Thứ Sáu Tuần II Thường Niên

Lời Chúa - Thứ Sáu Tuần II Thường Niên

    Ở VỚI THẦY TRƯỚC KHI ĐƯỢC SAI ĐI

    “Để các ông ở với Người”(Mc 3,14).

    1Sm 24,3-21; Mc 3,13-19

    Lm.John Trần

    Trong bài Tin Mừng hôm nay, thánh sử Marcô ghi lại khoảnh khắc: Chúa Giêsu lập Nhóm Mười Hai. Tuy nhiên, trước khi trao cho các ông những sứ vụ lớn lao là “được sai đi rao giảng” và “có quyền trừ quỷ“, Chúa Giêsu đã xác định mục đích đầu tiên và cốt lõi nhất: “để các ông ở với Người” (Mc 3,14).

    Đây là ưu tiên tuyệt đối trong kế hoạch đào tạo của Chúa Giêsu. “Ở với Người” không chỉ là đi bên cạnh về mặt địa lý, mà là một sự hiệp thông sự sống. Chỉ khi gần gũi thân tình với Thầy, các môn đệ mới “học” được Thầy, thấm nhuần cách Thầy suy nghĩ, cách Thầy chạnh lòng thương xót đám đông, và cách Thầy đối diện với thập giá. Sự hiện diện bên cạnh Chúa là điều kiện tiên quyết cho mọi hoạt động tông đồ. Nếu không “ở với” Chúa, người môn đệ sẽ chẳng có gì của Chúa để trao tặng cho thế gian.

    Bài đọc I cho ta một minh chứng hùng hồn về kết quả của việc có Chúa ở cùng. Đavít, dù bị vua Saun truy sát gắt gao, đã có cơ hội ngàn vàng để trả thù trong hang đá. Nhưng ông đã không ra tay. Tại sao? Vì Đavít là người kính sợ Thiên Chúa và sống gắn bó với Ngài. Sự gần gũi với Thiên Chúa đã biến đổi con tim Đavít, giúp ông nhìn kẻ thù của mình bằng ánh mắt của lòng thương xót, chứ không phải bằng sự hận thù của người đời.

    Là Kitô hữu, chúng ta cũng được Chúa gọi để “ở với Người” trước khi làm bất cứ việc gì cho Người. Ngày nay, chúng ta ở với Chúa cách trọn vẹn nhất nơi Bí tích Thánh Thể, trong các giờ cầu nguyện và suy niệm Lời Chúa.

    Xin Chúa cho chúng ta ý thức rằng: mọi hoạt động tông đồ sẽ trở nên sáo rỗng nếu thiếu đi đời sống nội tâm gắn kết với Đức Kitô. Ước gì mỗi ngày, chúng ta biết dành thời gian quý báu để “lên núi”, để ở lại trong sự hiện diện của Thầy Giêsu, nhờ đó con tim ta được biến đổi nên giống Ngài hơn. Amen.

    Tóm lược Sứ điệp cho Ngày Thế giới Bệnh nhân lần thứ 34 của ĐTC Lêô XIV – 11/2/2026

    Tóm lược Sứ điệp cho Ngày Thế giới Bệnh nhân lần thứ 34

     “Lòng trắc ẩn của người Samari: yêu thương bằng cách mang lấy đau khổ của người khác”

    Lm. John Trần

    Tóm lược chung về sứ điệp

    Sứ điệp của Đức Thánh Cha Lêô XIV cho Ngày Thế giới Bệnh nhân lần thứ 34 * sẽ được cử hành vào ngày 11 tháng 2 năm 2026 tại Chiclayo, Peru, tập trung vào chủ đề “Lòng trắc ẩn của người Samari: yêu thương bằng cách mang lấy đau khổ của người khác”.

    Sứ điệp đưa ra một lời kêu gọi mạnh mẽ để tái định hình lòng trắc ẩn, không chỉ là nỗ lực cá nhân mà là một hành động mang chiều kích xã hội và Giáo hội, bắt nguồn sâu xa từ tình yêu Thiên Chúa.

    Dựa trên dụ ngôn Người Samari Nhân hậu và được soi sáng bởi thông điệp Fratelli tutti của vị tiền nhiệm, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã phân tích ba trụ cột chính: giá trị của sự gặp gỡ cá nhân trong một nền văn hóa dửng dưng; sứ mạng chung và mang tính cộng đồng trong việc chăm sóc người bệnh; và động lực nền tảng của tình yêu Thiên Chúa, vốn là nguồn mạch cho tình yêu tha nhân và gặp gỡ chính mình. Sứ điệp còn nhấn mạnh rằng việc chăm sóc người đau khổ là một “hành động mang tính Giáo Hội” và là thước đo sức khỏe của một xã hội.

