Chúa Nhật – Tuần 3 – Mùa Vọng

TÁI THIẾT NIỀM HY VỌNG SAU CƠN LŨ

TÁI THIẾT NIỀM VUI & HY VỌNG SAU CƠN LŨ

Is 35, 1-6a. 10; Mt 11, 2-11

Tác giả: Lm. Gioan Trần

Hôm nay, Chúa Nhật thứ Ba Mùa Vọng, khắp nơi trên thế giới tiếng reo vui vang vọng: Gaudete in Domino semper – hãy vui mừng trong Chúa luôn mãi! Giữa bóng tối chờ đợi Đấng Cứu Thế, phụng vụ mời gọi chúng ta hân hoan, vì hy vọng đang ló dạng như bình minh.

Tiên tri Isaia vẽ nên bức tranh sống động: “Sa mạc và đất khô cằn sẽ hoan hỉ, hoang địa sẽ reo mừng và nở hoa. Như hoa huệ, nó sẽ nở rộ và hân hoan reo mừng… Mắt người mù sẽ được mở ra, tai người điếc sẽ được thông, kẻ què sẽ nhảy múa như nai, và lưỡi người câm sẽ reo hò… Những kẻ được Chúa chuộc sẽ trở về Si-on với tiếng hát, vui mừng và hoan hỉ sẽ ngự trị trên đầu họ, và họ sẽ nhận được niềm vui và hạnh phúc, còn nỗi sầu muộn và than van sẽ biến mất” (Is 35:1-2,5-6a,101). Đây không phải giấc mơ xa xôi, mà là lời hứa Chúa biến đổi mọi sa mạc thành vườn hoa hy vọng.

Còn Thánh Vịnh thì ca lên: Chúng ta ca tụng Chúa là Đấng “làm trời đất, biển cả và muôn vật trong đó; Đấng giữ lời minh tín muôn đời, Đấng thi hành công bình cho kẻ bị ức, ban của ăn cho kẻ đói khát. Chúa giải thoát những người tù tội… Mở mắt người mù, nâng đỡ kẻ bị quật ngã, yêu thương người công chính, che chở kẻ xa lạ, nâng đỡ trẻ mồ côi và góa phụ” (Tv 146:6c-7,8-92).

Nơi bài đọc 2, Thánh Giacôbê khuyên nhủ: “Anh em hãy kiên nhẫn cho tới ngày Chúa đến. Xem nông dân chờ đợi quý mùa của đất đai, kiên nhẫn chờ những cơn mưa đầu mùa và mưa cuối mùa. Anh em cũng vậy, hãy kiên nhẫn và củng cố tâm hồn anh em, vì ngày Chúa đến đã gần kề” (Gc 5:7-83).

Và trong Tin Mừng, trả lời cho ông Gioan Tẩy Giả hỏi từ tù ngục: “Ngài có phải là Đấng phải đến không?” Chúa đáp: “Hãy đi và loan báo cho ông Gioan nghe những gì anh em thấy và nghe: người mù được thấy, người què được đi, người phong hủi được sạch, người điếc được nghe, người chết được sống lại, và người nghèo được nghe Tin Mừng” (Mt 11:4-54). Những dấu chỉ ấy chính là Nước Trời đang đến, mang niềm vui giữa gian nan.

Như thế đó, Lời Chúa hôm nay như dòng suối mát giữa sa mạc thực tại. Đặc biệt, ở miền Nam trung bộ Việt Nam – vùng đất vừa chịu cơn lũ lụt kinh hoàng – chúng ta thấy sa mạc ấy: nhà cửa ngập sâu, cánh đồng tan hoang, gia đình mất mát, các Nhà Thờ hư hỏng… công việc tái thiết đang diễn ra, nhưng việc đó sẽ kéo dài và đầy khó khăn, đòi hỏi không chỉ vật chất mà còn tinh thần vững mạnh.

Vậy giữa bóng đêm thất vọng từ đam mê, tội lỗi, và nỗi đau hậu lũ, làm sao để hy vọng bừng sáng?

Chính vì thế, Mùa Vọng mời gọi chúng ta chuẩn bị Giáng Sinh không chỉ bằng cứu trợ, mà bằng những biểu tượng sống động: trang trí và thắp sáng nhà thờ. Không phải xa xỉ, mà là cần thiết, như ngọn nến Chúa Giêsu – soi chiếu tâm hồn, xua tan bóng tối, khơi dậy niềm vui giữa cuộc tái thiết dài hơi, đem hy vọng vào chốn thất vọng.

