Thứ Năm  – Tuần III  – Mùa Phục Sinh

HỒNG ÂN ĐỨC TIN

“Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha là Đấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy” (Ga 6,44).

Cv 8,26-40; Ga 6,44-51

Lm. John Trần

Trong bầu khí hân hoan của Mùa Phục Sinh, lời Chúa hôm nay mở ra cho chúng ta một thị kiến sâu sắc về bản chất của đức tin. Đức tin không đơn thuần là nỗ lực tìm kiếm của con người, mà trước hết là một hồng ân, một sự “lôi kéo” đầy yêu thương từ phía Thiên Chúa. Chúa Giêsu đã khẳng định cách dứt khoát: “Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha là Đấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy” (Ga 6,44).

Sự “lôi kéo” này không phải là một sự cưỡng bách, mà là một sức hút nội tâm của tình yêu. Đức Thánh Cha Phanxicô, trong Tông huấn Niềm vui của Tin Mừng (Evangelii Gaudium), đã nhắc nhở chúng ta rằng: “Các Kitô hữu có bổn phận phải loan báo Tin Mừng mà không loại trừ bất cứ ai. Thay vì có vẻ như áp đặt những nghĩa vụ mới, họ nên xuất hiện như những người muốn chia sẻ niềm vui của mình, những người chỉ ra một chân trời tươi đẹp và mời gọi những người khác đến một bữa tiệc thịnh soạn. Giáo hội không phát triển bằng cách cải đạo, mà là “bằng sự thu hút” (Evangelii Gaudium, số 14). Thiên Chúa thu hút chúng ta qua Lời Ngài, qua các Bí tích, và đặc biệt qua trái tim thao thức của mỗi người.

Cái nhìn này được minh họa sống động qua trình thuật về quan thái giám xứ Êthiốp trong bài đọc I. Hãy nhìn vào hành trình của ông: một người quyền quý, đang mải miết đọc Kinh Thánh nhưng không hiểu. Thiên Chúa đã chủ động “lôi kéo” ông bằng cách sai ông Philiphê đến đúng lúc, đúng chỗ. Khi ông quan hỏi: “Thưa ngài, ngài có hiểu điều ngài đọc không?”, và ông đáp: “Làm sao tôi hiểu được, nếu không có người hướng dẫn?” (Cv 8,30-31), đó chính là khoảnh khắc đức tin được thắp sáng.

Đức tin là một ơn ban, nhưng Thiên Chúa thường dùng những “trung gian hữu hình” để thực hiện sự lôi kéo ấy. Ông Philiphê đã trở thành nhịp cầu để đưa một tâm hồn về với Chúa. Điều này đặt ra cho chúng ta một câu hỏi lớn: Chúng ta có đang là những “Philiphê” của thời đại hôm nay không?

Khi chúng ta rước Thánh Thể – “Bánh hằng sống từ trời xuống” (Ga 6,51) – chúng ta không chỉ nhận lấy sự sống đời đời cho riêng mình, mà còn nhận lấy một sứ vụ. Sức sống của Đấng Phục Sinh trong ta phải được tỏa lan, để qua đời sống bác ái, sự tử tế và lòng đạo đức của chúng ta, Chúa Cha lại tiếp tục “lôi kéo” những người anh em khác đến với Con Ngài.

Đôi khi chúng ta cảm thấy mệt mỏi hoặc khô khan trong đời sống đạo. Đó là lúc chúng ta cần dừng lại để tự vấn: Tôi có đang để Thiên Chúa lôi kéo mình không? Hay tôi đang cố chạy theo những dự tính cá nhân mà quên mất việc lắng nghe tiếng Chúa? “Ai nghe Chúa Cha và đón nhận giáo huấn của Ngài, thì đến với tôi” (Ga 6,45). Đón nhận giáo huấn không chỉ là học thuộc lòng kinh bổn, mà là để Lời Chúa thấm vào từng quyết định, từng lời nói hàng ngày.

Xin Chúa, qua lời bầu cử của các tông đồ, ban cho chúng ta một tâm hồn nhạy bén để nhận ra sự thúc giục của Thánh Thần, để hân hoan tiếp tục hành trình cuộc đời mình, trở thành những cánh tay nối dài để Thiên Chúa lôi kéo thế gian về với tình yêu của Ngài.

Amen.

Viết một bình luận