BÀI GIẢNG LỄ NGÀY 31/12 – NGÀY VII TRONG TUẦN BÁT NHẬT GIÁNG SINH

Lời Chúa NGÀY 31/12

Tạ ơn Chúa cuối năm dương lịch

Hỡi anh em là những người con bé nhỏ, đây là giờ cuối cùng” (1 Ga 2,18)

(1 Ga 2,18-21; Ga 1,1-18)

Trong những giờ phút linh thiêng chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, Phụng vụ Lời Chúa lại thắp lên một luồng ánh sáng rực rỡ, soi rọi vào chính ý nghĩa của thời gian và sự hiện hữu của chúng ta.

Bài đọc I từ thư thánh Gioan tông đồ vang lên một lời nhắc nhở nghiêm túc: “Hỡi anh em là những người con bé nhỏ, đây là giờ cuối cùng” (1 Ga 2,18). Cụm từ “giờ cuối cùng” trong thời khắc này dễ làm chúng ta chạnh lòng nghĩ về sự trôi qua nhanh chóng của một năm. Biết bao công việc, bao niềm vui, nỗi buồn, thành công và cả những dang dở… tất cả dường như đang khép lại sau lưng. Cảm giác về sự hữu hạn của kiếp người trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.

Thế nhưng, chúng ta không phải là những con người tuyệt vọng trôi dạt trong dòng thời gian vô định. Tin Mừng Gioan hôm nay mở ra một chiều kích vĩ đại: sự vĩnh cửu đã bước vào thời gian. “Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời… và Ngôi Lời là Thiên Chúa” (Ga 1,1). Thiên Chúa không đứng ngoài lịch sử nhân loại. Điểm tựa vững chắc nhất cho niềm hy vọng của chúng ta chính là mầu nhiệm Giáng Sinh: “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta” (Ga 1,14).

Thưa anh chị em, Đứng trước thềm năm mới, với biết bao biến động của thế giới và những lo toan của đời sống, chúng ta tìm đâu ra sự bình an đích thực? Thưa, chỉ ở nơi Thiên Chúa, Đấng bất biến giữa dòng đời vạn biến.

Để củng cố niềm xác tín này, chúng ta hãy lắng nghe lời của vị cha chung. Trong bài giảng Kinh Chiều Tạ Ơn cuối năm, ngày 31 tháng 12 năm 2008, tại Vương cung thánh đường Thánh Phêrô, Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã nhắn nhủ rằng: “Thiên Chúa không bỏ mặc chúng ta trong ‘giờ cuối cùng’ của cuộc đời trần thế… Ngài đã đến để ở lại với chúng ta, để đưa thời gian ngắn ngủi và chóng qua của chúng ta vào trong đại dương tình yêu vĩnh cửu của Ngài.

Vì vậy, đêm nay, thay vì lo âu hay tiếc nuối, chúng ta hãy dâng lời tạ ơn. Tạ ơn vì sự hiện diện của “Ngôi Lời là ánh sáng thật” (Ga 1,9) trong từng ngày sống của năm qua. Xin phó thác quá khứ cho lòng thương xót Chúa, và hân hoan bước vào năm mới với niềm tin tưởng rằng: dù thời gian có đổi thay, Đức Kitô vẫn là trung tâm của lịch sử và là niềm hy vọng duy nhất không bao giờ lịm tắt của chúng ta. Amen.

Lm. Gioan Trần

BÀI GIẢNG LỄ NGÀY THỨ VI TRONG TUẦN BÁT NHẬT GIÁNG SINH

BÀI GIẢNG LỄ NGÀY THỨ VI TRONG TUẦN BÁT NHẬT GIÁNG SINH

KIÊN TRÌ CẦU NGUYỆN VÀ HÂN HOAN NÓI VỀ CHÚA CHO NGƯỜI KHÁC

Bà nói về Người với tất cả những ai đang mong chờ ngày Thiên Chúa cứu chuộc Giêrusalem.”

