Lễ Truyền Tin – Ngày 25/3

Lễ Truyền Tin – Ngày 25/3

XIN VÂNG – CÁNH CỬA MỞ VÀO KỶ NGUYÊN HY VỌNG

“Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa làm cho tôi như lời sứ thần nói” (Lc 1,38).

Is 7,10-14;8,10; Dt 10, 4-10; Lc 1, 26-38

Lm.John Trần

Hôm nay, Giáo hội hân hoan cử hành Lễ Truyền Tin. Trung tâm của ngày lễ này không chỉ là sứ điệp vinh quang từ trời, mà còn là hai lời “Xin Vâng”: lời “Xin Vâng” của Ngôi Hai Thiên Chúa và lời “Xin Vâng” của Đức Trinh Nữ Maria. Sự gặp gỡ của hai lời vâng phục này đã mở ra cánh cửa hy vọng cho toàn thế giới.

1. Lời Xin Vâng của Đức Kitô

Trong bài đọc II hôm nay, tác giả Thư gửi tín hữu Do Thái đã diễn tả tâm tình sâu xa của Chúa Giêsu khi bước vào trần gian. Ngài thưa với Chúa Cha: “Hy lễ và hiến tế, lễ toàn thiêu và lễ xá tội, Chúa đã chẳng ưa, chẳng thích… Này con đây, con đến để thực thi ý Ngài” (Dt 10,6.9).

Lời thưa này là một lời “Xin Vâng” tuyệt đối. Nó bộc lộ mục đích sống duy nhất của Con Một Thiên Chúa nơi trần thế: không phải để được phụng sự, mà là để hiến dâng. Ngài biết rằng những hy lễ chiên bò của Giao ước cũ (x. Dt 10,4) không thể xóa bỏ tội lỗi một cách triệt để. Chỉ có của lễ là chính mạng sống của Đấng vô tội, dâng tiến với trọn vẹn tình yêu và sự vâng phục, mới có thể giao hòa nhân loại với Thiên Chúa.

Tâm nguyện “Con đến để thực thi ý Ngài” chính là tâm điểm của chương trình cứu chuộc, nhằm tái lập tất cả những gì đã hư mất vì sự bất tuân của Adam và Eva (x. Is 7,14). Đức Kitô chính là A-đam Mới, Đấng dùng sự vâng phục của mình để chiến thắng sự kiêu ngạo và tội lỗi, mang lại sự sống đích thực cho con người. Trong Tông huấn Verbum Domini, Đức cố Giáo hoàng Bênêđictô XVI đã nhấn mạnh: “Đức Kitô là Lời Vâng phục vĩnh cửu của Chúa Cha, Đấng đã mặc lấy bản tính nhân loại của chúng ta… để dẫn đưa nó trở về với Thiên Chúa” (ĐTC.Bênêđictô XVI, 2010).

2. Lời Xin Vâng của Maria: Sự cộng tác tự do và khiêm tốn

Tuy nhiên, chương trình cứu độ ấy, dù mạnh mẽ và huy hoàng đến đâu, vẫn cần một sự cộng tác nơi người. “Ngôi Lời, Đấng từ ban đầu ở cùng Thiên Chúa và là Thiên Chúa, tỏ mình ra trong cuộc đối thoại yêu thương giữa các Ngôi vị thần thánh, và mời gọi chúng ta chia sẻ tình yêu đó” (ĐTC.Bênêđictô XVI, Verbum Domini, 2010, số 6).

Vâng, Thiên Chúa, Đấng vô cùng tôn trọng tự do của con người, không muốn thực hiện ơn cứu độ một mình. Ngài tìm kiếm một sự cộng tác. Và Ngài đã tìm thấy ở Nazareth, nơi một Trinh Nữ khiêm hạ tên là Maria –  “Mẹ của Lời Thiên Chúa” và “Mẹ của Đức Tin”.

