Chúa Nhật XVI Thường Niên

Chúa Nhật XVI Thường Niên A

SỰ NHẪN NẠI CỦA THIÊN CHÚA

 ‘Kẻ thù đã làm như thế!’ 

Kn 12,13.16-19; Rm 8,26-27;Mt 13,24-43

Lm. John Trần

Hôm nay, Phụng vụ Lời Chúa Chúa Nhật XVI Thường Niên, mời gọi chúng ta cùng suy ngắm một hình ảnh rất quen thuộc trong đời sống nông nghiệp, nhưng lại chứa đựng một mầu nhiệm sâu thẳm về Nước Trời: dụ ngôn Lúa tốt và cỏ lùng (Mt 13,24-30).

Nhân dụ ngôn Chúa nói về cỏ lùng sống chen chúc cùng lúa tốt, chúng ta nhìn vào thực tại của xã hội, của giáo xứ và ngay trong gia đình mình. Mỗi người một vẻ, thiện và ác, người tốt và kẻ xấu luôn sống lẫn lộn với nhau. Thú thật, cảnh tượng đó không hề “đẹp mắt” chút nào. Tâm lý chung của con người chúng ta là hoảng sợ trước cái ác và muốn ngay lập tức nhổ tận gốc kẻ khác biệt, muốn thanh trừng cho sạch sự dữ ra khỏi trần gian này.

Bởi vì sự thường trên đời, người ta ai cũng thích coi mình là thước đo, là ranh giới của sự thánh thiện. Những ai giống mình, chiều theo ý mình thì là người tốt; còn ai không giống mình, làm mất lòng mình đều bị coi là kẻ xấu! Chính vì sự chủ quan và nóng vội phân biệt lành – dữ này mà bao cuộc cãi vã, xung đột, và chiến tranh vẫn cứ diễn ra triền miên khắp mọi nơi. Sự nóng nảy muốn tiêu diệt kẻ không ưng ý vốn đã có từ thời các Tông đồ. Chắc hẳn chúng ta chưa quên sự kiện hai môn đệ Giacôbê và Gioan, khi bực mình vì thái độ của một làng miền Samari không lịch sự tiếp đón Thầy mình, đã thưa cùng Chúa: “Thưa Thầy, Thầy có muốn chúng con khiến lửa trời xuống tiêu diệt họ không?” (Lc 9,54). Nhưng Chúa Giêsu đã quở trách các ông. Ngài muốn dạy chúng ta một thái độ hoàn toàn khác.

Khi bực tức trước hiện tượng lành dữ pha trộn trong thế gian, đâu là thái độ mà một Kitô hữu cần phải có? Trong vấn đề này, chúng ta phải tìm hiểu và khám phá ý muốn của Thiên Chúa.

Thứ nhất, dụ ngôn khẳng định: Chính Chúa là Đấng đã gieo những hạt giống tốt. Hạt giống đó là Lời Chúa, là ơn thánh, là những thiện chí và khát vọng hòa bình trong tâm hồn con người. Tuy nhiên, ma quỷ đã lén lút gieo vào thế giới những hạt cỏ xấu – là tham vọng, ích kỷ, ác độc và tội lỗi – làm hoen ố cánh đồng tươi xanh của Thiên Chúa.

Thứ hai, tại sao Chúa lại để cỏ lùng mọc chung với lúa? Tại sao Ngài không ra tay dẹp bỏ sự dữ ngay lập tức? Thưa anh chị em, đó là mầu nhiệm của lòng thương xót. Chúa cho phép sự dữ hiện diện để thanh luyện người lành. Có sự dữ để chúng ta biết gớm ghét tội lỗi, để ta phấn đấu vượt qua khó khăn, rèn luyện nhân đức và chứng minh lòng trung tín với Thiên Chúa. Giáo Hội dạy chúng ta rất rõ về điều này. Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo đã giải thích: “Thiên Chúa không bao giờ, bằng bất cứ cách nào, một cách trực tiếp hay gián tiếp, là nguyên nhân của sự dữ luân lý. Tuy nhiên Ngài cho phép điều đó, vì tôn trọng sự tự do của thụ tạo của Ngài, và một cách bí nhiệm, Ngài biết từ sự dữ dẫn đưa tới điều thiện hảo:“Quả thật, Thiên Chúa toàn năng tốt lành vô cùng, nên không bao giờ cho phép một sự dữ nào xảy ra trong các công trình của Ngài, nếu Ngài không toàn năng và tốt lành đến độ Ngài có thể hành động cách tốt đẹp từ sự dữ...” (GLHTCG, số 311 [1]). Tất cả đều nằm trong sự quan phòng hồng ân của Chúa.

Thứ ba, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta đừng nóng vội đòi cuộc thẩm phán diễn ra trước hạn kỳ mà Thiên Chúa đã định. Hiện tại, chúng ta phải kiên nhẫn chờ đợi trong niềm xác tín rằng: thế nào cũng có một Vị Thẩm Phán chí công, và lúc đó số phận kẻ lành người dữ sẽ được phân định rạch ròi.

