Ngày 21-12 – Mùa Vọng

ĐỨC MẸ VIẾNG BÀ ISAVÊ –CHIA SẺ TÌNH YÊU

“Bà vào nhà ông Da-ca-ri-a và chào hỏi bà Ê-li-sa-bét”

(Dc 2,8-14; Lc 1,39-45)

Tác giả: Lm. Gioan Trần

Khi còn là một cậu bé chăn Cừu ngoài đồng, Gioan Bosco có một đứa bạn tên là Secondo Matta, ở một nông trại gần đó. Để ăn sáng, thường Secondo chỉ có một miếng bánh mì đen, còn Gioan thì được mẹ cậu cho một khúc bánh mì trắng ngon lành. Gioan thường nói với bạn:

  • Cậu muốn làm vui lòng tớ không?
  • Muốn chứ!
  • Vậy chúng mình hãy đổi bánh mình cho nhau.
  • Tại sao vậy?
  • Bánh mình của cậu có vị ngon hơn của tớ, hay ít ra là tớ ưa thứ bánh mì đó hơn.

Rất đơn sơ, Secondo đã tưởng Gioan thấy bánh mì đen của mình ngon hơn thật. Thế là trong suốt hai mùa xuân, hai cậu bé đã trao đổi bánh mì cho nhau, mặc dù miếng bánh mì đen và cứng của Secondo chẳng có gì là đáng thèm thuồng./.

Và cuối cùng, như ta đã biết, Gioan Bosso – thánh Don Boscô đã trở thành một linh mục thánh, một người cha, người thầy của giới trẻ và những người nghèo. Con đường của Thánh Gioan Bosso làm cho chúng ta nghĩ đến hành động của Đức Mẹ hôm nay khi Mẹ dấn thân đến với bà chị họ Isavê.

Mẹ Maria, cũng là một thôn nữ bình thường ở nơi một quê nghèo như thánh Don Boscô, và cả hai đều có chung đặc điểm nổi bật của người mang Chúa Kitô trong mình đó là sẵn sàng chia sẻ niềm vui và hạnh phúc của mình cho người khác.

Don Boscô cảm thương hoàn cảnh của cậu bạn nên đã tráo bánh mì, để nhận phần ăn khắc khổ về mình. Đức Maria cảm thương Bà Isavê đang bụng mang dạ chửa nên đã không ngại đường xá xa xôi, thân hành đến thăm viếng và ở lại giúp đỡ bà Isave nhiều  tháng trong khi mình cũng chẳng khác gì, cũng vất vả mang thai Con Thiên Chúa.

Gioan Boscô và Mẹ Maria vui vẻ mang niềm vui vì có Chúa ở trong lòng đến trao ban cho người khác, đây là những mẫu gương sống mùa Vọng một cách tích cực cho mỗi chúng ta.

Chúng ta đang ngóng chờ Chúa đến, và thực ra, Chúa cũng vẫn hằng đến trong lòng mỗi chúng ta khi chúng ta chịu phép Thánh Thể, chúng ta cũng đã được tràn ngập Chúa trong lòng, nhưng chúng ta có ý thức điều ấy, để rồi dọn mình sạch tội cho xứng đáng là nơi Chúa ngự hay không?

Và mỗi khi mang Đức Kitô trong mình, chúng ta tràn ngập trong hạnh phúc và niềm vui, chúng ta có cảm tạ Chúa như Đức mẹ tung hô Chúa hay không? Và nhất là, chúng ta có làm lan tỏa niềm vui ấy cho mọi người hay không? Chúng ta có dám vượt mọi khó khăn cản trở để giới thiệu Chúa cho mọi người? hay sống như thể không có Chúa trong mình?

Ước gì chúng ta luôn được Chúa ở cùng trong suốt cuộc đời. Amen.

Viết một bình luận