Chúa Nhật Tuần III – Mùa Phục Sinh – Năm A

Chúa Nhật Tuần III – Mùa Phục Sinh – Năm A

ĐỒNG HÀNH VỚI ĐẤNG PHỤC SINH – TỪ TUYỆT VỌNG ĐẾN HY VỌNG

Mời ông dừng lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều và ngày sắp tàn” (Lc 24,29).

(Cv 2,14.22b-33 – 1Pr1,17-21 – Lc 24,13-35)

Lm. John Trần

Trong hành trình đức tin của mỗi người, có lẽ không ít lần chúng ta thấy mình giống như hai môn đệ trên đường về làng Em-mau năm xưa: bước chân nặng nề, khuôn mặt ủ dột và tâm hồn đầy rẫy những mảnh vỡ vụn.

Tin Mừng theo thánh Lu-ca thuật lại một thực tại đau lòng: dù Chúa Giê-su Phục Sinh đã tiến đến gần và cùng đi với họ, nhưng “mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người” (Lc 24,16). Nỗi đau buồn vì cái chết của Thầy trên thập giá quá lớn, khiến họ chỉ còn thấy một nấm mồ u tối mà quên mất lời hứa phục sinh.

Hôm nay, chúng ta cùng nhìn sâu vào bức tranh cuộc đời để thấy rằng, con đường Em-mau ấy vẫn đang trải dài trong thế giới hiện đại.

1. Bóng tối trên những nẻo đường cuộc đời

Nhìn vào xã hội hôm nay, chúng ta thấy những bước chân trĩu nặng của nhân loại. Con người đang vật vã với bóng đen của chiến tranh, đói nghèo và những thiên tai dồn dập. Ngay trong lòng các gia đình – vốn là “Hội thánh tại gia” – sự đổ vỡ cũng đang diễn ra như một cơn sóng dữ. Có những gia đình mà cha mẹ cãi vã, đối xử với nhau như kẻ thù, dẫn đến sự chia lìa, để lại những đứa trẻ bơ vơ. Những tâm hồn non nớt ấy có cha mà như không cha, có mẹ mà không được hơi ấm vỗ về.

Những đau thương và thù hận ấy đè nặng lên vai con người, khiến họ cảm thấy thất vọng ê chề. Nhiều lúc, niềm tin vào Chúa cũng lung lay, họ không còn thấy hình bóng Thiên Chúa hiện diện trong đời mình nữa và tự hỏi: “Chúa ở đâu giữa những khổ đau này?”. Họ trở thành những người lữ hành tuyệt vọng giữa một thế giới vốn dĩ vẫn đầy ắp ân sủng của Thiên Chúa.

2. Sự đồng hành kiên nhẫn của Đấng Phục Sinh

Thế nhưng, chính trong lúc hai môn đệ tuyệt vọng nhất, Chúa Giê-su đã đến. Người không đến để trách móc sự chậm tin, cũng không đến để giảng giải một mớ lý thuyết khô khan, nhưng Người đến để đồng hành. Người bước đi cùng nhịp với họ, lắng nghe những lời than vãn, những tiếng thở dài. Người để họ trút hết nỗi lòng, rồi mới dùng Kinh Thánh để soi sáng cho họ hiểu rằng Đấng Ki-tô phải chịu khổ hình rồi mới vào trong vinh quang (Lc 24,26).

Chúa Giê-su không cất đi thập giá ngay lập tức, nhưng Người soi sáng ý nghĩa của thập giá để trái tim họ được sưởi ấm lại. Trong Bài huấn dụ tại Quảng trường Thánh Phê-rô ngày 24 tháng 5 năm 2017, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ rằng: “Có bao nhiêu nỗi buồn, bao nhiêu thất bại, bao nhiêu sai lầm trong cuộc đời mỗi người! Sâu thẳm trong lòng, tất cả chúng ta đều có phần nào đó giống hai môn đồ ấy. Bao nhiêu lần chúng ta đã hy vọng trong đời? Bao nhiêu lần chúng ta cảm thấy mình chỉ còn một bước nữa là đến hạnh phúc, rồi lại thấy mình bị đánh gục, thất vọng? Nhưng Chúa Giê-su đồng hành cùng tất cả những người nản lòng, cúi đầu buồn bã. Và bằng cách đồng hành một cách kín đáo, Ngài có thể khôi phục lại hy vọng cho họ….”[*].

Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi con người trong cơn bĩ cực. Sự hiện diện của Người đôi khi lặng lẽ, nhưng luôn bền bỉ qua Lời Chúa và Bí tích. Khi chúng ta cảm thấy bế tắc nhất, chính là lúc Người đang ở gần nhất, chỉ chờ chúng ta mở lòng để Người bước vào con thuyền đời mình.