Trong Bài huấn dụ trước Kinh Truyền Tin ngày 19 tháng 7 năm 2020, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ rằng: “Thiên Chúa, trái lại, mời gọi chúng ta hãy học lấy cái nhìn của Ngài, cái nhìn tập trung vào lúa tốt, biết cách bảo vệ lúa tốt ngay cả khi nó mọc giữa cỏ lùng“[2]. Chúng ta được mời gọi sống lạc quan như ông chủ ruộng. Khi người tôi tớ hoảng sợ xin đi nhổ cỏ lùng, ông chủ đã đáp: “Đừng!”. Ông bình tâm, không lo sợ, vì ông lạc quan tin vào sức sống mãnh liệt của giống lúa tốt. Cũng vậy, chúng ta không nên sốt ruột giành quyền của Chúa mà đi “nhổ cỏ” hay loại trừ anh em mình.

Mặt khác, Đức Thánh Cha đưa ra những ví dụ cụ thể trong đời sống xã hội: “Nhiều lần, chúng ta nghe nói về một gia đình trước đó đang sống trong bình an, sau đó chiến tranh bắt đầu, ghen tị … một khu phố đang sống hòa bình, rồi những điều tồi tệ bắt đầu … Và chúng ta thường nói: Có người đến gieo cỏ lùng, hoặc đó chính là thành viên của gia đình, với việc nói xấu, gieo cỏ lùng. Những người này luôn gieo điều xấu để phá hủy. Đây là điều do ma quỷ thực hiện hoặc do cám dỗ của chúng ta: khi chúng ta rơi vào cám dỗ nói xấu để tiêu diệt người khác”[2].

Thay vì chăm chú xét đoán người khác, chúng ta hãy nhìn vào chính mình. Ngay trong tâm hồn mỗi người cũng có cả khuynh hướng tốt và xấu đồng tồn tại. Chúng ta hãy tạ ơn Chúa vì Ngài đã bao dung, ban cho ta thời gian chứ không vội xét xử, để ta có cơ hội tu sửa bản thân.

Có một câu chuyện rất đẹp kể rằng: Quan Lưu Công chuẩn bị sẵn áo mão để đi hầu Đức Vua. Một cô giúp việc bưng bát cháo nóng lên, chẳng may sơ ý đánh đổ cháo vào vạt áo quý báu của ông. Cô giúp việc quá sợ hãi, vội lấy tay vớt cháo nóng ra ngoài. Quan Lưu Công không hề nổi giận, mà chỉ bình tĩnh hỏi: “Tay cô có bị bỏng không?”. Ông chẳng nghĩ đến chiếc áo quý bị bẩn, mà chỉ xót xa cho đôi tay đang bỏng của người hầu. Cử chỉ nhân ái đó đã được hậu thế ca tụng mãi. Giả như lúc đó ông tức giận rầy la, thì muôn đời sau ai còn biết đến nhân đức của ông nữa.

Bài học lớn nhất về sự bao dung chính là tấm gương của Đức Giêsu. Khi hấp hối trên thập giá, chịu muôn vàn đau đớn do sự ác của con người, Chúa không oán trách, mà đã thốt lên: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.” (Lc 23,34). Đó là nét đẹp cao vời của Thiên Chúa – một tình yêu tận tụy, hy sinh, và nhẫn nại đến cùng để tha thứ cho cả kẻ thù.

Sứ điệp Tin Mừng hôm nay mang lại cho tâm hồn chúng ta một niềm vui, sự bình an và niềm hy vọng vô bờ bến.

Lạy Chúa, dù tội lỗi có ngập tràn, Chúa cũng không bao giờ thất vọng về chúng con. Vì với tình thương xót của Chúa, không có gì là quá muộn. Xin cho mỗi người chúng con luôn lạc quan tin tưởng vào sức mạnh của sự thiện, mang lấy trái tim bao dung của Chúa để đón nhận anh chị em, và luôn biết bắt đầu lại trong tin yêu và hy vọng nơi Ngài. Amen.


TÀI LIỆU THAM KHẢO

[1]. Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. (2011). Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo. Số 311. Truy cập từ trang web https://giaolyductin.net/sach-giao-ly-cua-hoi-thanh-cong-giao-phan-thu-nhat-doan-ii-chuong-1-muc-1-295-324.html

 [2]. Đức Thánh Cha Phanxicô. (2020, ngày 19 tháng 07). Bài huấn dụ trước Kinh Truyền Tin (Angelus). Libreria Editrice Vaticana. Truy cập từ trang chủ Vatican: https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2020-07/dtc-phanxico-kien-nhan-chua-mo-hy-vong.html

Chúa Nhật XV – Mùa Thường Niên (Năm A)

Chúa Nhật XV - Mùa Thường Niên (Năm A)

SỰ HÀO PHÓNG CỦA THIÊN CHÚA

“Kìa, có người gieo giống đi gieo lúa”.

Is 55, 10-11; Rm 8, 18-23; Mt 13, 1-9 ( Mt 13,1-23)

Lm. John Trần

Hôm nay, Phụng vụ Lời Chúa đưa chúng ta trở về với dụ ngôn Người gieo giống, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta chiêm ngắm hai chiều kích: Sự quảng đại vô bờ bến của Thiên Chúa và Lời mời gọi biến đổi tâm hồn của mỗi chúng ta.