Quả thực, ta hãy nghĩ về ngọn nến: nó cháy để chiếu sáng, không phải để giữ cho riêng mình. Trang trí nhà thờ đón Noel – những ánh đèn lung linh, cây thông xanh tươi, hang đá ấm áp – chính là những NGỌN NẾN ấy, thắp lên giữa đêm đông. Chúng nhắc nhở rằng Chúa đang đến, biến lũ lụt thành bình an, tội lỗi thành ơn cứu độ.

Đức cố Giáo Hoàng Phanxicô đã dạy trong Bài Giảng Lễ Chúa Nhật Thứ Ba Mùa Vọng năm 2015, tại Vương Quốc Trung Phi, giữa những đau khổ tương tự: “Giữa những người đau khổ, những người già yếu, những người tuyệt vọng chỉ xin một miếng bánh công bình, một chút chú ý và lòng tốt – tất cả chúng ta đang tìm kiếm ân sủng của Thiên Chúa, ân sủng của bình an. Chúa Giêsu không để chúng ta vượt qua một mình; Ngài mời gọi chúng ta vượt qua cùng Ngài, bằng cách giải phóng mình khỏi những khái niệm chia rẽ về gia đình và huyết thống, để xây dựng một Giáo Hội là gia đình của Thiên Chúa, mở rộng cho mọi người, quan tâm đến những người cần nhất[i] Trang trí không tách rời cứu trợ; nó bổ sung, mang ánh sáng tinh thần để nuôi dưỡng sức mạnh tái thiết vật chất.

Đức cố Giáo Hoàng Bênêđictô XVI, trong Bài Giảng Chúa Nhật Thứ Nhất Mùa Vọng ngày 28 tháng 11 năm 2009, nhấn mạnh: “Mùa Vọng thúc đẩy chúng ta hiểu ý nghĩa của thời gian và lịch sử như một kairos, một cơ hội thuận lợi cho ơn cứu độ. Chúa Giêsu minh họa điều này qua các dụ ngôn: người đầy tớ chờ chủ trở về, các trinh nữ chờ chàng rể… Hy vọng đánh dấu hành trình nhân loại, nhưng đối với Kitô hữu, nó được sống động bởi một sự chắc chắn: Chúa hiện diện trong dòng chảy cuộc đời chúng ta, đồng hành và một ngày kia sẽ lau khô nước mắt chúng ta. Một ngày không xa, mọi sự sẽ hoàn tất trong Nước Thiên Chúa, Nước của công bình và bình an[ii]. Những ánh sáng Noel chính là biểu tượng kairos ấy: giữa tái thiết kéo dài ở Vùng lũ – cần gạo, nhà cửa, trường học, cở sở vật chất.. – chúng soi đường cho tâm hồn, chống lại thất vọng từ đam mê trần thế và bóng tối tội lỗi. Không phải lãng phí, mà là đầu tư hy vọng: một nhà thờ lung linh mời gọi mọi người đến cầu nguyện, chia sẻ, và cùng nhau xây dựng lại.

Hơn nữa, Đức Giáo Hoàng Lêô XIV, trong Thông Điệp Ngày Thế Giới Ông Bà Và Người Cao Tuổi lần thứ 5 năm 2025, khích lệ: “dù thân xác bên ngoài chúng ta đang hao mòn, nhưng nội tâm chúng ta được đổi mới mỗi ngày’ (2 Cr 4:16). Hãy luôn ngợi khen Thiên Chúa vì lòng nhân lành, nuôi dưỡng sự hiệp nhất với người thân, mở lòng với những người xa cách, và đặc biệt với những người cần giúp đỡ. Bằng cách này, chúng ta sẽ là dấu chỉ hy vọng, bất kể tuổi tác”[iii].

Ở những vùng lũ đã qua, những người dân giữa lũ lụt cần không chỉ cơm ăn, mà ánh sáng đức tin – và trang trí nhà thờ chính là ngọn đuốc ấy, thắp lên niềm vui Mùa Vọng, giúp họ kiên nhẫn như nông dân chờ mùa gặt.

