NHỊP ĐẬP CỦA TRÁI TIM MỤC TỬ
” Ngài chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt”
1V3,4-13; Mc 6,30-34
Lm.John Trần
Có một câu chuyện cảm động về một người lính già thời hoàng đế Cêsarê. Khi bị kiện ra tòa, ông đến xin hoàng đế can thiệp. Nhà vua từ chối vì bận việc và hứa sẽ cử người đại diện đi thay. Người lính già lẳng lặng cởi áo, chỉ vào những vết sẹo chằng chịt trên thân thể và nói: “Tâu bệ hạ, ngày xưa khi ngài lâm nguy nơi chiến trận, tôi đã không cử ai đi thay, nhưng chính thân xác tôi đã hứng chịu những vết thương này để bảo vệ ngài”. Cảm động trước tấm lòng ấy, hoàng đế đã gác lại việc riêng để đích thân đến tòa bảo vệ người lính của mình.
Hình ảnh vị hoàng đế xuống khỏi ngai vàng vì sự quan tâm chính là một hình ảnh phản chiếu mờ nhạt về Thiên Chúa mà chúng ta gặp gỡ trong Tin Mừng hôm nay.
Thánh Máccô thuật lại một khung cảnh đầy ắp tình người: Các môn đệ vừa trở về sau chuyến truyền giáo, mệt mỏi và đói khát đến mức “không có thời giờ để ăn phương chi là nghỉ” (x. Mc 6,31). Chúa Giêsu, với trái tim tinh tế của một người Thầy, đã bảo các ông: “Anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút” (Mc 6,31). Chúa quan tâm đến nhu cầu thân xác và tâm linh của những người cộng sự. Ngài không xem họ là những “cỗ máy” truyền giáo, nhưng là những người con cần được vỗ về.
Cũng vậy, Chúa quan tâm đến nhu cầu của mọi người, khi con thuyền vừa cập bến, một biển người đã chờ sẵn. Thay vì bực bội vì sự riêng tư bị xâm phạm, Chúa Giêsu lại “chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt” (Mc 6,34). Hóa ra, mạc khải lớn nhất của Kitô giáo không nằm ở những triết lý cao siêu, mà nằm ở sự “chạnh lòng” của Thiên Chúa. Đó là một Thiên Chúa không đứng từ xa để điều khiển, nhưng là một Thiên Chúa bước xuống, chạm vào nỗi đau và lấp đầy cơn đói khát chân lý của con người bằng cách “dạy dỗ họ nhiều điều” (Mc 6,34).
Sự quan tâm của Chúa Giêsu chính là sự khôn ngoan đích thực mà vua Salomon đã xin trong bài đọc I. Salomon không xin trường thọ hay giàu sang, nhưng xin “một tâm hồn biết lắng nghe” (1V 3,9). Chính tâm hồn biết lắng nghe ấy đã giúp ông nhận ra lẽ công bình và sự thật.
Kính thưa cộng đoàn, chúng ta đang sống trong một thời đại mà sự vô cảm đang trở thành một thứ “đại dịch”. Người ta có thể biết mọi tin tức trên thế giới nhưng lại chẳng biết người hàng xóm đang đau bệnh, hay người thân trong gia đình đang cô đơn. Chúng ta thường đeo chiếc mặt nạ của sự bận rộn để từ chối trách nhiệm quan tâm đến nhau.
Lạy Chúa, xin cho chúng con học được ánh mắt của Chúa để biết nhìn thấy những nỗi đau đang ẩn giấu, học được trái tim của Chúa để biết chạnh lòng trước những anh chị em lầm lạc, và học được sự khôn ngoan của Salomon để biết dùng cuộc đời mình phục vụ anh em.
Ước gì mỗi chúng con trở thành một cánh tay nối dài của vị Mục Tử nhân lành, mang hơi ấm của sự quan tâm đến cho một thế giới đang dần giá lạnh vì thiếu vắng tình thương. Amen.