Thứ Sáu Tuần III – Mùa Chay

TÌNH YÊU TRỌN VẸN

“Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi.”

Hs 14,2-10 ; Mc 12,28b-34

Nhà thơ Leigh Hunt viết, “Một đêm nọ, Abou Ben Adhem thức dậy, thấy một thiên thần đang ghi vào một cuốn sổ vàng tên của những người yêu mến Thiên Chúa. Abou hỏi, “Có tên tôi không?”. Thiên thần đáp, “Rất tiếc, không!”. Abou nói, “Vậy xin ngài hãy viết tên tôi như một người yêu thương đồng loại!”. Hôm sau, thiên thần lại đến với danh sách những người yêu mến Thiên Chúa và tên của Abou Ben Adhem đứng đầu!”.

Bài thơ của Leigh Hunt cho ta thấy một chân lý: tình yêu đích thực đối với Thiên Chúa và tình yêu đích thực đối với đồng loại như ‘hai mặt của một đồng xu’. Trung tâm của toàn bộ mặc khải Kitô giáo không nằm ở những điều cấm đoán khô khan, mà nằm ở một mối tương quan tình yêu duy nhất và tuyệt đối.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, khi một kinh sư hỏi về điều răn đứng đầu, Chúa Giêsu đã không ngần ngại nhắc lại bản tuyên xưng đức tin cốt lõi của Israel: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi” (Mc 12,30).

Yêu mến Thiên Chúa “hết lòng” nghĩa là gì? Đó không phải là một tình cảm hời hợt, mà là một sự cam kết trọn vẹn của ý chí và sự tự do. Thiên Chúa là “vị Thiên Chúa hay ghen” không phải vì Ngài ích kỷ, nhưng vì Ngài biết rằng chỉ khi đặt Ngài làm trọng tâm, con người mới tìm thấy hạnh phúc đích thực. Ngài là Đấng đã tác tạo, ban hơi thở và thậm chí hy sinh Con Một để cứu chuộc chúng ta. Vì thế, tình yêu đáp trả phải là một tình yêu không chia sẻ, như lời Chúa Giêsu từng khẳng định: “Không ai có thể làm tôi hai chủ” (Mt 6,24).

Tuy nhiên, trong hành trình đức tin, không ít lần chúng ta đã “ngoại tình” với những ngẫu tượng mới: tiền bạc, danh vọng hay cái tôi ích kỷ. Bài đọc I từ ngôn sứ Hôsê là một lời tỏ tình tha thiết của Thiên Chúa dành cho những tâm hồn lầm lạc: “Ta sẽ chữa chúng khỏi tội bất trung, sẽ yêu thương chúng hết tình… Ta sẽ như làn sương mai làm nó vươn lên như bông huệ” (Hs 14,5-6). Thiên Chúa không trừng phạt để tiêu diệt, nhưng sửa dạy để phục hồi vẻ đẹp nguyên thủy của chúng ta.

Tình yêu với Thiên Chúa không thể tách rời tình yêu tha nhân: Chúa Giêsu đã kiện toàn điều răn này khi nối kết việc mến Chúa với việc “Yêu người thân cận như chính mình” (Mc 12,31). Mọi hy lễ, mọi việc đạo đức sẽ trở nên vô nghĩa nếu thiếu vắng lòng bác ái.

Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo cũng dạy rằng: “ Niềm tin vào tình yêu của Chúa bao gồm một lời kêu gọi và nghĩa vụ đáp lại tình yêu của Chúa bằng tình yêu chân thành. Điều răn thứ nhất dạy chúng ta phải yêu Chúa trên hết mọi sự, và yêu thương toàn thể tạo vật qua Ngài và vì Ngài” (GLHTCG, số 2093). Việc giữ luật không phải để đổi lấy công trạng, nhưng là hoa trái của một trái tim đang yêu. Khi chúng ta thực lòng hoán cải và trở về, cuộc đời chúng ta sẽ “sum sê tựa ô-liu tươi tốt, toả hương thơm ngát như rừng Li-băng” (Hs 14,7).

Mùa Chay là thời gian thuận tiện để chúng ta dọn dẹp những “ông chủ” đang chiếm ngự lòng mình, để Thiên Chúa thực sự là Chúa của cuộc đời ta.

Xin cho chúng ta hiểu rằng, khi yêu Chúa hết mình, chúng ta không mất đi điều gì, nhưng lại tìm được tất cả.

Viết một bình luận