Anh chị em thân mến, hãy để niềm vui hôm nay trở thành hành động: tiếp tục cứu trợ những vùng lũ đã qua bằng vật chất – gạo, quần áo, tiền bạc – nhưng cũng tham gia trang trí nhà thờ với tất cả tấm lòng. Mỗi ngọn đèn là lời cầu nguyện cho anh chị em nơi đang tái thiết; mỗi bông hoa là hy vọng chống lại bóng tối tội lỗi và đam mê. Hãy tiếp tục tìm cách giúp cho quỹ lũ lụt, và cùng nhau thắp sáng giáo xứ – biến sa mạc hậu lũ thành vườn hoa Isaia. Hãy chia sẻ câu chuyện hy vọng từ ông Gioan Tẩy Giả: Chúa đang đến, mang Tin Mừng cho người nghèo.

Chúng ta tin tưởng vào lời Thánh Vịnh: “Chúa sẽ ngự trị đời đời, Thiên Chúa của Si-on, qua muôn thế hệ” (Tv 146:102).

Xin Chúa Giêsu, Ánh Sáng Thế Gian, ban cho chúng ta sức mạnh sống niềm vui ấy, đặc biệt cho vùng thiên tai vừa qua. Amen.


[i] Homily of the Holy Father, Apostolic Journey – Central African Republic, 29 November 20155,https://www.vatican.va/content/francesco/en/homilies/2015/documents/papa-francesco_20151129_repcentrafricana-omelia-cattedrale-bangui.html

[ii] Celebration of First Vespers of the First Sunday of Advent, 28 November 2009

[iii] Message of the Holy Father for the 5th World Day for Grandparents and the Elderly, 27 July 20257

Thứ 4 – Tuần II – Mùa Vọng

Thứ 4 - Tuần II - Mùa Vọng

NGHỈ NGƠI TRONG CHÚA

Ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng

Is 40,25-31; Mt 11,28-30

Tác giả : Lm. Gioan Trần

Khi nói về đời mình, Thánh Gióp than rằng: “Nếu người ta có thể đem cân những đau khổ của tôi, chúng sẽ nặng hơn hết cát ngoài biển”. cũng thế, vẫn có rất nhiều người coi Đời là thung lũng chan đẫm nước mắt… và điều này chẳng ai chối cãi được. Đau khổ vất vả hằng theo sát con người. Nơi đâu có con người là nơi ấy có vất vả đau khổ, vì đó là án lệnh Thiên Chúa ra cho con cháu Eva.

Thế nên khi nhìn lại, thấy Ai trong chúng ta cũng có gánh nặng cả. Nào là gánh nặng cuộc đời, gánh nặng gia đình, gánh nặng con cái, gánh nặng bệnh tật, gánh nặng những buồn phiền thử thách… Hôm nay Chúa Giêsu mời chúng ta đến với Ngài để Ngài bồi dưỡng và bổ sức cho. Bởi ai biết chạy đến với Chúa, thì chính Chúa sẽ chia sẻ gánh nặng cho họ, bằng cách soi sáng và ban thêm ơn cho họ, và ách của người ấy trở thành ách của Chúa.

Nhưng oái ăm thay, có nhiều người lại cho rằng ách Chúa, giới răn và các điều Chúa dạy lại quá khắt khe và nặng nề, họ đã khước từ và không muốn tìm đến Chúa nữa. vậy đâu là nguyên do ta luôn khước từ mang lấy ách của Chúa???

có câu truyện vui kể như thế này:

* Một anh chàng nọ yêu một cô gái Chân dài, cao hơn anh ta rất nhiều. Tối nào anh cũng đưa người yêu mình từ sở về nhà – và tối nào anh cũng rạo rực muốn hôn người yêu, nhưng lại rụt rè không dám xin.

Một lần nọ, anh vận dụng hết can đảm, nói: “Em cho phép anh hôn em nhé” ! Cô gái không phản đối. Nhưng vì chàng ta quá thấp bé, nên hai người nhìn quanh tìm một cái gì đó kê cho anh đứng đủ cao. Họ phát hiện gần đó có một xưởng thợ rèn, có một chiếc đe vừa vặn cho anh ta đứng lên. Thế là anh ta được thỏa mãn lòng mong ước. Sau đó anh vác chiếc đe theo mình. Anh vác rất hiên ngang nhẹ nhàng dường như chiếc đe chẳng thấm thía gì với sức mạnh của anh. Sau khi đi được thêm khoảng vài trăm mét, anh ta lại nói: “Cho anh hôn một cái nữa nhé, em yêu!”