(1Ga 2,12-17; Lc 2,36-40)

Trong những ngày cuối cùng của năm dương lịch, Phụng vụ Lời Chúa hôm nay giới thiệu cho chúng ta hai bức tranh tương phản sâu sắc: một bên là sự phù vân của thế gian trong thư thánh Gioan, và một bên là sự kiên định vĩnh cửu của bà Anna trong Tin Mừng thánh Luca.

Thánh Gioan Tông đồ cảnh báo chúng ta một sự thật rất thực tế: “Thế gian đang qua đi, cùng với dục vọng của nó. Còn ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa thì tồn tại mãi mãi.” (1 Ga 2,17). “Thế gian” ở đây không phải là trái đất xinh đẹp Chúa tạo dựng, mà là lối sống bị chi phối bởi đam mê xác thịt và thói kiêu căng. Những thứ đó hào nhoáng nhưng ngắn ngủi. Khi một năm sắp khép lại, chúng ta càng thấm thía rằng thời gian và vật chất tuột khỏi tay ta nhanh như thế nào.

Nhưng giữa dòng chảy vội vã ấy, hình ảnh bà Anna trong bài Tin Mừng hiện lên như một tảng đá vững chãi. Bà đã tám mươi tư tuổi, một góa phụ, nhưng cuộc đời bà không buồn tẻ hay tuyệt vọng. Ngược lại, bà “không rời bỏ Đền Thờ, những ăn chay cầu nguyện, sớm hôm thờ phượng Thiên Chúa.” (Lc 2,37). Bà Anna đại diện cho những tâm hồn không để “dục vọng thế gian” lôi kéo, mà neo chặt đời mình vào Thiên Chúa. Và phần thưởng cho sự kiên trì ấy là gì? Là được gặp gỡ Đấng Cứu Thế ngay trong hình hài một Hài Nhi bé nhỏ.

Cuộc gặp gỡ này biến bà thành một chứng nhân tràn đầy niềm vui. Bà không giữ niềm vui đó cho riêng mình. “Bà nói về Người với tất cả những ai đang mong chờ ngày Thiên Chúa cứu chuộc Giêrusalem.” (Lc 2,38).

Thưa cộng đoàn, Đức tin Công giáo dạy chúng ta rằng tuổi tác hay hoàn cảnh sống không bao giờ là rào cản để loan báo Tin Mừng; trái lại, sự kiên trì trong đời sống nội tâm chính là sức mạnh. Để củng cố điều này, chúng ta hãy lắng nghe lời dạy của Đấng kế vị thánh Phêrô. Trong Bài giảng Lễ Dâng Chúa vào Đền Thánh ngày 2 tháng 2 năm 2014, tại Vương cung thánh đường Thánh Phêrô, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chia sẻ về bà Anna và cụ già Simêon rằng: “Họ là những người cao niên nhưng có trái tim trẻ trung, không để mình bị quá khứ giam hãm, nhưng mở ra với tương lai… Chính Chúa Thánh Thần đã giúp họ nhận ra Chúa Giêsu bé nhỏ giữa bao trẻ thơ khác.”

Hôm nay, xin Chúa cho mỗi người chúng ta, dù đang ở độ tuổi nào, cũng biết tìm về “Nazareth” của lòng mình – nơi Chúa Giêsu đang “lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan” (Lc 2,40). Đừng để những lo toan cơm áo hay những hào nhoáng của dịp cuối năm làm lu mờ sự hiện diện của Chúa. Hãy như bà Anna: kiên trì cầu nguyện và hân hoan nói về Chúa cho người khác. Đó mới là niềm vui tồn tại mãi mãi. Amen.

Lm. Gioan Trần

BÀI GIẢNG LỄ CÁC THÁNH ANH HÀI TỬ ĐẠO (Ngày 28 tháng 12)

BÀI GIẢNG LỄ CÁC THÁNH ANH HÀI TỬ ĐẠO (Ngày 28 tháng 12)

NHỮNG CHỨNG NHÂN THẦM LẶNG CỦA NGÔI LỜI

Trong bầu khí hân hoan của tuần Bát nhật Giáng Sinh, phụng vụ Giáo hội dường như đưa chúng ta đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Hôm qua, chúng ta vừa mừng kính Thánh Gioan Tông đồ, vị môn đệ được Chúa yêu mến, một nhân chứng hùng hồn của tình yêu, người đã tựa đầu vào ngực Chúa và sống trọn vẹn cho tình yêu ấy.

