi những người cùng khổ, những người bị áp bức bất công, nơi những tâm hồn thống hối trở về, và những phép lạ Ngài làm trong cuộc sống quanh ta.

Vậy Ta có thấy mình hạnh phúc hơn các ngôn sứ, các tông đồ không ? Hay ta đang hoài nghi về Ngài vì lòng trí kiêu căng tự mãn của mình?

Xin Chúa tăng thêm Đức tin cho chúng ta, để có thể nhận ra người, để sống và yêu thương tha nhân bằng chính tình yêu của Thiên Chúa,

Lạy Chúa Xin hãy đến, và ban thêm đức tin cho chúng con.Amen