Nếu nhìn dụ ngôn này dưới lăng kính của một người nông dân, chúng ta sẽ thấy người gieo giống này quả thật… “khác thường”. Lẽ thường, hạt giống vốn quý giá, người ta phải cày sâu cuốc bẫm, nhặt sạch cỏ dại, bới cạn sỏi đá rồi mới dám gieo hạt xuống. Chẳng ai có đầu óc tính toán bình thường lại đi vung vãi những hạt giống quý giá của mình xuống vệ đường, ném vào sỏi đá hay ném vào bụi gai.

Thế nhưng, người nông dân kỳ lạ ấy chính là Thiên Chúa. Ngài là một người gieo giống vô cùng hào phóng. Ngài không tính toán thiệt hơn, không so đo lỗ lãi. Ngài tung gieo Hạt Giống – chính là Ngôi Lời, là ân sủng và tình yêu của Ngài – xuống trên mọi nẻo đường của nhân loại.

Hình ảnh vung vãi hạt giống cho thấy Thiên Chúa không bao giờ tuyệt vọng về con người. Ngài không phân biệt đây là mảnh đất tâm hồn thánh thiện hay mảnh đất của một kẻ tội lỗi ngập tràn gai góc. Ngài ban ân sủng cho tất cả, vì “Người làm cho mặt trời mọc lên trên người lành cũng như kẻ dữ, cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất lương”. Tình yêu của Thiên Chúa lớn lao đến mức Ngài chấp nhận rủi ro, chấp nhận sự chối từ, miễn sao ân sủng của Ngài có cơ hội chạm đến mọi ngóc ngách của cõi nhân sinh. Bài đọc 1 trích sách ngôn sứ Isaia đã khẳng định điều đó: Lời Chúa như mưa tuyết từ trời rơi xuống, sẽ không trở về tay không, nhưng sẽ làm cho đất phì nhiêu và đâm chồi nảy lộc.

Chiêm ngắm sự quảng đại của Thiên Chúa, mỗi người Kitô hữu chúng ta cũng được mời gọi bước theo Thầy Chí Thánh trên cánh đồng truyền giáo.

Chúng ta được sai đi để gieo rắc Tin Mừng, gieo sự tha thứ, gieo niềm hy vọng và tình yêu. Đừng bao giờ mang thái độ phán xét hẹp hòi: “Người này đạo đức giả, gieo làm gì cho mất công”, “Kẻ kia tội lỗi ngập đầu, nói làm sao họ nghe”. Không! Nhiệm vụ của chúng ta là cứ quảng đại trao ban, cứ kiên nhẫn làm chứng bằng đời sống hy sinh, không tính toán nhỏ nhen, không phân biệt đối xử.

Chúng ta chỉ là những dụng cụ bé nhỏ trong tay Chúa. Hãy cứ trung thành gieo hạt, còn sự nảy mầm và lớn lên là công việc của Thánh Thần. Đúng như Thánh Phaolô đã từng xác quyết: “Tôi trồng, anh Apôlô tưới, nhưng Thiên Chúa mới làm cho lớn lên”.

Kính thưa cộng đoàn,

Thiên Chúa đã gieo không tiếc tay, nhưng mùa màng có bội thu hay không lại phụ thuộc vào sự tự do đón nhận của mảnh đất tâm hồn chúng ta. Hàng tuần, hàng ngày, chúng ta được nghe Lời Chúa, nhưng tại sao cuộc đời ta vẫn mãi khô cằn, giáo xứ ta vẫn thiếu vắng niềm vui và bình an? Lời Chúa hôm nay là một chiếc gương soi để mỗi người tự vấn: Tâm hồn tôi đang là loại đất nào trong bốn mảnh đất kia?

  • Có những tâm hồn như vệ đường: Lời Chúa vừa gieo xuống đã bị sự chai lì, dửng dưng và kiêu ngạo từ chối. Nghe Lời Chúa mà như gió thoảng mây bay, ra khỏi nhà thờ là quên hết. Ngay lập tức, ma quỷ – như những con chim trời – sà xuống cướp mất hạt giống cứu độ.
  • Có những tâm hồn như sỏi đá: Đó là những người giữ đạo bằng cảm xúc hời hợt. Khi rước kiệu, khi tĩnh tâm thì rất sốt sắng, hân hoan. Nhưng rễ đức tin lại cạn cợt. Chỉ cần một cơn nắng gắt của thử thách, một lời thị phi, một cơn bạo bệnh hay một thất bại trong làm ăn, họ liền héo hắt, ngã lòng và oán trách Chúa.
  • Có những tâm hồn như bụi gai: Đây có lẽ là căn bệnh phổ biến nhất của thời đại chúng ta. Hạt giống Lời Chúa vẫn mọc, nhưng lại bị bóp nghẹt bởi muôn vàn thứ gai góc: gai của tham vọng tiền tài, gai của đam mê nhục dục, gai của những lo toan trần thế. Chúng ta quá bận rộn với chiếc điện thoại, với những cuộc nhậu, với việc kiếm tiền, đến nỗi không còn một kẽ hở nào để Lời Chúa được thở và sinh hoa trái.
  • Và cuối cùng, là mảnh đất tốt: Đó là những tâm hồn biết dọn mình, biết cởi mở, lắng nghe, suy đi nghĩ lại và đem Lời Chúa ra thực hành. Ở đó, ân sủng được đâm rễ sâu và trổ sinh hoa trái gấp trăm, gấp sáu mươi, gấp ba mươi lần.