Hôm nay, gam màu của phụng vụ bỗng thay đổi đột ngột. Từ màu trắng tinh khôi của tình yêu Thánh Gioan, chúng ta chuyển sang màu đỏ thắm của máu đào. Chúng ta mừng kính các Thánh Anh Hài tử đạo. Các ngài không phải là những nhà thần học uyên bác, không phải là những tông đồ bôn ba rao giảng. Các ngài là những vị thánh nhỏ bé, đơn sơ, những “nhân chứng bất đắc dĩ” đã âm thầm chết thay cho Hài Nhi Giêsu ngay tại Bêlem.

Sự hy sinh của các ngài nhắc nhở chúng ta rằng: mầu nhiệm Nhập Thể không chỉ có ánh sáng huy hoàng của các thiên thần, mà còn có bóng tối của sự chối từ và thập giá ngay từ những ngày đầu tiên.

1. Bóng tối của sự chối từ Thiên Chúa

Bài Tin Mừng (Mt 2,13-18) thuật lại một biến cố đau thương. Vua Hêrôđê, khi nghe tin có một “Vị Vua Do Thái” mới sinh, đã hoảng loạn. Sự hoảng loạn này không chỉ là nỗi sợ chính trị, mà là nỗi sợ của bóng tối trước ánh sáng.

Lịch sử cho chúng ta biết Hêrôđê là một bạo chúa đa nghi và tàn độc. Để bảo vệ ngai vàng, ông ta đã không ngần ngại làm bất cứ việc gì. Đối với một kẻ dám giết chính ruột thịt mình vì sợ mất quyền lực, thì việc ra lệnh tàn sát các bé trai từ hai tuổi trở xuống ở Bêlem để trừ hậu họa là điều không có gì lạ.

Hêrôđê đại diện cho một thế lực muốn loại trừ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống. Khi con người say mê quyền lực, danh vọng, và những dục vọng tội lỗi, sự hiện diện của Thiên Chúa trở nên một mối đe dọa. Chúa Giêsu đến như ánh sáng quở trách bóng tối, và phản ứng của bóng tối là tìm cách dập tắt ánh sáng.

Hình ảnh đáng ghê sợ của Hêrôđê năm xưa vẫn còn thấp thoáng trong thế giới hôm nay. Chúng ta rùng mình trước những tội ác man rợ xảy ra trong xã hội, những vụ án cướp của giết người tàn bạo không tha cả trẻ nhỏ (như vụ án Lê Văn Luyện… trước đây). Những tội ác đó là hồi chuông báo động về sự xuống cấp của lương tri khi vắng bóng Thiên Chúa.

Nhưng còn một sự “tàn sát” âm thầm và quy mô hơn nhiều, đó là “văn hóa sự chết” đang lan tràn. Hàng triệu thai nhi – những “anh hài” thời hiện đại – bị tước đoạt quyền sống ngay trong dạ mẹ chỉ vì sự ích kỷ, vì sợ mất thanh danh, vì ngại hy sinh, hay vì coi sự sống là gánh nặng. Đó là tội ác chống lại Thiên Chúa, Đấng là Chủ tể sự sống. Khi loại bỏ những mầm sống vô tội, con người đang lặp lại hành động của Hêrôđê: muốn Thiên Chúa đừng can thiệp vào những toan tính và đam mê của mình.

2. Chứng tá của sự yếu đuối

Giữa bức tranh u tối đó, các Thánh Anh Hài xuất hiện như những tia sáng nhỏ nhoi nhưng kiên cường. Các ngài là những vị tử đạo đặc biệt. Các ngài chưa biết nói, chưa biết Chúa Giêsu là ai, chưa có ý thức tự nguyện dâng hiến mạng sống.

Vậy tại sao Giáo hội tôn phong các ngài là Thánh Tử Đạo?

