THỨ 2 – TUẦN III – MÙA VỌNG

CỐ CHẤP VÌ GHEN TỴ

Ds 24,2-7.15-17a; Mt 21,23-27

Tác giả: Lm. Gioan Trần

Sách Lã Thị Xuân Thu có kể truyện về Án Tử như sau:

 Nghe tin Án Tử sắp sang nước Sở, Vua Sở bảo quân thần rằng: “Án Tử là người có tài ăn nói của nước Tề sắp sang đây. Ta muốn làm cho hắn bị nhục, các ngươi có kế gì không?“. Cận thần thưa:”Để bao giờ Án Tử sang, chúng tôi sẽ trói một người nước Tề và cho là phạm tôi ăn trộm“.

 Khi Án Tử đến nơi, vua Sở cho thiết tiệc khoản đãi. Đang giữa bữa tiệc, bỗng có hai tên lính điệu một người bị trói vào, vua Sở hỏi: “Tên này tội gì mà bị trói thế?” Họ đáp: ” Đó là một người nước Tề, phạm tội ăn trộm” Vua đưa mắt nhìn Án Tử và nói: “Người nước Tề hay trộm cắp lắm nhỉ?” Án Tử đứng dậy thưa: “Chúng tôi có nghe cây quất mọc ở đất Hoài Nam thì là thành quất chua. Cành là giống nhau, mà quả lại chua, ngọt khác nhau là tại sao?” – “Thưa là tại thuỷ thổ khác nhau“. “Nay người dân ở bên Tề thì lương thiện, mà sang nước Sở lại sinh ra trộm đạo, có lẽ cũng bởi thuỷ thổ nên sinh ra đổi khác chăng.

Sở Vương muốn làm nhục An Tử nhưng rồi trước bằng chứng về sự thật mà Án Tử  đưa ra để biện mình, Sở Vương lại đành nuốt nhục. Chính bằng  chứng về sự thật mà Án Tử nêu ra, đã đột ngột làm xoay chuyển được mưu của những kẻ muốn bày trò làm nhục người khác.

Hoàn cảnh Sở Vương phần nào giống như tâm trạng của giới Thượng tế, Biệt phái vào thời Chúa Giêsu, khi họ lên tiếng  bắt bẻ Chúa Giêsu trong bài tin mừng hôm nay.

Một cách nào đó, câu hỏi của nhóm Thượng tế và kỳ lão đặt ra cũng mang hình thức tìm kiếm sự thật, nhưng mục đích của họ là bắt bẻ và tìm cớ hại Ngài, Chúa Giêsu vẫn tỏ ra khoan dung trước thái độ cố chấp đó của họ. Ngài đặt ra cho họ một câu hỏi, không phải để bắt bẻ hay gài bẫy họ, mà là để mời gọi họ nhận chân sự thật.

Tuy nhiên, câu hỏi đó của Chúa Giêsu khiến các thượng tế và kỳ mục phải bối rối. Sự bối rối đó vạch trần lòng dạ cố chấp của họ không muốn tìm hiểu sự thật. Sự thật về phép rửa của Gioan chỉ thuộc một trong hai trường hợp : hoặc do Thiên Chúa hoặc do loài người. trong khi Toàn dân đều nhìn nhận Gioan là một ngôn sứ của Thiên Chúa sai đến; sứ vụ của ông là làm chứng cho Đấng Cứu Thế. Nên các ông thầy của dân mà không biết thì quả thực là thiếu thiện chí và cố chấp. do thế, Chúa đã nói nhiều bằng lời, bằng việc làm để chứng minh Người là Đấng Cứu Thế, nhưng họ không hiểu hay không muốn hiểu

Cũng thế, nhiều khi vì không muốn bỏ đi một thành kiến, chúng ta cũng không chịu khó tìm hiểu nên cũng rơi vào thái độ cố chấp tới nỗi mù quáng như vậy.

Ước gì, chúng ta đừng để lòng mình đầy ắp những sự kiêu căng, đừng đánh mất sự bén nhạy trước những giáo huấn của Chúa Giêsu, đừng chỉ lo bảo vệ quyền lợi của mình mà quên việc tìm kiếm Thiên Chúa.

Nguyện xin Chúa cho chúng ta nhận ra uy quyền của Ngài trên cuộc đời chúng ta.

Viết một bình luận