“Kìa, có người gieo giống đi gieo lúa”. Ngay trong Thánh Lễ này, Chúa Giêsu vẫn đang tiếp tục gieo Lời Hằng Sống và chính Mình Máu Thánh Ngài vào lòng chúng ta.

Xin Chúa Thánh Thần – Đấng ban sự sống – hãy cày xới những chai đá trong tâm hồn chúng ta. Xin Ngài nhổ đi những bụi gai của lòng tham và sự ích kỷ. Để từ hôm nay, cõi lòng mỗi người chúng ta thực sự trở nên mảnh đất tơi xốp, màu mỡ, sẵn sàng ôm ấp Hạt Giống Lời Chúa, và làm trổ sinh một mùa gặt rực rỡ của bình an, thánh thiện và tình yêu thương. Amen.

Chúa Nhật Tuần XIV – Mùa Thường Niên – Năm A

Chúa Nhật Tuần XIV - Mùa Thường Niên - Năm A

HIỀN LÀNH VÀ KHIÊM NHƯỜNG

“Hãy học cùng Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng”. 

Dcr 9,9-10 ; Rm 8,9.11-13; Mt 11,25-30

Lm. John Trần

Giữa một thế giới luôn đề cao sức mạnh, quyền lực và sự thành đạt, người ta thường dạy nhau phải vươn lên bằng mọi giá, phải tỏ ra mạnh mẽ để không bị kẻ khác chà đạp. Thế nhưng, Lời Chúa hôm nay lại vang lên đi ngược lại hoàn toàn với sự khôn ngoan của thế gian. Đức Giêsu Kitô, Vị Vua của vũ trụ, lại tha thiết ngỏ lời với từng người chúng ta: “Hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng” (Mt 11,29).

Hôm nay, chúng ta hãy cùng nhau bước vào ngôi trường của Chúa Giêsu, để suy chiêm và học lấy hai bài học mà chính Ngài đã từng sống: Bài học Khiêm nhường và Hiền lành.

Bài học khiêm nhường.

Chúng ta thường tuyên xưng Thiên Chúa là Đấng Toàn Năng, phép tắc vô cùng. Khi nghĩ đến sự toàn năng, tâm trí ta thường vẽ ra một vị thần linh oai nghi, cao sang và xa cách. Thế nhưng, Tin Mừng hôm nay cho thấy Thiên Chúa của chúng ta vô cùng khiêm nhường.

Vì khiêm nhường, Thiên Chúa vĩ đại đã chấp nhận ẩn mình trong sự vô hình. Ở đời, người quyền thế đi đến đâu cũng muốn phô trương, chiếm lấy không gian và bắt người khác phải khép nép. Nhưng Thiên Chúa lại tự thu mình lại, Ngài nhường không gian sống và ban cho con người món quà tự do trọn vẹn.

Vì khiêm nhường, Thiên Chúa im lặng. Người uy quyền thường nói nhiều và bắt kẻ yếu phải nghe; nhưng Thiên Chúa lại nhường lời cho thụ tạo, Ngài kiên nhẫn lắng nghe tiếng khóc than và cả những lời trách móc, lên án của con người.

Và vì khiêm nhường, Thiên Chúa đã cúi xuống. Khi ta cúi xuống trước một người cao trọng, đó có thể là sự quy lụy; nhưng khi Đấng Tạo Hóa cao cả lại cúi xuống trước một thân phận tội lỗi và nghèo hèn để nâng họ lên, thì đó chính là đỉnh cao của một tình yêu tự hủy.

Sự khiêm nhường ấy được tỏ hiện cách trọn vẹn nơi Đức Giêsu. Cuộc đời Ngài là một hành trình không ngừng đi xuống. Từ trời cao, Ngài hạ mình xuống thế làm người. Là Thiên Chúa cao sang, Ngài sinh ra nơi máng cỏ tồi tàn. Là Đấng Thánh thiện vô cùng, Ngài lại làm bạn với những người thu thuế và tội lỗi. Suốt cuộc đời, Ngài không ngừng cúi xuống những phận người tăm tối nhất. Và trong Bữa Tiệc Ly, Ngài đã quỳ xuống rửa những bàn chân lấm lem bụi đất của các môn đệ. Ngài đã hạ mình xuống tận cùng, đến nỗi không còn nấc thang nào thấp hơn để có thể xuống được nữa.

