Thứ Tư Tuần IV Thường Niên

Suy niệm Lời Chúa Thứ Tư Tuần IV Thường Niên

VƯỢT QUA BỨC TƯỜNG THÀNH KIẾN ĐỂ CHẠM ĐẾN ĐỨC TIN

“Người lấy làm lạ vì họ không tin”

2Sm 24,2.9-17; Mc 6,1-6

Lm. John Trần

Có một câu chuyện thú vị về Thánh Gioan Boscô khi ngài đến thăm vùng Lille. Khi ấy, người ta biếu ngài một chiếc bánh bông lan rất ngon. Có hai phụ nữ đạo đức ngồi quan sát ngài vô cùng chăm chú. Một bà rỉ tai bà kia: “Cha Boscô là thánh sống đấy, bà xem, ngài sẽ chỉ nhấm nháp một chút xíu gọi là hãm mình thôi.” Nghe thấy thế, thánh nhân liền cầm dao cắt một miếng thật lớn và ăn một cách ngon lành. Thấy vậy, bà thứ hai lại trầm trồ: “Bà xem, ngài ăn như thế là để che giấu sự thánh thiện của mình, đúng là bậc khiêm nhường thượng đẳng!”

Câu chuyện vui ấy cho thấy một sự thật: Khi người ta đã có “thành kiến” tốt, thì mọi hành động đều được tô hồng. Nhưng khốn thay, trong cuộc đời, thành kiến thường mang màu sắc tiêu cực nhiều hơn. Thành kiến là những “ngăn kéo” tâm trí chật hẹp mà chúng ta dùng để nhốt người khác vào đó, dựa trên những kinh nghiệm cũ kỹ hoặc những cái nhìn bề ngoài nông cạn.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã đối diện với một “bức tường” thành kiến khô khốc ngay tại quê hương Nadarét của mình. Những người đồng hương kinh ngạc trước sự khôn ngoan và phép lạ của Ngài, nhưng thay vì mở lòng tin kính, họ lại vấp ngã vì lý lịch của Ngài: “Ông này không phải là bác thợ, con bà Maria, và anh em của các ông Giacôbê, Giôxết, Giuđa và Simôn sao?” (Mc 6,3). Họ không thể chấp nhận một Thiên Chúa cao cả lại ẩn mình trong một hình hài tầm thường, một người thợ mộc bình dị vốn đã quá quen thuộc với họ.

Chính vì thái độ đó, Chúa Giêsu đã thốt lên một sự thật đau lòng: “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, giữa hàng xóm láng giềng và người thân trong gia đình mình mà thôi” (Mc 6,4). Thành kiến đã làm mù mắt họ, khiến họ không thể nhận ra Đấng Thiên Sai đang đứng ngay trước mặt. Và hậu quả thật đáng buồn: “Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó… Người lấy làm lạ vì họ không tin” (Mc 6,5-6). Không phải Chúa không đủ quyền năng, nhưng vì Ngài tôn trọng tự do của con người. Đức tin là cánh cửa mở ra từ bên trong; nếu chúng ta đóng chặt bằng ổ khóa thành kiến, ân sủng của Thiên Chúa cũng đành đứng ngoài.

Liên hệ với bài đọc I, vua Đavít cũng đã từng lầm lỗi, nhưng ngài đã mau chóng nhận ra sai lầm khi đứng trước sự trừng phạt của Đức Chúa: “Chính con đã phạm tội, chính con đã làm điều ác” (2Sm 24,17). Đavít đã dám đập tan bức tường tự phụ để tìm lại sự khiêm nhường. Còn người dân Nadarét, họ lại bị giam hãm trong cái tôi đầy định kiến.

Trong đời sống đức tin, chúng ta đôi khi cũng giống như những người dân quê hương Chúa Giêsu. Chúng ta dễ dàng từ chối nghe lời Chúa khi lời đó được thốt ra từ một người mà chúng ta không ưa, hoặc một người mà chúng ta cho là “thấp kém” hơn mình. Chúng ta thường đòi hỏi những dấu lạ xa vời mà quên rằng Chúa vẫn đang hiện diện trong những điều tầm thường nhất: trong tấm bánh bẻ ra trên bàn thờ, trong những người nghèo khổ, hay ngay cả trong những người thân cận mà ta vẫn gặp hằng ngày.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã từng cảnh báo về sự cứng lòng này: “Sự quen thuộc quá mức có thể trở thành một trở ngại cho đức tin… Khi chúng ta nghĩ rằng mình đã biết tất cả về một người, chúng ta sẽ không còn khả năng ngạc nhiên trước mầu nhiệm của họ nữa” (Kinh Truyền Tin ngày 4 tháng 7 năm 2021).

Kính thưa cộng đoàn, xin Chúa cho chúng ta một đôi mắt mới – đôi mắt của đức tin và tình yêu – để biết nhìn xuyên qua những hình dáng bên ngoài và nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa. Đừng để thành kiến làm tâm hồn chúng ta trở nên khô héo, nhưng hãy để sự ngạc nhiên trước tình thương của Chúa tưới mát cuộc đời mình mỗi ngày.

Lạy Chúa, xin ban thêm đức tin cho chúng con. Xin giúp chúng con biết tôn trọng và yêu mến Chúa nơi những người anh chị em xung quanh, nhất là nơi những người đơn sơ bé nhỏ. Amen.