3. Sức mạnh biến đổi từ Lời Chúa và Thánh Thể

Bài đọc I hôm nay cho thấy một Phê-rô hoàn toàn khác sau khi gặp Đấng Phục Sinh. Ông không còn là một kẻ chối Thầy vì sợ hãi, nhưng đứng ra làm chứng đầy can đảm trước đám đông rằng: “Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại, giải thoát Người khỏi những đau khổ của cái chết” (Cv 2,24). Sức mạnh của Đấng Phục Sinh đã biến đổi một kẻ nhát đảm thành một nhân chứng đức tin kiên cường.

Để có được sự biến đổi ấy, chúng ta cần học cách của hai môn đệ Em-mau: lắng nghe Lời Chúa và tham dự bàn tiệc Thánh Thể. Khi Chúa Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho họ, thì “mắt họ mở ra và họ nhận ra Người” (Lc 24,31). Chỉ khi ngồi lại bên bàn tiệc của Chúa, khi tâm hồn được nuôi dưỡng bằng chính Thịt Máu Người, chúng ta mới đủ nhạy bén để nhận ra Chúa đang hiện diện trong những người anh em nghèo khổ, trong người bạn đời đang lầm lỗi, hay trong chính những nghịch cảnh của mình.

Thánh Phê-rô trong bài đọc II nhắc nhở chúng ta về giá trị của sự cứu chuộc: “Anh em đã được cứu chuộc… không phải bằng những thứ mau hư nát như vàng hay bạc, nhưng bằng máu châu báu của Con Chiên vẹn toàn, tì ố là Đức Ki-tô” (1Pr 1,18-19). Nếu Thiên Chúa đã trả một cái giá đắt như thế để cứu chúng ta, thì không có nỗi đau nào Người không thấu hiểu, không có bóng tối nào Người không thể chiếu sáng.

4. Sứ mạng trở thành “Người đồng hành”

Anh chị em thân mến, niềm hy vọng Kitô giáo không phải là một sự lạc quan tếu táo, nhưng là niềm xác tín vào một Đấng đã chiến thắng cái chết và đang sống.

Hôm nay, Chúa mời gọi chúng ta không chỉ nhận ra Người, mà còn phải trở thành hình ảnh của Người đi bên cạnh tha nhân. Đồng hành với tha nhân có nghĩa là không áp đặt những con đường định sẵn, nhưng là cùng đi bên cạnh, tôn trọng tự do và lắng nghe với tình yêu thương anh chị em khổ đau, cô đơn cần chúng ta nâng đỡ ủi an.

Chúng ta hãy tự hỏi: Tôi có đang đồng hành với người bạn đời đang mệt mỏi của mình không? Tôi có lắng nghe nỗi lòng của con cái trước khi buông lời trách mắng? Tôi có hiện diện bên những người đang thất vọng để thắp lên trong họ một tia sáng của niềm tin?

Tóm lại:

Dù thế giới vẫn đầy rẫy thiên tai, dù gia đình có lúc sóng gió, hãy nhớ rằng Chúa Phục Sinh vẫn đang đi bên cạnh. Đừng để nỗi sợ hãi che khuất đôi mắt đức tin. Hãy thưa với Người như hai môn đệ: “Mời ông dừng lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều và ngày sắp tàn” (Lc 24,29).

Khi chúng ta mở cửa lòng đón Người vào, bóng tối tuyệt vọng sẽ tan biến, và như hai môn đệ, chúng ta sẽ lập tức “trỗi dậy” để loan báo cho thế giới rằng: “Chúa trỗi dậy thật rồi!” (Lc 24,34).

Lời ĐTC Phanxicô vẫn còn đó: “Bí quyết của con đường dẫn đến Emmaus đơn giản là: bất chấp vẻ bề ngoài trái ngược, chúng ta vẫn được yêu thương và Chúa sẽ không bao giờ ngừng yêu thương chúng ta. Chúa sẽ luôn đồng hành cùng chúng ta, ngay cả trong những khoảnh khắc đau đớn nhất, ngay cả trong những khoảnh khắc tồi tệ nhất, ngay cả trong những khoảnh khắc thất bại. Đó là nơi Chúa hiện diện. Và đó là niềm hy vọng của chúng ta. Hãy tiến bước với niềm hy vọng này! Bởi vì Ngài ở bên cạnh chúng ta và đồng hành cùng chúng ta. Luôn luôn!” [*].

Ước mong niềm vui Phục Sinh biến đổi cuộc đời chúng ta thành những chứng nhân của hy vọng, để ánh sáng Tin Mừng lan tỏa đến mọi ngõ ngách của tâm hồn. Amen.


Tham khảo tài liệu:

[*]. ĐTC.Phanxicô. (2017, 24 tháng 5). Bài giáo lý về Hy vọng Kitô giáo: Các môn đệ làng Em-mau. Vatican. Truy cập từ: https://www.vatican.va/content/francesco/en/audiences/2017/documents/papa-francesco_20170524_udienza-generale.html