Bởi vì các ngài đã chết Chúa Kitô và chết thay cho Chúa Kitô. Máu các ngài đổ ra là để Đấng Cứu Thế được sống và hoàn tất sứ mạng cứu độ nhân loại. Các ngài đã tuyên xưng Đức Kitô không phải bằng lời nói, mà bằng chính sự sống non nớt bị tước đoạt của mình. Như Thánh Quýêt-tô (Quodvultdeus) đã nói: “Các trẻ thơ chết vì Đức Kitô mà không biết; cha mẹ các em khóc than các thánh tử đạo đang khi các em không biết mình tử đạo… Tuy chưa biết nói, các em đã tuyên xưng Đức Kitô“.

Các Thánh Anh Hài dạy chúng ta rằng: để làm chứng cho Chúa, không nhất thiết phải có tài năng xuất chúng hay làm những việc vĩ đại. Thiên Chúa có thể dùng chính sự yếu đuối, bé nhỏ, và bất lực của chúng ta để làm sáng danh Ngài, miễn là chúng ta thuộc về Ngài.

3. Lời mời gọi trở thành chứng nhân trong đời thường

Mừng lễ các Thánh Anh Hài hôm nay không chỉ là việc tưởng nhớ một biến cố đau thương trong quá khứ, mà là một lời mời gọi sống động cho mỗi người chúng ta trong hiện tại.

Thứ nhất, chúng ta được mời gọi noi gương Thánh Giuse trong bài Tin Mừng: tỉnh thức và sẵn sàng bảo vệ sự sống, bảo vệ đức tin trước những “Hêrôđê” thời đại mới. Chúng ta cần can đảm lên tiếng bênh vực những người yếu thế, đặc biệt là các thai nhi vô tội.

Thứ hai, chúng ta được mời gọi trở thành những “anh hài” thiêng liêng của Chúa. Chúng ta có thể không bị đòi buộc phải đổ máu đỏ, nhưng chúng ta được mời gọi “tử đạo trắng” mỗi ngày. Đó là việc “chết đi” cho những tính hư nết xấu, những đam mê tội lỗi, sự ích kỷ và kiêu ngạo.

Chúng ta tuyên xưng Chúa Giêsu không chỉ bằng môi miệng, mà bằng việc sẵn sàng đón nhận những hy sinh, vất vả, những thiệt thòi trong cuộc sống vì lòng mến Chúa và yêu người. Đừng trốn tránh nhiệm vụ làm chứng cho Chúa ngay trong những việc nhỏ bé, âm thầm và vô danh nhất của bổn phận hằng ngày.

Lạy Chúa Hài Đồng Giêsu, Chúa đã đón nhận sự hy sinh của các trẻ thơ Bêlem như những bông hoa đầu mùa của ơn cứu độ. Xin vì lời bầu cử của các Thánh Anh Hài, giúp chúng con can đảm tiêu diệt tội lỗi trong con người mình, và ban cho chúng con ơn sức mạnh để dám sống, và nếu cần, dám chết cho tình yêu Chúa trong thế giới hôm nay. Amen.

Lm. Gioan Trần

BÀI GIẢNG LỄ NGÀY 29 THÁNG 12

BÀI GIẢNG LỄ NGÀY 29 THÁNG 12

TUẦN BÁT NHẬT GIÁNG SINH

Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đã hứa, xin để tôi tớ này được an ra đi. Vì chính mắt con đã thấy ơn cứu độ.” (Lc 2,29-30).

(1Ga 2,3-11; Lc 2,22-35)

ÁNH SÁNG CỦA SỰ GẶP GỠ VÀ YÊU THƯƠNG

Hôm nay, trong bầu khí hân hoan của Tuần Bát Nhật Giáng Sinh, Phụng vụ Lời Chúa mời gọi chúng ta bước vào Đền Thờ Giêrusalem để chứng kiến một cuộc gặp gỡ tuyệt đẹp: cuộc gặp gỡ giữa sự chờ đợi mòn mỏi của con người và sự đáp lời trung tín của Thiên Chúa. Đó là hình ảnh cụ già Simêon bồng ẵm Hài Nhi Giêsu.