“Không được” – cô gái trả lời – “Em đã cho anh hôn khi nãy rồi. Tối nay như vậy là quá đủ.

anh ta buồn rầu nói: “Thế tại sao anh vác theo chiếc đe nặng trịch này mà em vẫn im lặng không nói gì?”…

Thế đấy, tình yêu làm đem lại sức mạnh cho người ta. Khi ta có lòng yêu mến Chúa cũng vậy, gánh nặng cuộc đời và gánh của Chúa sẽ nhẹ nhàng êm ái như lời ngài kêu gọi : “Hãy mang lấy ách của Ta, vì ách của Ta thì êm ái. Hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiên nhường”. cũng như lời tiên tri Isaia đã tuyên báo trước rằng về Ngài rằng:

Nhưng những người cậy trông ĐỨC CHÚA

          thì được thêm sức mạnh.

          Như thể chim bằng, họ tung cánh.

          Họ chạy hoài mà không mỏi mệt,

          và đi mãi mà chẳng chùn chân.   …..Amen

Thứ 3 – Tuần II – Mùa Vọng

Thứ 3 - Tuần II - Mùa Vọng

THIÊN CHÚA TÌM KIẾM CON NGƯỜI

Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.”

Is 40,1-11; Mt 18,12-14

Tác giả: Lm. Gioan Trần

Một nhà truyền giáo trong vùng Thái Bình Dương có kể lại sự kiện như sau : Ngày nọ có một người đàn bà bước vào lều của ngài với đôi bàn tay nắm chặt cát ướt. Bà hỏi ngài :

– Cha có biết cái gì trong tay con không ?

Vị linh mục đáp :

– Hình như chị đang cầm cát trong tay thì phải ?

Người đàn bà lại hỏi tiếp :

– Cha có biết tại sao con mang cát ấy đến đây không ?

Nhà truyền giáo lắc đầu.

Người đàn bà giải thích trong thất vọng chán trường:

– Thưa cha, đây là tội lỗi của con, tội của con nhiều như cát biển, làm sao con có thể được tha thứ ?

Lúc bấy giờ vị linh mục mới an ủi :

– Có phải chị lấy cát từ bờ biển không, vậy chị hãy quay trở lại bờ biển và giống như các em bé vẫn thường làm, chị hãy xây lên một núi cát, rồi chị ngồi đó và ngắm những đợt sóng biển, sóng biển sẽ vỗ vào bờ và cuốn đi ngọn núi cát của chị.

Bởi Ơn tha thứ của Chúa cũng giống như thế, lòng nhân từ của Ngài bao la như đại dương, chị hãy thành tâm thống hối và Chúa sẽ tha thứ cho chị.

……………..

Bao người khác cũng giống người phụ nữ kể  trên, mặc cảm tội lỗi luôn dày vò họ, tâm hồn họ bối rối cắn rứt, lúc nào họ cũng nhìn thấy tương lai như một ngõ cụt, họ sống trong cảnh cô đơn, họ bơ vơ lạc lõng giữa muôn người, họ luôn thấy mình xa cách Thiên Chúa, chẳng bao giờ cảm nhận được một sự ủi an và sẻ chia từ người khác, và nhất là từ Thiên Chúa, Đấng vốn yêu thương con người và mãi mãi tha thứ cho con người, Đấng mà Tiên tri Isaia hôm nay ví von rằng:

“ Như mục tử, Chúa chăn giữ đoàn chiên của Chúa,

          tập trung cả đoàn dưới cánh tay.

          Lũ chiên con, Người ấp ủ vào lòng,

          bầy chiên mẹ, cũng tận tình dẫn dắt”.

Hôm nay, chúng ta xác tín hơn nữa vì Chúa cũng giống như người mục tử tốt bụng kia, ông đã không tính toán hơn thiệt, sẳn sàng bỏ 99 con chiên khoẻ mạnh để tìm kiếm cho được một con chiên lạc,

Vì thế, nếu chúng ta có lỡ lạc bước trên con đường theo Chúa về trời, hãy can đảm và thật lòng quay trở về với Ngài, về với Lòng thương xót của Chúa, ta sẽ tìm được chốn ủi an, bởi ngoài lòng Chúa xót thương, ta chẳng còn niềm hy vọng và nguồn cậy trông vững chắc nào khác.

Lòng nhân từ của Chúa quá bao la, lòng thương xót Chúa vô bờ,…tất cả là vì ta và dành cho chúng ta. Ước gì chúng ta luôn cảm nghiệm được tình yêu đó và phó thác trọn vẹn cho Ngài. Amen.