ĐTC.Bênêđictô XVI trong Tông huấn Verbum Domini viết: “Đức Trinh Nữ Maria, “người mà nhờ lời ‘vâng’ của mình đối với lời giao ước và sứ mệnh của mình, đã hoàn thành trọn vẹn ơn gọi thiêng liêng của nhân loại”. Thực tại con người được tạo dựng qua lời Chúa tìm thấy hình ảnh hoàn hảo nhất của mình trong đức tin vâng phục của Đức Maria. Từ Lễ Truyền Tin đến Lễ Ngũ Tuần, Mẹ hiện ra như một người phụ nữ hoàn toàn mở lòng với ý muốn của Chúa. Mẹ là Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, Đấng mà Chúa đã làm cho “đầy ân sủng” (xem Lc 1:28) và vâng phục vô điều kiện lời Chúa (xem Lc 1:38). Đức tin vâng phục của Mẹ định hình cuộc sống của Mẹ trong từng khoảnh khắc trước kế hoạch của Chúa. Là một Trinh Nữ luôn chú tâm đến lời Chúa, Mẹ sống hoàn toàn hòa hợp với lời đó; Bà trân trọng trong lòng những sự kiện của Con trai mình, ghép chúng lại với nhau như thể thành một bức tranh khảm duy nhất (xem Lc 2:19,51). ” (x.ĐTC.Bênêđictô XVI, Verbum Domini, 2010, số27-28).

Nhớ lại Vườn Địa Đàng năm xưa vang lên lời loan báo về “người nữ” sẽ đạp nát đầu Con Rắn (x. Is 7,14). Maria chính là Eva Mới, người nữ được đầy ơn phúc, Đấng đã được tuyển chọn để cưu mang Đấng Mêsia.

Trong ngày Sứ thần truyền tin, sau giây phút bối rối trước sứ điệp lạ lùng (Lc 1,29), Đức Maria đã mau mắn đáp trả: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa làm cho tôi như lời sứ thần nói” (Lc 1,38). Đây là lời “Xin Vâng” của sự tự do đích thực. Đức Mẹ không bị ép buộc, nhưng Ngài đã ý thức chấp nhận cộng tác với Chúa Con trong chương trình cứu độ. Sự vâng phục của Mẹ là sự vâng phục của đức tin, của sự phó thác hoàn toàn vào quyền năng và tình yêu của Thiên Chúa, Đấng mà “đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được” (Lc 1,37). Sự cộng tác của Mẹ không cản trở, không đòi Thiên Chúa phải làm theo ý riêng, mà là một sự ngoan ngoãn hoàn hảo.

3. Lời chất vấn cho thế hệ hôm nay

Lời “Xin Vâng” của Đức Mẹ Maria trở thành một mẫu mực tuân phục cho mỗi chúng ta. Tuy nhiên, nó cũng là một lời chất vấn mạnh mẽ trước thảm kịch bất tuân Thiên Chúa trong thời đại của chúng ta. Đôi khi, chúng ta sử dụng tự do không phải để thi hành ý Chúa, mà để phục vụ cho cái tôi ích kỷ, cho những đam mê tội lỗi.

Thế giới hôm nay vẫn còn đó những tiếng kêu than của những thai nhi vô tội bị giết hại (x. Is 8,10), những gia đình bị rạn nứt vì ngoại tình và ly dị, những tâm hồn bị tổn thương vì lời nói và hành động thiếu bác ái. Có những lúc chúng ta đã khước từ lời Thiên Chúa mời gọi cứu lấy bản thân mình khi lao vào con đường tội lụy. Lời Xin Vâng của Mẹ gọi chúng ta trở về với phẩm giá con người, phẩm giá là con cái Thiên Chúa.

Phụng vụ hôm nay mời gọi chúng ta bắt chước gương của Mẹ Maria: sống một lời “Xin Vâng” hàng ngày.

  • Xin Vâng trước những thử thách và biến cố đời thường, nhận ra ý Chúa qua Hội Thánh, qua những người phụ trách và qua tha nhân.
  • Xin Vâng sống đức tin kiên vững, biết “ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng” (Lc 2,19).
  • Xin Vâng sống khiêm tốn, nhân từ, trong sạch, để ánh sáng Tin Mừng của Chúa Giêsu có thể chiếu tỏa qua đời sống của chúng ta, mang lại niềm vui, bình an và hy vọng cho những người xung quanh.

Ước gì mầu nhiệm Truyền Tin hôm nay đánh thức niềm vui, bình an và hy vọng Kitô giáo sâu xa nơi tâm hồn mỗi người. Lạy Mẹ Maria, xin cầu thay nguyện giúp cho chúng con luôn biết sống sao cho đẹp lòng Thiên Chúa. Để rồi, như Mẹ, chúng con cũng sẵn sàng thưa lên với Chúa mỗi ngày rằng: “Này con đây, con đến để thực thi ý Ngài”. Amen.

Thứ Ba Tuần V – Mùa Chay

Thứ Ba Tuần V - Mùa Chay

ĐỂ ĐƯỢC CHÚA Ở CÙNG

“Khi các ông giương cao Con Người lên, bấy giờ các ông sẽ biết là Tôi Hằng Hữu.” (Ga 8,28).