Chúa chán ghét những kẻ kiêu căng, bởi sự kiêu ngạo đóng sập cánh cửa tâm hồn, khiến ta không còn chỗ để đón nhận ơn Chúa. Ngài yêu thương người khiêm nhường, vì chỉ những ai biết nhận ra thân phận yếu hèn, bất toàn của mình mới thực sự cần đến ơn cứu độ. Vì Thiên Chúa luôn tìm đường đi xuống, nên chỉ những ai biết khiêm nhường, nhỏ bé mới có thể bắt gặp được Ngài.

Bài học hiền lành.

Thông thường ở đời, quyền lực là để chiến thắng, để đè bẹp và nghiền nát kẻ thù. Nhưng nơi Thiên Chúa, quyền năng là để yêu thương, để tha thứ và để chịu thua.

Hiền lành không phải là sự nhu nhược hay yếu đuối. Một người không kềm chế được cơn giận, đụng chút là bùng nổ la mắng, đó mới là người yếu đuối vì làm nô lệ cho cảm xúc của mình. Trái lại, hiền lành là chế ngự được sức mạnh của bản thân. Đó là thứ sức mạnh có bản lĩnh nhất. Tiên tri Isaia đã từng nói về sự hiền lành của Chúa Giêsu: “Người không la hét, không to tiếng… Người không bẻ gãy cây sậy đã giập, không thổi tắt ngọn đèn còn leo lét”. Khi đối diện với người phụ nữ ngoại tình đang bị đám đông đòi ném đá, Chúa không quát mắng, Ngài chỉ lặng lẽ cúi xuống viết trên cát, dùng sự ôn hòa để đánh thức lương tri của những kẻ muốn kết án, và dùng sự dịu dàng để ban ơn tái sinh cho người phụ nữ.

Chúng ta hãy nhớ lại câu chuyện của Chân phước Clément Hofbauer. Khi ngài bước vào quán ăn để xin tiền nuôi các trẻ mồ côi, một gã đàn ông đang đánh bạc đã tàn nhẫn nhổ nước bọt thẳng vào mặt ngài. Nếu phản ứng theo kiểu thế gian, đó sẽ là một cuộc cãi vã hay xô xát. Nhưng vị linh mục thánh thiện chỉ bình thản rút khăn lau mặt và nhẹ nhàng nói: “Thưa ông, phần đó ông dành cho tôi; còn bây giờ, xin ông cho các em mồ côi một chút gì đi.” Sự hiền lành tột độ ấy đã như một gáo nước lạnh tát vào sự kiêu ngạo của gã đàn ông, khiến ông ta bàng hoàng, dốc hết tiền bạc trao cho ngài và sau đó đã tìm đến Tòa Giải Tội để xin ơn giao hòa.

Hóa ra, sự hiền lành có sức mạnh vô song. Nó có thể bẻ gãy gông cùm của hận thù, hóa giải những cõi lòng chai đá nhất và biến kẻ thù thành anh em. Sống hiền lành là biết kềm chế cơn giận, là không “giận cá chém thớt”, là sẵn sàng tha thứ cho kẻ xúc phạm đến mình, và giải quyết những bất đồng bằng sự độ lượng, cảm thông.

Thánh Augustinô từng đúc kết: “Ở đâu có khiêm nhường, ở đó có bác ái”. Không thể có sự hiền lành thực sự nếu trong lòng còn chất chứa sự kiêu ngạo. Khiêm nhường giúp ta nhận ra mình cũng đầy dẫy những lỗi lầm cần được Chúa tha thứ, từ đó, ta mới có thể hiền lành và bao dung với những lỗi lầm của tha nhân.

Hôm nay, Chúa Giêsu đang tha thiết gọi đích danh từng người chúng ta: “Hãy học cùng Ta”. Ước gì mỗi người chúng ta, sau khi rước lấy Mình và Máu Thánh Chúa trong Thánh lễ này, sẽ được biến đổi tâm hồn. Xin Chúa cất đi cõi lòng kiêu căng, nóng nảy và đầy oán hờn của chúng ta, để ban lại một trái tim mới – một trái tim hiền hậu và khiêm cung như chính Thánh Tâm Ngài. Để rồi giữa một cuộc đời đầy gai góc và bon chen, sự hiện diện của mỗi người Kitô hữu chúng ta sẽ mang lại bình an, lan tỏa tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa đến cho mọi người.

Nguyện xin ân sủng của Chúa Giêsu Hiền lành và Khiêm nhường luôn ở cùng quý ông bà và anh chị em. Amen.

CHÚA NHẬT XIII MÙA THƯỜNG NIÊN – NĂM A

CHÚA NHẬT XIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A

TỪ BỎ – NGHỊCH LÝ CỦA TIN MỪNG

“Ai vác thập giá mình mà theo Thầy, thì mới xứng đáng với Thầy”

2V 4,8-11.14-16a; Rm 6,3-4.8-11; Mt 10,37-42

Lm. John Trần

Tôn giáo thường được thế gian coi thường như một chốn nương tựa, một liều thuốc an thần để vỗ về những âu lo của kiếp nhân sinh. Thế nhưng, nếu chúng ta lắng nghe Lời Chúa qua các bài đọc Chúa Nhật XIII Mùa Thường Niên hôm nay, chúng ta sẽ nhận ra: Tin Mừng của Chúa Giêsu Kitô không phải là một bài ca êm ái ru ngủ, mà là một sự đòi hỏi triệt để, và một nghịch lý làm đảo lộn mọi thước đo của thế gian.