Cụ Simêon, một người công chính và sùng đạo, đã dành cả cuộc đời để “trông chờ niềm an ủi của Ít-ra-en” (Lc 2,25). Khi cụ gặp được Hài Nhi bé nhỏ, đó là thời khắc lịch sử khi Cựu Ước gặp gỡ Tân Ước. Trong khoảnh khắc ấy, bóng tối của sự chờ đợi tan biến, nhường chỗ cho ánh sáng hy vọng. Cụ đã thốt lên lời tạ ơn đầy bình an: “Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đã hứa, xin để tôi tớ này được an ra đi. Vì chính mắt con đã thấy ơn cứu độ.” (Lc 2,29-30).

Thưa cộng đoàn, niềm vui Giáng Sinh không dừng lại ở máng cỏ Bêlem, mà phải tiến vào “Đền Thờ” tâm hồn của mỗi người chúng ta. Đức Kitô chính là “ánh sáng để soi đường cho dân ngoại” (Lc 2,32). Tuy nhiên, để ánh sáng ấy thực sự chiếu soi và tồn tại trong chúng ta, Thánh Gioan Tông đồ trong bài đọc I đã đưa ra một điều kiện tiên quyết: đó là Tình Yêu.

Thánh Gioan cảnh báo chúng ta một cách mạnh mẽ: “Ai nói rằng mình ở trong ánh sáng mà lại ghét anh em mình, thì vẫn còn ở trong bóng tối.” (1Ga 2,9). Ánh sáng của Chúa Giêsu không thể dung hòa với bóng tối của hận thù, ghen ghét hay sự dửng dưng. Nếu chúng ta rước Chúa vào lòng nhưng vẫn nuôi dưỡng sự hiềm khích với tha nhân, chúng ta đang tự làm mù mắt mình trước ánh sáng chân lý.

Liên hệ đến mầu nhiệm này, trong Tông huấn Vita Consecrata (Đời sống thánh hiến) ban hành ngày 25 tháng 3 năm 1996, Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã nhắn nhủ rằng: “Đôi mắt của Simêon đã nhìn thấy ơn cứu độ… Đôi mắt ấy nhìn thấy một ánh sáng chiếu soi muôn dân, nhưng cũng nhìn thấy một dấu hiệu gợi lên sự chống đối.”

Sự chống đối ấy chính là cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối trong lòng mỗi người. Chúa Giêsu Hài Đồng đến mang lại bình an, nhưng Ngài cũng đòi hỏi chúng ta một sự lựa chọn dứt khoát: chọn yêu thương để sống trong ánh sáng, hay chọn ghét bỏ để chìm trong bóng tối?

Hôm nay, xin Chúa cho mỗi người chúng ta có được đôi mắt đức tin như cụ Simêon, để nhận ra Chúa đang hiện diện nơi những người anh chị em xung quanh. Hãy để niềm vui Giáng Sinh đánh tan mọi tị hiềm, để chúng ta có thể an vui thốt lên: Chính mắt con đã thấy ơn cứu độ, và trái tim con đã chọn ở lại trong ánh sáng của tình yêu Ngài.

Amen.

Lm. Gioan Trần


TÀI LIỆU THAM KHẢO

  1. Gioan Phaolô II. (1996). Tông huấn Vita Consecrata (Về đời sống thánh hiến và sứ mạng của nó trong Giáo hội và trần gian). Ban hành ngày 25 tháng 3 năm 1996. Số 84.

LỄ THÁNH GIA THẤT: CHÚA GIÊSU, ĐỨC MARIA VÀ THÁNH GIUSE

LỄ THÁNH GIA THẤT: CHÚA GIÊSU, ĐỨC MARIA VÀ THÁNH GIUSE

GIA ĐÌNH – NGÔI NHÀ CỦA LỜI CHÚA VÀ SỰ HIỆP THÔNG

Sứ thần Chúa hiện ra báo mộng cho ông Giuse rằng: ‘Này ông, dậy đem Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai Cập, và cứ ở đó cho đến khi tôi báo lại, vì vua Hêrôđê sắp tìm giết Hài Nhi đấy!’”