Ds 21,4-9; Ga 8,21-30

Lm.John Trần

Hôm nay, giữa Tuần V Mùa Chay, khi chúng ta đang tiến gần đến cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu, Lời Chúa mang đến cho chúng ta một sứ điệp đầy ý nghĩa: Thập Giá không phải là sự thất bại, mà là đài vinh quang nơi Thiên Chúa bày tỏ tình yêu trọn vẹn và sự hiện diện không ngừng nghỉ của Ngài. Sứ điệp ấy được vang vọng qua câu chuyện con rắn đồng trong Cựu Ước (Ds 21,4-9) và cuộc tranh luận của Chúa Giêsu với người Do Thái trong Tin Mừng (Ga 8,21-30).

Trong bài đọc I, sách Dân Số (Ds 21) kể lại câu chuyện về dân It-ra-en trong sa mạc. Vì kiệt sức và chán nản, họ đã kêu trách Thiên Chúa và ông Mô-sê. Hình phạt là những con rắn lửa xuất hiện, cắn chết nhiều người. Trước sự hối lỗi của dân, Thiên Chúa đã truyền cho ông Mô-sê đúc một con rắn đồng và treo lên cây cột. Bất cứ ai bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đồng thì được sống (Ds 21,9).

Con rắn đồng ấy chính là hình ảnh tiền báo về Chúa Giêsu trên Thập Giá. Chúa Giêsu đã dùng hình ảnh này để giải thích cho ông Ni-cô-đê-mô: “Như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.” (Ga 3,14-15). Thập Giá không phải là sự trừng phạt, mà là nguồn sự sống cho những ai biết nhìn lên với đức tin.

Trong Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu tuyên bố một chân lý đảo lộn mọi định luật tự nhiên: “Khi các ông giương cao Con Người lên, bấy giờ các ông sẽ biết là Tôi Hằng Hữu.” (Ga 8,28). Đây là một lời khẳng định đầy quyền năng về danh tánh của Ngài: Ngài là Thiên Chúa, Ngài không thuộc về thế gian (Ga 8,23).

Người Do Thái, trong sự mù quáng, đã coi Thập Giá như là sự thất bại nặng nề của Chúa Giêsu. Họ bực tức khi Ngài gọi Thiên Chúa là Cha và quyết định đóng đinh Ngài (Ga 8,28). Nhưng ngược lại, Chúa Giêsu đã biến Thập Giá thành một đài vinh quang, là nơi tỏ lộ cho mọi người quyền năng, tình thương và danh tánh của Thiên Chúa.

Tình yêu trọn vẹn và không bao giờ bỏ cuộc đối với con người, một tình yêu cho đến cùng, chỉ thật sự thấy được khi Chúa Giêsu bị treo lên (x. Ga 13,1). Tình yêu này cũng chính là tình yêu mà Chúa Cha dành cho Chúa Giêsu. Chúa Giêsu khẳng định rằng: “Đấng đã sai tôi vẫn ở với tôi; Người không để tôi cô độc, vì tôi hằng làm những điều đẹp ý Người.” (Ga 8,29).

Từ lời khẳng định này, chúng ta cũng rút ra cho chúng ta một công thức đơn giản nhưng rất khó thực hiện: nếu ta muốn Thiên Chúa không để ta cô độc, thì ta phải hằng làm những điều đẹp ý Người.

Quả thực muốn làm những điều đẹp ý Thiên Chúa thì vô cùng khó, bởi chúng ta vẫn cố tình làm theo ý của mình hơn làm theo Thánh ý Chúa. Chúng ta vẫn luôn muốn bày tỏ cái tôi của mình hơn là nhìn nhận sự yếu kém của mình trước mặt Thiên Chúa. Vì thế, để được Thiên Chúa luôn ban ơn cho chúng ta, tôi mời gọi anh chị em:

  • Cầu xin Chúa cho chúng ta biết đón nhận mọi sự dưới sự dẫn dắt của Chúa, cho dù gặp thất bại, rủi ro hay lúc ta vấp ngã.
  • Cầu xin cho mọi người biết mau mắn đáp lại lời mời gọi đặt niềm tin vào Chúa Giêsu, bằng chính cuộc sống phó thác của mình.

Xin Đức Maria cầu thay nguyện giúp cho chúng con luôn biết sống sao cho đẹp lòng Thiên Chúa, để chúng con có thể trung thành và tin tưởng rằng “Thiên Chúa không bỏ ai một mình vì họ đã làm mọi sự đẹp lòng Chúa”. Amen.