Mở đầu bài Tin Mừng, Chúa Giêsu đưa ra một lời tuyên bố thoạt nghe như muốn cắt đứt mọi mối dây tình cảm tự nhiên: “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Ai yêu con trai con gái hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy.”

Phải chăng Đấng đã ban giới răn thứ tư “Thảo kính cha mẹ”, Đấng đã rơi lệ trước nấm mồ của người bạn Ladarô, nay lại trở nên một vị Thiên Chúa độc tài và ghen tuông? Không! Thiên Chúa không hủy diệt tình yêu gia đình. Trái lại, Ngài muốn tái lập một “Trật tự của tình yêu” (virtus est ordo amoris  – theo cách nói của Thánh Augustinô – Đó là trật tự của những hành vi nhân đức dẫn đến Thiên Chúa, trật tự đem lại bình an đích thực. Nó cũng nằm trong câu nói nổi tiếng của ngài: “Tâm hồn con khắc khoải không ngừng cho tới khi được nghỉ yên trong Chúa” (cor nostrum inquietum est donc requiescat in Te).

Con người chúng ta rất dễ biến những thụ tạo tốt đẹp – dù đó là cha mẹ, vợ chồng hay con cái – trở thành những “ngẫu tượng” thay thế vị trí của Thiên Chúa, ngẫu tượng đem lại chút bình an mau qua. Khi chúng ta yêu một thụ tạo bằng tình yêu tuyệt đối vốn chỉ dành cho Đấng Tạo Hóa, chúng ta sẽ rơi vào bi kịch của sự chiếm đoạt, kiểm soát và mù quáng. Chúa Giêsu mời gọi chúng ta trao cho Ngài vị trí độc tôn. Bởi vì, nghịch lý thay, chỉ khi chúng ta yêu Chúa trên hết mọi sự, chúng ta mới biết cách yêu thương người thân của mình một cách đúng đắn nhất. Một tình yêu được cắm rễ trong Thiên Chúa sẽ được thanh luyện khỏi sự ích kỷ, được thăng hoa thành tình yêu tự hiến, và có sức mạnh để tha thứ cho nhau khi đối phương bộc lộ những yếu đuối, bất toàn.

Đòi hỏi thứ hai của Chúa Giêsu chạm đến tận cùng sự mỏng giòn của nhân loại: “Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy.” Và rồi Ngài khẳng định: “Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được.”

Chúng ta thường lo sợ khi nghe đến chữ “Thập giá”. Nhưng anh chị em hãy để ý: Chúa Giêsu không bảo chúng ta vác Thập giá của Ngài, mà là vác “thập giá của chính mình”. Thập giá của thời đại chúng ta hiếm khi là những ngọn giáo hay giàn thiêu của thời cấm đạo. Thập giá ngày nay được đẽo gọt bằng những lo toan bề bộn của cuộc mưu sinh; bằng những cơn đau đớn thể xác của tuổi già hay bệnh tật; bằng sự chung thủy kiên cường trong một cuộc hôn nhân đang gặp sóng gió; bằng sự nhẫn nại nuôi dạy những đứa con đang chìm trong sự nổi loạn của tuổi trẻ. Thập giá còn là nỗ lực mỗi ngày để khước từ sự gian dối trong làm ăn, để giữ lòng trong sạch giữa một thế giới đầy rẫy cám dỗ.

Thánh Phaolô trong bài đọc thứ hai (Rm 6) đã soi sáng ý nghĩa của việc vác Thập giá rằng: “Chúng ta đã cùng được mai táng với Người… để như Đức Kitô đã sống lại từ cõi chết, thì chúng ta cũng được sống một đời sống mới.” Vác thập giá không phải là thái độ cắn răng chịu đựng của một người theo chủ nghĩa khắc kỷ. Vác thập giá là bước vào cuộc Tử Đạo âm thầm mỗi ngày, là tự nguyện chết đi cho cái tôi kiêu ngạo, để sự sống viên mãn của Đức Kitô được trổ sinh trong linh hồn chúng ta. Đừng quên rằng, chúng ta không vác thập giá một mình, mà là vác “mà theo Thầy” – bước theo dấu chân của Đấng đã đi qua cái chết để đến Phục Sinh.

Bài đọc I đem đến cho chúng ta một tấm gương tuyệt đẹp về sự tiếp đón. Người phụ nữ miền Sunem không giàu có quyền thế, bà chỉ có một sự nhạy bén thiêng liêng tuyệt vời. Bà nhận ra Êlisê là “người của Thiên Chúa”, nên đã tự nguyện dọn dẹp, xây một căn phòng nhỏ, đặt giường, bàn ghế và chân đèn để ông nghỉ ngơi. Căn phòng trống ấy là biểu tượng của một trái tim rộng mở. Và Thiên Chúa không bao giờ thua kém chúng ta trong sự quảng đại: Ngài đã ban cho bà một đứa con trai, một phép lạ hồi sinh cho một gia đình đang héo mòn vì hiếm muộn.