(Mt 2,13-15.19-23)

Chúng ta đang sống trong bầu khí hân hoan của Mùa Giáng Sinh. Ánh sáng từ hang đá Bêlem vẫn còn tỏa rạng. Nhưng hôm nay, Phụng vụ Giáo hội mời gọi chúng ta chuyển cái nhìn từ Hài Nhi nằm trong máng cỏ sang một bức tranh rộng lớn hơn, thực tế hơn … đó là bức tranh về Gia đình Thánh Gia.

Khi nghe bài Tin Mừng hôm nay, có lẽ nhiều người trong chúng ta sẽ cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc. Thánh Gia không phải là một gia đình được miễn trừ khỏi đau khổ. Ngược lại, ngay từ những ngày đầu tiên, các Ngài đã phải đối diện với sự bấp bênh, nguy hiểm và nghèo khó.

Lời Chúa thuật lại rằng: “Sứ thần Chúa hiện ra báo mộng cho ông Giuse rằng: ‘Này ông, dậy đem Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai Cập, và cứ ở đó cho đến khi tôi báo lại, vì vua Hêrôđê sắp tìm giết Hài Nhi đấy!’” (Mt 2,13).

Thưa anh chị em, hãy hình dung cảnh tượng ấy. Giữa đêm khuya, một người cha phải đánh thức vợ con dậy, vội vã thu xếp hành lý để trốn chạy khỏi quê hương. Không phải đi du lịch, mà là đi tị nạn. Họ không có bảo hiểm, không có sự an toàn, chỉ có những mối đe dọa chực chờ. Đó là hình ảnh của sự lao đao và mong manh của phận người.

Nhưng chính trong hoàn cảnh ngặt nghèo đó, chúng ta thấy được nội lực phi thường của Thánh Gia. Nội lực ấy đến từ đâu? Thưa, nó không đến từ tiền bạc hay quyền lực, mà đến từ sự vâng phục tuyệt đối vào Lời Chúa.

Thánh Giuse là mẫu gương tuyệt vời của việc lắng nghe và thực thi Lời Chúa. Ngài không tranh luận, không than vãn. Tin Mừng ghi lại rất ngắn gọn: “Ông Giuse liền trỗi dậy, và đang đêm, đưa Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai Cập.” (Mt 2,14). Sự thinh lặng và hành động dứt khoát của Thánh Giuse cho thấy Ngài để Lời Chúa là kim chỉ nam duy nhất cho đời sống gia đình mình.

Liên kết với chủ đề năm phụng vụ về “Lời Chúa và Thánh Thể”, chúng ta thấy Thánh Gia chính là mô hình kiểu mẫu cho mọi gia đình Kitô hữu. Thánh Giuse và Mẹ Maria đã bảo vệ “Tấm Bánh Hằng Sống” là Chúa Giêsu, không phải trong một nhà tạm bằng vàng, mà giữa những sóng gió của cuộc đời. Họ đã nuôi dưỡng Chúa Giêsu bằng lời cầu nguyện và bằng tình yêu, sự hy sinh, trong sự âm thầm đầy thánh thiêng.

Ngày nay, các gia đình chúng ta cũng đang đối mặt với những “Hêrôđê” thời đại mới. Đó không hẳn là gươm giáo, mà là những áp lực kinh tế, là sự đổ vỡ trong tương quan, là những cám dỗ của lối sống hưởng thụ ích kỷ muốn “giết chết” mầm mống đức tin nơi con cái chúng ta.

Vậy làm sao chúng ta có thể đứng vững được?

Trong Bài giảng tại Quảng trường Thánh Phêrô ngày 27 tháng 10 năm 2013, nhân Ngày Hành hương của các Gia đình, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ rằng: “Các gia đình thân mến, anh chị em biết rõ: niềm vui đích thực được nếm trải trong gia đình không phải là cái gì hời hợt, không đến từ vật chất, từ hoàn cảnh thuận lợi… Niềm vui đích thực đến từ sự hòa hợp sâu xa giữa các nhân vị, cái mà mọi người cảm nghiệm trong tâm hồn mình, và làm cho chúng ta cảm thấy vẻ đẹp của việc được ở bên nhau, của việc hỗ trợ lẫn nhau trên đường đời.”