    Tóm tắt chi tiết Sứ điệp

    1.     Giới thiệu: Hình ảnh Người Samari Nhân hậu trong Bối cảnh Đương đại

    Sứ điệp được ban hành nhân dịp Ngày Thế giới Bệnh nhân lần thứ 34 (11/02/2026), với địa điểm cử hành trọng thể tại Chiclayo, Peru. Đức Thánh Cha Lêô XIV chọn dụ ngôn về người Samari nhân hậu (Lc 10,25-37) làm trọng tâm suy ngẫm, xem đây là một hình ảnh “luôn mang tính thời sự và cần thiết”.

    • Mục tiêu của Sứ điệp:
      • Tái khám phá vẻ đẹp của đức ái và chiều kích xã hội của lòng trắc ẩn.
      • Hướng sự chú ý đến những người khốn khó, đau khổ, và đặc biệt là các bệnh nhân.
    • Nền tảng diễn giải: Sứ điệp được suy tư theo cách diễn giải của Thông điệp Fratelli tutti của Đức Giáo hoàng Phanxicô, nhấn mạnh rằng lòng trắc ẩn không chỉ là nỗ lực cá nhân mà được thực hiện trong mối tương quan với người cần giúp đỡ, với những người chăm sóc, và với Thiên Chúa.

    2.     Chủ đề 1: Món quà của sự Gặp gỡ và Niềm vui Trao ban

    Sứ điệp đối chiếu hành động của người Samari với “một nền văn hóa của sự nhanh chóng, tức thì, vội vã, nhưng cũng là của sự loại trừ và dửng dưng” đang phổ biến hiện nay.

    • Hành động của Người Samari như một mẫu gương:
      • Cái nhìn: Ông nhìn người bị thương bằng “một cái nhìn cởi mở và chăm chú, cái nhìn của Chúa Giêsu”.
      • Hành động cụ thể: Ông không “đi ngang qua” mà “đã dừng lại, đến gần và chính mình chăm sóc anh”.
      • Sự trao ban đích thực: Ông không chỉ chi trả tiền bạc mà còn trao tặng điều quý giá nhất là “chính thời gian của mình”.
    • Ý nghĩa thần học về “Trở nên người thân cận”:
      • Theo Đức Thánh Cha, Chúa Giêsu không dạy ai là người thân cận, mà dạy cách trở nên người thân cận.
      • Đây là một quyết định tự nguyện và chủ động: “không ai là người thân cận của người khác nếu không tự nguyện đến gần người đó“.
      • Người Kitô hữu được mời gọi trở nên người thân cận theo gương Đức Kitô, “Người Samari thần linh đích thực“.
    • Nguồn gốc của Đức ái:
      • Đức ái được nuôi dưỡng bởi cuộc gặp gỡ với Đức Kitô. Việc tham dự vào đau khổ của người khác không chỉ là thỏa mãn nhu cầu mà là “trao ban chính mình”.
      • Sứ điệp trích dẫn Thánh Phanxicô Assisi, người đã khám phá “niềm vui ngọt ngào của việc yêu thương” qua cuộc gặp gỡ với những người phong cùi, vì “Chính Chúa đã dẫn tôi đến với họ”.
      • Trích dẫn Thánh Ambrôsiô: “Vì không ai thực sự là người thân cận của chúng ta hơn Đấng đã chữa lành các vết thương của chúng ta, nên hãy yêu mến Người như Chúa, và cũng hãy yêu mến Người như người thân cận“.

    3.     Chủ đề 2: Sứ mạng Chung trong Việc Chăm sóc Bệnh nhân

    Phần này phân tích sâu hơn về bản chất và chiều kích của lòng trắc ẩn, nhấn mạnh rằng đây không phải là một hành động đơn độc.

