HÃY YÊU NHƯ THẦY ĐÃ YÊU
“Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em.” (Ga 15,12).
Cv 15,22-31; Ga 15,12-17
Lm. John Trần
Lời dặn dò của Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay vang lên vừa tha thiết vừa mang tính mệnh lệnh: “Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em.” (Ga 15,12).
Để hiểu phần nào lời truyền dạy này, chúng ta hãy nhìn vào thực tế phũ phàng của nhân loại khi thiếu vắng tình thương.
Văn hào Lỗ Tấn từng kể về cuộc đời nghiệt ngã của thím Tường Lâm – một người phụ nữ nông dân cần cù nhưng bị vùi dập bởi số phận: chồng chết, con bị sói vồ. Đau đớn hơn cả cái nghèo chính là sự ghẻ lạnh của người đời. Họ coi thím là đồ “ô uế”, là điềm gở. Ngay cả trong ngày lễ cầu phúc, thím cũng không được phép chạm vào chân đèn. Thím chết gục trong cô độc giữa đêm giao thừa giá rét, trong tiếng pháo huyên náo của những kẻ đang mải mê cầu phúc cho riêng mình.
Câu chuyện ấy không chỉ là văn chương, nó là tấm gương phản chiếu xã hội hôm nay. Vẫn còn đó những người bị gạt ra bên lề, những người nghèo khổ bị coi là gánh nặng, những tâm hồn bị tổn thương bởi những lời phán xét cay độc. Khi con người cầu chúc bình an cho mình mà lại dửng dưng trước nỗi đau của anh em, thì lời cầu nguyện ấy chỉ là sự ích kỷ được nhân danh tôn giáo. Tất cả những bi kịch đó đều bắt nguồn từ việc thế gian đã quên mất mệnh lệnh: “Hãy yêu thương nhau.”
Chúa Giêsu không chỉ bảo chúng ta “hãy yêu”, mà Ngài đưa ra một tiêu chuẩn tối thượng: “như Thầy đã yêu”.
- Đó là một tình yêu hiến mạng: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người hy sinh mạng sống vì bạn hữu của mình.” (Ga 15,13).
- Đó là một tình yêu không loại trừ: Chúa Giêsu đã chạm vào người phong hủi, ngồi ăn với người thu thuế và tha thứ cho kẻ đóng đinh mình. Ngài phá đổ mọi rào cản về sự “ô uế” hay “tội lỗi” mà con người tự dựng lên để ngăn cách nhau.
Trong bài đọc I, chúng ta thấy Giáo hội sơ khai đã thực thi tình yêu này một cách tuyệt vời. Đứng trước những khác biệt giữa người Do Thái và dân ngoại, các tông đồ đã không dùng luật lệ áp đặt trên anh em, nhưng đã gửi những sứ giả như Bar-na-ba và Phaolô đến với sứ điệp của sự tự do và an ủi. Họ đã viết: “Thánh Thần và chúng tôi đã quyết định không đặt lên vai anh em một gánh nặng nào khác.” (Cv 15,28). Đó chính là tình yêu: biết cảm thông và làm nhẹ bớt gánh nặng cho nhau thay vì chất thêm những định kiến nặng nề.
Chúa Giêsu gọi chúng ta là “bạn hữu” chứ không phải “tôi tớ” (Ga 15,15). Ngài tin tưởng chia sẻ với chúng ta tất cả những gì Ngài đã nghe nơi Chúa Cha. Đáp lại tình bạn ấy, Ngài mời gọi chúng ta hãy đi và sinh hoa trái. Hoa trái đó không gì khác hơn là một lối sống vị tha, không chờ đáp trả, một tình yêu dám chịu thua thiệt để anh em được hạnh phúc.
Quanh chúng ta vẫn còn nhiều “thím Tường Lâm” đang âm thầm đau khổ, có thể ngay trong gia đình hay giáo xứ này. Họ đau vì một cái nhìn khinh miệt, vì một lời nói thiếu cảm thông của chúng ta.
Lạy Chúa Giêsu, xin uốn nắn trái tim con nên giống trái tim Chúa. Xin giúp con hiểu rằng con không thể yêu Chúa nếu con vẫn đang khép lòng trước anh chị em. Xin cho con biết yêu bằng hành động, để ánh sáng Phục Sinh của Chúa được lan tỏa qua chính sự nhân hậu và bao dung của chúng con.
Amen.