Thứ Ba Tuần IV Thường Niên

Suy niệm Lời Chúa Thứ Ba Tuần IV Thường Niên

Đừng sợ, chỉ cần tin thôi

“Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.” (Mc 5,34).

2Sm18,9-10.14b.24-25a.30-19,3; (Dt 12,1-4); Mc 5,21-43

Lm.John Trần

Trong hành trình đức tin, có những khoảnh khắc chúng ta cảm thấy dường như mọi cánh cửa đều đóng sập lại. Đó là khi đối diện với bạo bệnh dai dẳng, hay kinh khủng hơn, là khi đứng trước ngưỡng cửa của cái chết. Sứ điệp Lời Chúa hôm nay thắp lên trong chúng ta một ngọn lửa hy vọng rực rỡ qua hai phép lạ song hành: chữa lành người phụ nữ bị băng huyết và phục sinh con gái ông Giairô.

Trước hết, chúng ta chiêm ngắm đức tin của một vị trưởng hội đường. Ông Giairô có tất cả: địa vị, uy tín và sự kính trọng. Thế nhưng, trước sự hấp hối của đứa con gái nhỏ, mọi quyền thế trần gian đều trở nên vô dụng. Ông đã hạ mình, sấp mình dưới chân Chúa Giêsu và khẩn khoản: “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay trên nó, để nó được cứu thoát và được sống.” (Mc 5,23). Đây là một đức tin sáng suốt và can đảm. Ông nhận ra rằng chỉ có Đấng là nguồn sự sống mới có thể giật lại con ông từ tay tử thần.

Cũng vậy, một đức tin khác, âm thầm nhưng mãnh liệt, đã xuất hiện. Người đàn bà bị băng huyết suốt mười hai năm – mười hai năm của sự đau khổ thể xác, sự cạn kiệt tài chính và nỗi đau bị loại trừ khỏi cộng đoàn tôn giáo vì bị coi là “ô uế”. Bà không dám nói, chỉ dám nghĩ: “Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu.” (Mc 5,28). Sự tiếp xúc đó không phải là một hành vi mê tín, mà là một sự chạm đến đức tin. Ngay lập tức, quyền năng từ Chúa Giêsu thấu suốt tâm hồn bà, Ngài khẳng định: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.” (Mc 5,34).

Thưa anh chị em, thử thách đức tin lên đến đỉnh điểm khi tin dữ dội đến với ông Giairô: “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa?” (Mc 5,35). Thế gian bảo chúng ta hãy bỏ cuộc khi hy vọng đã tắt. Nhưng Chúa Giêsu, với ánh mắt đầy quyền năng và yêu thương, đã nói một câu làm thay đổi mọi cục diện: “Đừng sợ, chỉ cần tin thôi.” (Mc 5,36). Chúa không bảo chúng ta đừng buồn, Ngài bảo chúng ta đừng sợ. Nỗi sợ làm tê liệt tâm hồn, nhưng đức tin mở ra cánh cửa cho phép lạ. Chúa Giêsu đã nắm lấy tay em bé và truyền lệnh bằng tiếng mẹ đẻ đầy thân thương: “Talitha koum!”, nghĩa là: “Này con, Thầy truyền cho con: chỗi dậy đi!” (Mc 5,41).

Lời mời gọi “chỗi dậy” ấy hôm nay cũng dành cho mỗi chúng ta. Có thể chúng ta đang mang những “chứng bệnh băng huyết” của tội lỗi làm hao mòn sức sống tâm linh, hoặc đang tuyệt vọng vì một dự định nào đó vừa “khai tử”. Đừng vội tìm đến những sự cúng bái, bói toán hay những giá trị ảo huyền của thế gian.

 Đức Thánh Cha Phanxicô, trong bài huấn dụ tại Quảng trường Thánh Phêrô ngày 1 tháng 7 năm 2018, đã nhắc nhở chúng ta rằng: “Chúa Giêsu là Đấng đem lại sự sống, Đấng chiến thắng cái chết. Ngài bảo chúng ta: Đừng sợ! Lòng tin không phải là một công thức, nhưng là sự gặp gỡ với Chúa Giêsu, Đấng hằng sống.”

Lòng tin chính là nhịp cầu nối kết sự yếu đuối của con người với quyền năng vô biên của Thiên Chúa. Như Bài đọc I cho thấy nỗi đau của vua Đavít trước cái chết của con mình là Áp-sa-lôm: “Hỡi con tôi, Áp-sa-lôm! Áp-sa-lôm con tôi! Phải chi cha chết thay cho con!” (2Sm 19,1). Đavít chỉ có thể than khóc, nhưng Thiên Chúa, qua Chúa Giêsu, đã thực sự chết thay và sống lại để chúng ta được sống.

Ước mong mỗi khi gặp gian nan, chúng ta biết thưa với Chúa như người phụ nữ năm xưa: “Con chỉ cần chạm đến Ngài thôi.” Hãy để ánh sáng Tin Mừng xua tan bóng tối của sự sợ hãi, vì ngoài Chúa ra, chúng ta không có niềm hy vọng nào đích thực và vĩnh cửu.

Amen.