Thứ 2 tuần 5 Mùa thương niên A

Lời Chúa Thứ 2 tuần 5 Mùa thương niên A

CHẠM ĐẾN NGUỒN MẠCH XÓT THƯƠNG

“Và tất cả những ai chạm đến Người, đều được khỏi bệnh”

1V 8,1-7.9-13; Mc 6,53-56

Lm.John Trần

Hôm nay, Phụng vụ Lời Chúa dẫn chúng ta đi từ sự uy nghi rạng ngời của Đền Thờ Salomon đến sự gần gũi, bình dị của “Đền Thờ ” là Đức Giêsu Kitô trên những nẻo đường của miền Ghen-nê-xa-rét.

Trong bài đọc I, chúng ta chứng kiến một thời khắc huy hoàng: Hòm Bia Giao Ước được rước vào Nơi Cực Thánh. Khi ấy, “Mây toả đầy Nhà Đức Chúa”“vinh quang của Đức Chúa tràn ngập Nhà của Người” (1V 8,10-11). Sự hiện diện của Thiên Chúa lúc đó thật xa xăm, uy nghiêm khiến các tư tế không thể đứng đó mà hành lễ được. Thiên Chúa ngự trong đám mây mù mịt, tách biệt giữa phàm trần và thánh thiêng.

Thế nhưng, bước sang trang Tin Mừng theo thánh Máccô, chúng ta ngỡ ngàng trước một Thiên Chúa đã “cắm lều” giữa nhân loại. Không còn là đám mây mù che khuất, Thiên Chúa nay mang lấy dung mạo con người nơi Đức Giêsu. Vừa khi Người bước lên bờ, dân chúng đã nhận ra Người. Họ không run rẩy sợ hãi, nhưng “họ rảo qua khắp vùng ấy và bắt đầu khiêng những người đau ốm trên chõng đến bất cứ nơi nào họ nghe biết là có Người” (Mc 6,55).

Sự tương phản này nói lên điều gì? Đó là lòng thương xót của Thiên Chúa đã phá đổ mọi rào cản. Đức Giêsu không ngồi yên trong cung điện để người ta đến bái yết; Người đi vào các làng mạc, thành thị, thôn xóm. Và ở đó, đức tin của dân chúng bùng lên qua một cử chỉ đơn sơ nhưng mãnh liệt: họ xin Người cho họ ít là được “chạm đến tua áo của Người” (Mc 6,56).

Cái chạm ấy không phải là sự mê tín, mà là một hành vi của đức tin trọn vẹn. Trong đời sống Kitô hữu, chúng ta thường xuyên đến với Chúa, nhưng chúng ta có thực sự “chạm” được vào Người không? Hay chúng ta chỉ đứng xa quan sát như một khán giả?

Đức Thánh Cha Phanxicô, trong Tông huấn Evangelii Gaudium, đã nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của sự tiếp xúc này: “Niềm vui của Tin Mừng đổ đầy trái tim và cuộc sống của tất cả những ai gặp gỡ Chúa Giêsu. Những ai chấp nhận sự cứu độ của Người thì được giải thoát khỏi tội lỗi, buồn phiền, trống rỗng nội tâm và sự cô độc” (Francis, 2013, số 1).

Anh chị em thân mến, mỗi khi chúng ta tham dự Thánh lễ, rước Mình Thánh Chúa, hay khi đọc Kinh Thánh, chính là lúc chúng ta đang “chạm” vào gấu áo của Đức Giêsu. Chúa không đòi hỏi chúng ta phải có những công trạng vĩ đại mới được chữa lành. Người chỉ cần chúng ta “rảo bước” đến với Người, mang theo những “chiếc chõng” là những đau khổ, thất bại, và tội lỗi của cuộc đời mình.

“Và tất cả những ai chạm đến Người, đều được khỏi bệnh” (Mc 6,56). Lời hứa ấy vẫn vang vọng hôm nay. Sự chữa lành của Chúa không chỉ là về thân xác, mà quan trọng hơn là chữa lành tâm hồn, ban lại sự bình an mà thế gian không thể ban tặng.

