Thứ 2 tuần VI Thường Niên A

KIÊN TRÌ TRONG THỬ THÁCH ĐỨC TIN

Đức tin có vượt qua thử thách mới sinh ra lòng kiên nhẫn” (Gc 1,3)

Gc 1,1-11; Mc 8,11-13

Lm.John Trần

Lời Chúa trong ngày thứ Hai tuần VI Thường Niên hôm nay đặt chúng ta trước một thách đố lớn về căn tính của niềm tin. Giữa những giông bão của cuộc đời và những đòi hỏi của lý trí, làm thế nào để chúng ta giữ vững được ngọn đèn đức tin luôn cháy sáng?

Mở đầu thư của mình, Thánh Giacôbê đã đưa ra một lời khuyên gây ngỡ ngàng: “Anh em hãy tự cho mình là được hưởng mọi niềm vui khi gặp thử thách trăm chiều” (Gc 1,2). Tại sao lại có thể vui khi gặp gian nan? Thưa, vì dưới cái nhìn đức tin, thử thách không phải là hình phạt, mà là một cuộc “sát hạch” để tâm hồn đạt tới sự trưởng thành.

Thánh nhân khẳng định: “Đức tin có vượt qua thử thách mới sinh ra lòng kiên nhẫn” (Gc 1,3). Một đức tin chưa bao giờ bị thử thách thì dễ trở nên hời hợt và mong manh. Chỉ khi đứng trước những mất mát, bệnh tật hay sự cô đơn mà chúng ta vẫn chọn bám lấy Chúa, thì lúc đó đức tin mới thực sự trở nên “hoàn hảo và không có gì đáng trách” (Gc 1,4).

Trái ngược với tinh thần đơn sơ cậy trông đó, bài Tin Mừng cho thấy những người Pharisêu đang tìm cách “thử” Chúa Giêsu khi đòi hỏi một dấu lạ từ trời (Mc 8,11). Họ đã thấy Ngài chữa lành người bệnh, đã nghe lời Ngài giảng dạy đầy uy quyền, nhưng lòng họ vẫn khép kín. Họ đòi hỏi một bằng chứng hữu hình để thỏa mãn sự kiêu ngạo của lý trí.

Trước thái độ đó, Chúa Giêsu đã “thở dài não nuột” (Mc 8,12). Cái thở dài ấy cho thấy sự đau xót của Thiên Chúa trước những tâm hồn cứng cỏi. Khi chúng ta chỉ tin Chúa nếu Ngài làm phép lạ theo ý ta, chúng ta đang biến Chúa thành một “người phục vụ” thay vì là Chúa của cuộc đời mình.

Kitô giáo không hứa hẹn một cuộc sống miễn trừ đau khổ, nhưng hứa hẹn một sự đồng hành. Để vượt qua thử thách, chúng ta cần sự khôn ngoan. Thánh Giacôbê bảo chúng ta hãy cầu xin ơn ấy với lòng tin không chút do dự, bởi kẻ do dự thì giống như “sóng biển bị gió đẩy đưa” (Gc 1,6).

Sống đạo trong gia đình hiện đại hôm nay, chúng ta thường gặp cám dỗ muốn buông xuôi khi lời cầu nguyện chưa được đáp ứng ngay lập tức. Nhưng đừng để cái “thở dài” của Chúa dành cho chúng ta vì sự thiếu kiên nhẫn. Hãy nhớ rằng, dấu lạ lớn nhất chính là sự hiện diện của Đức Kitô trong Bí tích Thánh Thể và trong chính những biến cố thăng trầm của cuộc sống.

Anh chị em thân mến, xin đừng tìm kiếm những dấu lạ phù phiếm, nhưng hãy tìm kiếm ý Chúa trong sự khiêm nhường. Khi chúng ta chấp nhận những khó khăn hằng ngày với tình yêu, chúng ta đang dâng lên Chúa một lễ tế đẹp lòng Ngài hơn mọi phép lạ kinh thiên động địa.

Ước mong mỗi chúng ta biết hãnh diện khi được cùng Chúa vác thập giá, vì đó là con đường dẫn đến sự sống đời đời (Gc 1,9). Amen.

Viết một bình luận