Sự hòa hợp sâu xa ấy, kính thưa cộng đoàn, chỉ có thể bén rễ sâu khi gia đình biết quy tụ bên Bàn tiệc Lời Chúa và Thánh Thể.

Nếu Thánh Giuse đã tìm thấy sức mạnh để đưa gia đình vượt qua sa mạc nhờ nghe Lời Sứ thần, thì ngày nay, các người cha, người mẹ cũng sẽ tìm thấy sự khôn ngoan để lèo lái con thuyền gia đình khi biết mở trang Tin Mừng ra đọc chung với nhau mỗi tối. Khi một gia đình cùng nhau tham dự Thánh Lễ ngày Chúa Nhật, cùng rước Chúa Giêsu Thánh Thể, họ đang đón nhận chính nguồn mạch tình yêu để tha thứ và bao dung cho nhau.

Tôi cũng muốn gợi nhắc đến một phương thế đạo đức bình dân nhưng đầy sức mạnh mà nhiều gia đình Việt Nam chúng ta vẫn giữ, đó là Kinh Mân Côi, việc lần chuỗi Mân Côi là cách thế để “tiêu diệt thói xấu, giảm tẩy tội lỗi” và giúp gia đình “được bền vững mãi trong ơn nghĩa của Chúa”. Khi cả nhà cùng đọc kinh, đó chính là lúc chúng ta suy niệm về cuộc đời Chúa Giêsu và Mẹ Maria, biến ngôi nhà mình thành một “Nazarét nhỏ”.

Trở lại với bài Tin Mừng, sau khi Hêrôđê băng hà, Thánh Giuse lại một lần nữa nghe Lời Chúa để đưa gia đình trở về: “Ông liền trỗi dậy, đưa Hài Nhi và mẹ Người về đất Ít-ra-en.” (Mt 2,21). Họ về Nazarét, sống một cuộc đời âm thầm, giản dị. Chính trong sự bình thường đó, Chúa Giêsu đã lớn lên, thêm khôn ngoan và đầy ân sủng.

Ước mong sao, mỗi gia đình trong giáo xứ chúng ta hôm nay, dù đang gặp khó khăn, thử thách hay đang sống trong bình an, đều biết mời Chúa Giêsu cùng đi trên con thuyền của mình.

Trong Bài giảng tại thánh đường Truyền Tin ở Nazarét, ngày 5 tháng 1 năm 1964, Đức Thánh Cha Phaolô VI đã thốt lên những lời đầy cảm động: “Nazarét dạy chúng ta ý nghĩa của gia đình, sự hiệp thông trong tình yêu, vẻ đẹp nghiêm trang và giản dị, tính chất linh thiêng và bất khả xâm phạm của gia đình… Nazarét nhắc nhở chúng ta rằng gia đình là trường học đầu tiên của Tin Mừng.”

Xin cho mỗi bữa cơm gia đình, mỗi giờ kinh tối, và mỗi Thánh Lễ … trở thành nguồn nội lực giúp chúng ta loan truyền Tin Mừng bằng chính đời sống yêu thương của mình. Đừng sợ hãi, vì Chúa Giêsu – Đấng Emmanuel – đang ở cùng gia đình anh chị em.

Amen.

Lm. Gioan Trần


TÀI LIỆU THAM KHẢO

  1. Đức Giáo Hoàng Phanxicô, Bài giảng nhân Ngày Hành hương của các Gia đình trong Năm Đức Tin, Quảng trường Thánh Phêrô, ngày 27 tháng 10 năm 2013.
  2. Đức Giáo Hoàng Phaolô VI, Diễn từ tại Vương cung thánh đường Truyền Tin ở Naxarét, Đất Thánh, ngày 5 tháng 1 năm 1964.
  3. Tài liệu đính kèm: 15 Lời Hứa Đức Mẹ Maria Hứa Ban Cho Những Ai Lần Chuỗi Mân Côi (Source references included in brackets).