    • Lòng trắc ẩn mang tính hành động:
      • Khi người Samari “chạnh lòng thương”, đó là một “cảm xúc sâu xa, thúc đẩy con người hành động“.
      • Lòng trắc ẩn này không chỉ là cảm tính mà được thể hiện bằng những cử chỉ cụ thể: đến gần, băng bó vết thương, gánh lấy trách nhiệm và chăm sóc nạn nhân.
    • Chiều kích Xã hội và Cộng đồng:
      • Người Samari đã tìm một chủ quán trọ để tiếp tục chăm sóc nạn nhân. Điều này cho thấy sự cần thiết của việc hợp tác.
      • Trích dẫn Fratelli tutti: “chúng ta cũng được mời gọi để hiệp nhất trong một gia đình mạnh mẽ hơn tổng số của những cá nhân nhỏ lẻ“.
      • Đức Thánh Cha chia sẻ kinh nghiệm cá nhân khi còn là nhà truyền giáo và giám mục tại Peru, chứng kiến cách các thành viên trong cộng đồng (gia đình, hàng xóm, nhân viên y tế) cùng nhau thực hành lòng trắc ẩn, mang lại cho nó một “chiều kích xã hội“.
    • Chiều kích Giáo hội:
      • Trong Tông huấn Dilexi te, Đức Thánh Cha định nghĩa việc chăm sóc bệnh nhân không chỉ là “phần quan trọng” trong sứ mạng của Giáo Hội mà là một “hành động mang tính Giáo Hội” đích thực.
      • Trích dẫn Thánh Cyprianô: Một cơn dịch bệnh là phép thử cho sự công chính của toàn xã hội, từ người khỏe mạnh, thân nhân, chủ nhân cho đến các thầy thuốc.
      • Nỗi đau của một người là nỗi đau của toàn thể Thân Thể Chúa Kitô. Việc phục vụ người bệnh là sự đồng hóa với nỗi đau của Chúa Kitô và góp phần vào sự hiệp nhất.

    4.     Chủ đề 3: Tình yêu Thiên Chúa là Động lực Nền tảng

    Sứ điệp khẳng định rằng mọi hành động bác ái đều phải bắt nguồn từ tình yêu đối với Thiên Chúa, như được tóm kết trong điều răn kép.

    • Vị trí ưu tiên của tình yêu đối với Thiên Chúa và những hệ quả trực tiếp của nó
      • Điều răn yêu mến Thiên Chúa và yêu thương người thân cận như chính mình (Lc 10,27) cho thấy vị trí ưu tiên của tình yêu Thiên Chúa.
      • Tình yêu đối với tha nhân là “bằng chứng cụ thể cho tính xác thực của tình yêu đối với Thiên Chúa” (trích 1 Ga 4:12,16 và Tông huấn Dilexi te).
      • Tình yêu Thiên Chúa, tha nhân và bản thân là những biểu hiện không thể tách rời của cùng một tình yêu.
    • Sự thờ phượng đích thực: : phục vụ tha nhân
      • Phục vụ tha nhân không phải vì lợi ích cá nhân hay phần thưởng, mà là biểu hiện của tình yêu Thiên Chúa.
      • Đây là một hình thức thờ phượng đích thực: “phục vụ tha nhân chính là yêu mến Thiên Chúa bằng hành động cụ thể“.
    • Ý nghĩa của việc Yêu thương Chính mình:
      • Yêu thương bản thân không có nghĩa là đặt giá trị cá nhân vào thành công, sự nghiệp hay địa vị.
      • Đó là việc “tái khám phá vị trí đích thực của mình trước mặt Thiên Chúa và trước người anh em“.
      • Trích dẫn Đức Bênêđictô XVI: “Căn tính cá nhân càng được trưởng thành” khi con người sống các mối tương quan với người khác và với Chúa một cách chân thật.

    5.     Lời kêu gọi và Kết luận

    Sứ điệp kết thúc bằng một lời kêu gọi mạnh mẽ và lời cầu nguyện.

    • Phương dược cho Nhân loại: Đức Thánh Cha khẳng định qua câu trích: “phương dược đích thực cho những vết thương của nhân loại là một lối sống đặt nền tảng trên tình yêu huynh đệ, vốn bắt nguồn từ tình yêu Thiên Chúa“.
    • Ước mong: Mong rằng đời sống Kitô hữu sẽ luôn phản ánh tinh thần “Samari” – một tinh thần chào đón, can đảm, tận tâm và nâng đỡ.
    • Lời cầu nguyện: Sứ điệp kết thúc bằng lời khẩn cầu lên Đức Trinh Nữ Maria, Sức Khỏe của các bệnh nhân, và một lời kinh cổ xưa.
    • Phép lành: Đức Thánh Cha ban Phép lành Tông Tòa cho tất cả các bệnh nhân, gia đình họ, nhân viên y tế và những người tham dự Ngày Thế giới Bệnh nhân.

    * Link của Sứ điệp tham khảo tại:

    https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2026-01/su-diep-duc-thanh-cha-leo-xiv-ngay-the-gioi-benh-nhan-34.html