Thứ Ba Tuần V – Mùa Chay

ĐỂ ĐƯỢC CHÚA Ở CÙNG

“Khi các ông giương cao Con Người lên, bấy giờ các ông sẽ biết là Tôi Hằng Hữu.” (Ga 8,28).

Ds 21,4-9; Ga 8,21-30

Lm.John Trần

Hôm nay, giữa Tuần V Mùa Chay, khi chúng ta đang tiến gần đến cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu, Lời Chúa mang đến cho chúng ta một sứ điệp đầy ý nghĩa: Thập Giá không phải là sự thất bại, mà là đài vinh quang nơi Thiên Chúa bày tỏ tình yêu trọn vẹn và sự hiện diện không ngừng nghỉ của Ngài. Sứ điệp ấy được vang vọng qua câu chuyện con rắn đồng trong Cựu Ước (Ds 21,4-9) và cuộc tranh luận của Chúa Giêsu với người Do Thái trong Tin Mừng (Ga 8,21-30).

Trong bài đọc I, sách Dân Số (Ds 21) kể lại câu chuyện về dân It-ra-en trong sa mạc. Vì kiệt sức và chán nản, họ đã kêu trách Thiên Chúa và ông Mô-sê. Hình phạt là những con rắn lửa xuất hiện, cắn chết nhiều người. Trước sự hối lỗi của dân, Thiên Chúa đã truyền cho ông Mô-sê đúc một con rắn đồng và treo lên cây cột. Bất cứ ai bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đồng thì được sống (Ds 21,9).

Con rắn đồng ấy chính là hình ảnh tiền báo về Chúa Giêsu trên Thập Giá. Chúa Giêsu đã dùng hình ảnh này để giải thích cho ông Ni-cô-đê-mô: “Như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.” (Ga 3,14-15). Thập Giá không phải là sự trừng phạt, mà là nguồn sự sống cho những ai biết nhìn lên với đức tin.

Trong Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu tuyên bố một chân lý đảo lộn mọi định luật tự nhiên: “Khi các ông giương cao Con Người lên, bấy giờ các ông sẽ biết là Tôi Hằng Hữu.” (Ga 8,28). Đây là một lời khẳng định đầy quyền năng về danh tánh của Ngài: Ngài là Thiên Chúa, Ngài không thuộc về thế gian (Ga 8,23).

Người Do Thái, trong sự mù quáng, đã coi Thập Giá như là sự thất bại nặng nề của Chúa Giêsu. Họ bực tức khi Ngài gọi Thiên Chúa là Cha và quyết định đóng đinh Ngài (Ga 8,28). Nhưng ngược lại, Chúa Giêsu đã biến Thập Giá thành một đài vinh quang, là nơi tỏ lộ cho mọi người quyền năng, tình thương và danh tánh của Thiên Chúa.

Tình yêu trọn vẹn và không bao giờ bỏ cuộc đối với con người, một tình yêu cho đến cùng, chỉ thật sự thấy được khi Chúa Giêsu bị treo lên (x. Ga 13,1). Tình yêu này cũng chính là tình yêu mà Chúa Cha dành cho Chúa Giêsu. Chúa Giêsu khẳng định rằng: “Đấng đã sai tôi vẫn ở với tôi; Người không để tôi cô độc, vì tôi hằng làm những điều đẹp ý Người.” (Ga 8,29).

Từ lời khẳng định này, chúng ta cũng rút ra cho chúng ta một công thức đơn giản nhưng rất khó thực hiện: nếu ta muốn Thiên Chúa không để ta cô độc, thì ta phải hằng làm những điều đẹp ý Người.

Quả thực muốn làm những điều đẹp ý Thiên Chúa thì vô cùng khó, bởi chúng ta vẫn cố tình làm theo ý của mình hơn làm theo Thánh ý Chúa. Chúng ta vẫn luôn muốn bày tỏ cái tôi của mình hơn là nhìn nhận sự yếu kém của mình trước mặt Thiên Chúa. Vì thế, để được Thiên Chúa luôn ban ơn cho chúng ta, tôi mời gọi anh chị em:

  • Cầu xin Chúa cho chúng ta biết đón nhận mọi sự dưới sự dẫn dắt của Chúa, cho dù gặp thất bại, rủi ro hay lúc ta vấp ngã.
  • Cầu xin cho mọi người biết mau mắn đáp lại lời mời gọi đặt niềm tin vào Chúa Giêsu, bằng chính cuộc sống phó thác của mình.

Xin Đức Maria cầu thay nguyện giúp cho chúng con luôn biết sống sao cho đẹp lòng Thiên Chúa, để chúng con có thể trung thành và tin tưởng rằng “Thiên Chúa không bỏ ai một mình vì họ đã làm mọi sự đẹp lòng Chúa”. Amen.

Viết một bình luận