Nguyện xin Chúa giúp chúng ta, qua lời chuyển cầu của Đức Mẹ, luôn giữ được lòng khao khát tìm gặp Chúa mỗi ngày. Để giữa một thế giới đầy những rạn nứt, chúng ta tìm thấy nơi Đức Giêsu nguồn mạch của hy vọng và ơn cứu độ. Amen.

Chúa Nhật thứ V – TN A

Suy niệm Lời Chúa Chúa Nhật thứ V – TN A

LÀ MUỐI VÀ ÁNH SÁNG CHO TRN GIAN

“Chính anh em là ánh sáng cho trần gian” (Mt 5,13.14).

Is 58,7-10; 1Cr 2,1-5; Mt 5,13-16

Lm.John Trần

Chúng ta đang sống trong một thời đại mà ánh sáng nhân tạo có thể soi sáng mọi ngõ ngách của thành phố, nhưng bóng tối của sự cô đơn và tuyệt vọng lại dường như đậm đặc hơn trong tâm hồn con người. Giữa bối cảnh đó, lời Chúa Nhật thứ V Thường Niên vang lên như một lời định nghĩa lại căn tính của người Kitô hữu: Chính anh em là muối cho đời… Chính anh em là ánh sáng cho trần gian (Mt 5,13.14).

Đây không phải là một lời mời gọi mang tính tùy chọn, mà là một lời khẳng định mang tính bản thể. Chúa không nói “anh em hãy cố gắng trở thành”, nhưng Người nói “ANH EM “.

  1. Muối cho đời: Sự hy sinh thầm lặng

Hình ảnh “Muối” mà Chúa Giêsu sử dụng mang một ý nghĩa sâu sắc. Trong thế giới, muối là báu vật. Nó dùng để ướp thực phẩm khỏi hư nát và làm gia vị. Nhưng có một đặc tính của muối mà chúng ta thường quên: để làm cho thức ăn có vị, muối phải tan biến đi. Nếu muối cứ giữ nguyên hình dạng hạt cứng nhắc, nó vô dụng.

Tuy nhiên, Chúa cũng đưa ra một lời cảnh báo đáng sợ: “Nếu muối đã lạt đi, thì lấy gì muối cho mặn lại? Nó chẳng còn dùng việc gì nữa, ngoại trừ quăng ra ngoài cho người ta chà đạp dưới chân” (Mt 5,13).

Muối lạt là gì? Đó là một Kitô hữu chỉ có cái danh mà không có thực chất; một người đi lễ mỗi Chúa Nhật nhưng cuộc sống thường nhật lại đầy dẫy sự gian dối, hận thù và dửng dưng trước nỗi đau của đồng loại. Khi đức tin bị tách rời khỏi đời sống, chúng ta trở nên những hạt muối vô vị, bị thế gian chê cười và chà đạp.

2. Ánh sáng cho trần gian từ sự yếu hèn của con người

Nếu muối hoạt động thầm lặng bên trong, thì Ánh sáng lại có sức lan tỏa rạng ngời bên ngoài. “Một thành xây trên núi không thể bị che giấu được” (Mt 5,14). Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh đến tính chất công khai của đức tin. Tin đạo không phải là chuyện riêng tư trong phòng kín, mà là một lối sống giữa lòng đời.

Nhưng ánh sáng ấy từ đâu mà có?

Thiên Chúa là ánh sáng” (1Ga 1,5), và chỉ có Chúa Giêsu mới dám nhận mình là ánh sáng. Nhưng hôm nay, Chúa Giêsu cũng muốn các môn đệ là Kitô hữu chúng ta trở thành ánh sáng cho thế gian.

Lời Chúa hôm nay đánh thức chúng ta khỏi cơn mê của sự dửng dưng. Thế giới không cần những lý thuyết suông, thế giới cần những chứng nhân như lời mời gọi:

Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời” (Mt 5,16).