Chúa Giêsu nâng lòng hiếu khách lên một tầm mức cao trọng : “Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy.” Kính thưa anh chị em, nếu Bánh và Rượu là Bí tích Thánh Thể nơi bàn thờ, thì những người nghèo khổ, những kẻ bé mọn, những người đang cần đến chúng ta chính là “Bánh của người anh em”. Thiên Chúa cao cả đang ẩn mình dưới lớp áo tơi tả của một người hành khất, dưới ánh mắt rụt rè của một người di dân, hay ngay trong nỗi cô đơn của người bạn đời đang ngồi cùng mâm cơm với chúng ta.

Chỉ một “chén nước lã” thôi! Chúa không đòi hỏi chúng ta phải xây những bảo tháp nguy nga. Một cái nắm tay động viên lúc khốn cùng, một sự im lặng lắng nghe người đang mang nặng tâm sự, một ánh mắt không phán xét dành cho người trót sa ngã… Đó chính là những chén nước lã mát lành đang làm nguôi cơn khát của Chúa Kitô trên Thập giá ngày nay.

Lúa không thể thành Bánh nếu không chịu nghiền nát; nho không thể thành Rượu nếu không chịu ép vỡ ra. Sự từ bỏ mạng sống và vác Thập giá chính là quá trình chúng ta chịu “nghiền nát” cái tôi ích kỷ của mình.

Xin cho mỗi chúng ta khi tiến lên rước lấy Mình và Máu Thánh Chúa trong Thánh Lễ hôm nay, cũng lãnh nhận được sức mạnh ân sủng của Ngài. Để rồi khi bước ra khỏi ngôi thánh đường này, chúng ta dám can đảm đặt Chúa lên trên hết mọi tình yêu, dám mỉm cười vác lấy thập giá đời mình, và luôn có sẵn những “chén nước” của tình huynh đệ để trao tặng cho những người đang bước qua cuộc đời chúng ta.

Nguyện xin Tình yêu và Bình an của Chúa Giêsu Kitô – Đấng đã đến để phục vụ và hiến mạng sống vì chúng ta – hằng tuôn đổ dạt dào trên mọi gia đình trong giáo xứ. Amen.

Chúa Nhật XI _ Mùa Thường Niên – Năm A

Chúa Nhật XI _ Mùa Thường Niên – Năm A

DÂN THÁNH THIỆN VÀ ĐƯỢC SAI ĐI

“Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin Chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa của Người… Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy

Xh 19,2-6a; Rm 5,6-11; Mt 9,36-10,8

Lm.John Trần

Hôm nay, trong ngày Chúa Nhật XI Thường Niên, chúng ta đến đây không chỉ để chu toàn một lề luật, mà sâu xa hơn, là để lắng nghe Lời Chúa và bước vào mầu nhiệm Giao Ước Mới được ký kết trong Mình và Máu Thánh Chúa Kitô. Qua các bài đọc Kinh Thánh hôm nay, Giáo hội mời gọi chúng ta cùng nhìn lại bức tranh toàn cảnh về căn tính của người Kitô hữu: từ quá khứ, đến hiện tại và hướng về tương lai. Chúng ta là ai trong kế hoạch yêu thương của Thiên Chúa?

1. Quá khứ: từ thân phận bơ vơ đến dân được tuyển chọn

Trong bài Tin Mừng, Thánh Mátthêu khắc họa một ánh nhìn đầy chạnh lòng thương của Chúa Giêsu: “Đức Giêsu thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt” (Mt 9,36).

Nếu thành thật nhìn lại, trước khi được Thiên Chúa quy tụ, quá khứ của chúng ta mang dáng dấp của bầy chiên bơ vơ ấy. Cuộc sống hiện đại dẫu có muôn vàn tiện nghi, nhưng tâm hồn con người lại thường xuyên rơi vào cảnh lộn xộn, lo âu. Hàng trăm ưu tư về cơm áo gạo tiền, những yếu đuối cá nhân và cả những sa ngã tội lỗi đã xâu xé lương tâm chúng ta. Như Thánh Phaolô trong bài đọc hai (Rm 5,6-11) đã thẳng thắn nhắc nhớ: “Trước đây chúng ta là những kẻ có tội“. Quá khứ của chúng ta mang nhiều nét buồn thảm, giống hệt như dân Do Thái thuở còn làm nô lệ tại Ai Cập – lam lũ, nhục nhã và không có lối thoát.

Thế nhưng, giữa tận cùng của sự bơ vơ ấy, Thiên Chúa đã ra tay hành động. Bài trích sách Xuất Hành (Xh 19,2-6a) gợi lại một hình ảnh tuyệt đẹp: “Các ngươi đã thấy Ta… mang các ngươi trên cánh chim bằng mà đem đến với Ta“. Đối với dân Israel, Chúa đã dùng quyền năng vĩ đại như đôi cánh phượng hoàng mạnh mẽ để đưa họ thoát ách nô lệ. Còn đối với chúng ta ngày nay, sự giải thoát ấy không đến từ một cuộc xuất hành vật lý, mà đến từ việc Chúa Giêsu đã giang rộng hai cánh tay trên Thập giá, chịu chết để cứu chúng ta khỏi ách nô lệ của ma quỷ và tội lỗi. Ngài đã không bỏ mặc chúng ta lang thang trong sa mạc cuộc đời, mà đã quy tụ chúng ta lại, lập nên Giáo hội để chúng ta trở thành Dân Riêng của Ngài.

