Thứ 4 – Tuần 2 – Mùa Phục Sinh

Thứ Tư - Tuần III  – Mùa Phục Sinh

CHÚA ĐẾN LÀ ĐỂ THƯƠNG XÓT

“…Ngài sai Con Một Ngài đến thế gian không phải để luận phạt thế gian nhưng để thế gian nhờ Con của Ngài mà được cứu độ” (Ga 3,17). 

Cv 5,17-26; Ga 3,16 – 21

Lm. John Trần

Hàng ngày, chúng ta vẫn thường nghe về những biến cố đau thương trên thế giới, nơi bạo lực được đáp trả bằng bạo lực, nơi những bản án tử hình được thực thi nhân danh sự công bằng hay quyền lực. Những tin tức về xung đột, biểu tình và những cuộc đàn áp đẫm máu cho thấy thế giới vẫn vận hành theo quy luật “mắt đền mắt, răng đền răng.”

Tuy nhiên, Tin Mừng Gioan hôm nay lại đưa ra một viễn tượng hoàn toàn khác biệt: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3,16). Thiên Chúa không nhìn thế gian bằng ánh mắt của một quan tòa đang tìm lỗi để định tội, nhưng bằng trái tim của một người Cha khao khát cứu sống con mình. Ngài xác quyết: “Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ” (Ga 3,17).

1. Sự tha thứ không đến từ các sắc lệnh

Chúng ta thường lầm tưởng rằng Thiên Chúa tha thứ vì Ngài buộc phải làm thế theo luật lệ. Nhưng không, sự tha thứ của Chúa phát xuất từ chính bản thể của Ngài là Tình Yêu.

Trong bài giảng tại nhà nguyện Santa Marta ngày 07/04/2014, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhấn mạnh một hình ảnh rất cảm động: “Chúa tha thứ không phải bằng một sắc lệnh, nhưng bằng sự âu yếm. Ngài tha thứ bằng cách vuốt ve những vết thương tội lỗi của chúng ta. Bởi vì Ngài dấn thân vào việc tha thứ, Ngài dấn thân vào sự cứu độ của chúng ta”.

Thiên Chúa không đứng từ xa để ban phát lệnh ân xá. Ngài đi vào tận cùng nỗi đau của con người, chạm vào những chỗ băng hoại nhất trong tâm hồn chúng ta để chữa lành. Đó là một tình yêu mang tính cá vị và dịu dàng, vượt lên trên mọi sự công bằng khô khan của lý trí con người.

2. Bản án tự chọn

Nếu Chúa không kết án, tại sao thế gian vẫn đầy dẫy những đau khổ và sự chết? Chúa Giêsu giải thích rằng chính con người tự xét xử mình qua việc chọn lựa: “Ánh sáng đã đến thế gian, nhưng người ta đã chuộng bóng tối hơn ánh sáng” (Ga 3,19).

Bản án không phải là sự trừng phạt từ bên ngoài đổ ập xuống, mà là hệ quả của việc chúng ta khước từ Ánh Sáng. Khi chúng ta sống trong ích kỷ, hận thù và lừa dối, chúng ta đang tự giam mình trong ngục tù của bóng tối. Tội lỗi, tự thân nó, đã là một bản án đày đọa tâm hồn khiến chúng ta mất đi niềm vui và bình an của người làm con Chúa.

3. Đừng làm quan tòa của nhau

Từ mặc khải về một Thiên Chúa hay thương xót, mỗi chúng ta được mời gọi nhìn lại thái độ của mình đối với anh chị em. Đức Thánh Cha Phanxicô trong bài giảng cùng ngày đã nhắc nhở: “Chỉ có một mình Ngài là Quan tòa, nhưng Ngài là một Quan tòa kỳ lạ: Ngài phán xét bằng cách tha thứ” (Phanxicô, 2014).

Vậy chúng ta là ai mà dám cầm cân nảy mực để lên án, kết tội hay loại trừ người khác? Nếu Chúa đã “vuốt ve” những vết thương của chúng ta bằng lòng thương xót, thì chúng ta cũng phải biết dùng sự dịu dàng đó để đối đãi với những yếu đuối của anh chị em mình.

xin Chúa cho chúng ta biết tin tưởng vào lòng nhân lành của Ngài, để từ đó chúng ta can đảm bước ra khỏi bóng tối của lỗi lầm, và trở thành những chứng nhân cho ánh sáng của lòng thương xót trong một thế giới đang rất cần sự tha thứ. Amen.