Có lẽ khi nghe những lời này, nhiều người trong chúng ta cảm thấy run rẩy. Làm sao tôi có thể là ánh sáng khi tâm hồn tôi vẫn còn đầy rẫy bóng tối của tội lỗi? Làm sao tôi là muối khi tôi vẫn thấy mình yếu đuối và ích kỷ?

Thánh Phaolô trong Bài đọc II đã chia sẻ kinh nghiệm đó với chúng ta. Ngài đến với cộng đoàn Côrintô không bằng “lời lẽ hùng hồn hay triết lý cao siêu”, nhưng bằng sự “yếu hèn, sợ hãi và run rẩy” (1Cr 2,1-3). Phaolô không cậy dựa vào tài năng cá nhân, mà cậy dựa vào “quyền năng của Thánh Thần”.

Đây chính là niềm hy vọng của chúng ta! Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo, nhắc nhở chúng ta rằng: “Đời sống mới trong Đức Kitô không phải là một nỗ lực tự thân, nhưng là hoa trái của Chúa Thánh Thần hoạt động trong chúng ta qua các bí tích.”

Chúng ta không tự thắp sáng mình; chúng ta chỉ là những cây nến nhỏ được châm lửa từ Cây Nến Phục Sinh của Đức Kitô. Nhiệm vụ của chúng ta là đừng để những cơn gió của lòng tham, sự kiêu ngạo thổi tắt ngọn lửa ấy.

3. Trở nên Muối và Ánh sáng cho trần gian

Để trở thành muối và ánh sáng trong bối cảnh hôm nay, chúng ta cần nhìn vào những “vết nứt” của xã hội xung quanh: những gia đình đang trên bờ vực đổ vỡ, những công nhân nghèo đang vật lộn với cơm áo, những người trẻ đang chao đảo trước các giá trị ảo trên mạng xã hội

Tiên tri Isaia trong Bài đọc I đã cho chúng ta một công thức thực hành đức tin rất cụ thể: “Ngươi hãy chia cơm cho người đói, rước vào nhà những người nghèo khổ không nơi trú ngụ; thấy ai mình trần thì cho áo mặc” (Is 58,7). Đây không phải là những gợi ý đạo đức hời hợt, mà là những tiêu chuẩn của lòng đạo đức đích thực.

Đức Thánh Cha Phanxicô, trong một bài giảng, đã cảnh báo về loại “Kitô hữu kiểu bảo tàng”, những người giữ ánh sáng cho riêng mình mà không mang ra cho thế giới. Ngài nói: “Một Kitô hữu mà không chiếu sáng là một Kitô hữu vô dụng. Anh ta không phải là Kitô hữu thật sự. Anh ta là một Kitô hữu ‘trên danh nghĩa’, người mà ánh sáng không chiếu tỏa, không cho đi.”

Ánh sáng không phải là những bài diễn thuyết hùng hồn, mà là bát cơm chia sẻ, là sự hiện diện bên giường bệnh, là tiếng nói bảo vệ công lý cho người thấp cổ bé họng. là khi chúng ta thực thi công bằng và bác ái,.. đó là lúc “ánh sáng của ngươi sẽ bừng lên như bình minh” (Is 58,8).

Mục đích cuối cùng của việc chúng ta sống tử tế, làm việc thiện không phải để chúng ta được ca tụng, mà để người ta nhìn thấy Chúa qua chúng ta, ánh sáng đích thực.

Ước gì mỗi chúng ta, khi rời khỏi thánh đường hôm nay, mang theo một quyết tâm cụ thể: Trở thành hạt muối làm dịu đi một nỗi đau, trở thành ngọn nến thắp lên một niềm hy vọng. Đừng sợ bóng tối, vì chỉ một ngọn nến nhỏ cũng đủ để đẩy lùi bóng đêm dày đặc nhất.

Nguyện xin Đức Trinh Nữ Maria, mẫu gương của tâm hồn đầy ánh sáng, giúp chúng con luôn trung thành với ơn gọi làm con cái sự sáng, để đời sống chúng con trở thành bài ca tôn vinh Thiên Chúa và là niềm an ủi cho anh chị em đồng loại. Amen.