TỪ “EPHPHATHA” ĐẾN NGÔN NGỮ CỦA TÌNH YÊU
“Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng“
1V 11,29-32;12,19; Mc 7,31-37
Lm.John Trần
Michel-Angelo là một trong những danh họa đã để lại nhiều tác phẩm bất hủ nhất, bất hủ vì giá trị nghệ thuật siêu vượt thời gian đã đành, mà còn bất hủ vì sự sống động mà ông đã mặc cho các tác phẩm của ông, điển hình là bức tượng Môsê. Người ta kể lại rằng: sau khi đã hoàn thành bức tượng này, Michel-Angelo đứng chiêm ngắm một cách say sưa, và sự sống động của pho tượng làm ông ngây ngất đến độ ông đã cầm búa gõ vào và thốt lên: “Hãy nói đi”.
Câu chuyện về danh họa Michelangelo cầm búa gõ vào bức tượng Moses và thốt lên: “Hãy nói đi!” không chỉ là một giai thoại nghệ thuật, mà còn là tiếng lòng của nhân loại khao khát sự tương thông. Một pho tượng dù hoàn hảo đến đâu, nếu thiếu tiếng nói, vẫn chỉ là đá tảng vô hồn. Con người cũng vậy, nếu không thể lắng nghe và thấu hiểu, chúng ta dễ rơi vào ốc đảo của sự cô độc và chết chóc trong tâm hồn.
Tin Mừng Thánh Máccô hôm nay trình thuật một phép lạ đầy cảm động: Chúa Giêsu chữa lành một người vừa điếc vừa ngọng. Ngài không chỉ dùng quyền năng bằng lời truyền lệnh, mà còn thực hiện những cử chỉ đầy nhân tính: “Người đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh” (Mc 7,33). Rồi Ngài ngước mắt lên trời và bảo: “Ephphatha”, nghĩa là: “Hãy mở ra!” (Mc 7,34).
1. Tiếng “Ephphatha” – Mở ra để đón nhận hồng ân
Trong đời sống tâm linh, đôi khi chúng ta cũng rơi vào tình trạng “điếc” và “câm” trước Thiên Chúa và tha nhân. Chúng ta “điếc” vì tai chúng ta chỉ thích nghe những lời xu nịnh, những ồn ào thế tục mà đóng sầm trước tiếng Chúa thì thầm trong lương tâm. Chúng ta “câm” vì miệng chúng ta chỉ mở ra để than vãn, trách móc hoặc gây tổn thương, nhưng lại ngập ngừng khi phải thốt lên lời ngợi khen Chúa hay lời an ủi anh chị em.
Đức Thánh Cha Phanxicô, trong bài huấn dụ trước kinh Truyền Tin ngày 5 tháng 9 năm 2021, đã nhấn mạnh rằng: “Thông thường, tai chúng ta bị đóng lại, lưỡi chúng ta bị buộc lại… Đó là sự điếc nội tâm, còn tệ hơn cả sự điếc thể xác, bởi vì đó là sự điếc của trái tim. Bận rộn với quá nhiều việc phải nói và làm, chúng ta không tìm thấy thời gian để dừng lại và lắng nghe những người đang nói với chúng ta. Chúng ta có nguy cơ trở nên chai sạn với mọi thứ và không dành chỗ cho những người cần được lắng nghe. ” Ngài mời gọi mỗi người hãy xin Chúa Giêsu chạm vào lòng mình để chúng ta có thể nghe được tiếng kêu cứu của những người nghèo khổ và những người đang đau khổ bên cạnh.
2. Lời nói – Phương tiện của sự sống và hiệp nhất
Bài đọc I hôm nay cho thấy một thực tại đau lòng: Sự chia rẽ của vương quốc Israel dưới thời Rô-bô-am, hậu quả của việc không biết lắng nghe lời khuyên khôn ngoan và dùng lời nói cứng cỏi để cai trị (1 V 12,19). Điều này nhắc nhở chúng ta rằng: Lời nói có sức mạnh xây dựng nhưng cũng có thể phá đổ.
Khi Chúa Giêsu nói “Ephphatha”, Ngài không chỉ mở màng nhĩ hay nới lỏng gân lưỡi cho người bệnh, mà Ngài đang khôi phục lại phẩm giá của một con người được tạo dựng để tương quan. Như Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo dạy: “Thiên Chúa mạc khải chính Ngài cho con người bằng lời nói và hành động” (GLHTCG số 50). Chúng ta, những người được tạo dựng theo hình ảnh Thiên Chúa, cũng được mời gọi dùng lời nói để mạc khải tình yêu.
3. Sống sứ điệp chữa lành
Anh chị em thân mến, Đừng để môi miệng vốn dùng để rước Thánh Thể lại trở thành công cụ của sự “nói hành, nói xấu, hay lừa gạt” như chúng ta thường vấp ngã. Hãy xin Chúa đặt vào môi miệng chúng ta những lời dịu dàng, những lời “muối ướp” đem lại niềm hy vọng. Sự sống động của một Kitô hữu không nằm ở những bức tượng đẹp đẽ trong nhà thờ, mà ở khả năng “nói được rõ ràng” (Mc 7,35) – một ngôn ngữ rõ ràng của chân lý, lòng thương xót và sự thật.
Nguyện xin Chúa, Đấng đã làm cho “kẻ điếc nghe được, và người câm nói được” (Mc 7,37), cũng chạm vào tâm hồn mỗi chúng ta hôm nay, để chúng ta bước ra khỏi thánh đường này với một đôi tai biết lắng nghe tiếng Chúa và một khuôn miệng rạng rỡ lời yêu thương. Amen.