2. Hiện tại: một dân thánh thiện và sứ mạng được sai đi

Nếu quá khứ chúng ta là những kẻ tội lỗi được cứu chuộc, thì hiện tại, chúng ta được nâng lên một phẩm giá vô cùng cao trọng. Dưới chân núi Sinai xưa, Thiên Chúa đã tuyên hứa với dân Ngài: “Nếu các ngươi thực sự nghe tiếng Ta và giữ giao ước của Ta… các ngươi sẽ là vương quốc tư tế, là dân thánh đối với Ta” (Xh 19,5-6).

Ngày hôm nay, những lời hứa ấy được ứng nghiệm trọn vẹn nơi Giáo hội và nơi mỗi người chúng ta. Qua Bí tích Rửa Tội, chúng ta không chỉ là những tín hữu bình thường, mà là một “dân tư tế”, một “dân thánh thiện”. Chúng ta được tách biệt khỏi tội lỗi thế gian để thuộc trọn về Đấng Thánh.

Và vì đã trở thành Dân Thánh của Chúa, chúng ta không được phép sống khép kín hay giữ ơn thánh cho riêng mình. Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu đã gọi nhóm Mười Hai – biểu tượng của 12 chi tộc Israel mới – và trao cho các ông quyền năng xua đuổi tà thần, chữa lành bệnh tật. Ngài truyền lệnh: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin Chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa của Người… Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy” (Mt 9,37-38; 10,8).

Đây chính là sứ mạng hiện tại của mỗi chúng ta: Trở thành những thợ gặt được sai đi.

Đi vào cánh đồng gia đình: Chữa lành những rạn nứt giữa vợ chồng, cha mẹ và con cái bằng sự bao dung và tha thứ.

Đi vào cánh đồng xã hội: Xua trừ “tà thần” của sự gian dối, ghen ghét, ích kỷ nơi trường học, công sở bằng đời sống công chính và yêu thương.

Chúng ta được mời gọi ban phát cách nhưng không tình yêu và sự nâng đỡ mà chính chúng ta đã được lãnh nhận một cách nhưng không từ Thiên Chúa.

3. Hướng tới tương lai: niềm hy vọng chắc chắn

Kính thưa cộng đoàn, nhìn về quá khứ để tạ ơn, sống hiện tại để dấn thân, và rồi chúng ta hướng về tương lai với một niềm cậy trông vững vàng. Thánh Phaolô đã đưa ra một lập luận không thể chối cãi: “Ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi, Đức Kitô đã chết vì chúng ta… Huống hồ nay chúng ta đã được nên công chính nhờ Máu Đức Kitô, hẳn chúng ta sẽ được cứu khỏi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa” (Rm 5,8-9).

Nếu Thiên Chúa đã yêu thương và dám chết cho chúng ta khi chúng ta còn là những kẻ phản nghịch, thì cớ gì Ngài lại từ bỏ chúng ta khi chúng ta đã trở nên con cái của Ngài? Tương lai của chúng ta đã được bảo đảm bằng chính Máu Thánh Chúa Kitô. Tương lai ấy là sự vinh hiển bất diệt trong Nước Trời.

Vinh quang tương lai ấy không ở đâu xa, mà đang được nếm thử ngay lúc này, nơi Bàn Tiệc Thánh Thể. Lát nữa đây, những lễ vật bé nhỏ của chúng ta sẽ được dâng lên. Những ưu tư, vui buồn, lo lắng, và cả sự bơ vơ rời rạc của mỗi cá nhân sẽ được quy tụ lại. Giống như giọt nước nhỏ nhoi được linh mục nhỏ vào chén rượu nho, bản tính mỏng giòn của chúng ta sẽ được hòa quyện vào thần tính của Đức Kitô. Chúng ta sẽ làm thành một thân thể huyền nhiệm. Sự sống và phúc lành chan chứa của Thiên Chúa sẽ được tuôn đổ sang chúng ta.

Lạy Chúa, chúng con tạ ơn Chúa vì đã yêu thương cất nhắc chúng con từ những con chiên lạc lối trở thành Dân Thánh của Ngài. Xin ban Thánh Thần để Lời Chúa và sự sống của Thánh Thể được thấm đẫm vào từng suy nghĩ, lời nói và hành động của chúng con. Nhờ đó, chúng con có đủ can đảm trở thành những thợ gặt nhiệt thành, biết đem tình yêu và bình an của Đức Kitô phục sinh xoa dịu những nỗi đau của nhân loại, và cùng nhau tiến bước về quê hương vĩnh cửu mà Chúa đã hứa ban. Amen.