Thứ Tư Tuần II – Mùa Chay

Thứ Tư Tuần V – Mùa Chay

CHÉN CỦA CHÚA

Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?

Gr 18, 18- 20; Mt 20, 17-28

Lm.John Trần

Trong hành trình Mùa Chay, Lời Chúa hôm nay đặt chúng ta trước một thực tại đầy thách đố của đời sống đức tin: Sự tương phản giữa vinh quang trần thế và “Chén đắng” của ơn cứu độ.

Bài đọc I cho chúng ta nghe tiếng than van xé lòng của ngôn sứ Giê-rê-mi-a. Là một người trung tín, chỉ nói lời của Chúa và luôn cầu thay nguyện giúp cho dân, nhưng ông lại nhận về sự thù ghét: “Nào có ai lấy oán đền ơn? Thế mà chúng lại đào hố nhằm làm con mất mạng” (Gr 18,20). Số phận của Giê-rê-mi-a là hình ảnh tiên báo về chính Chúa Giêsu – Đấng lội ngược dòng đời để làm chứng cho sự thật và cuối cùng bị chính những kẻ Ngài yêu thương đóng đinh vào thập giá.

Trong bài Tin Mừng, khi Chúa Giêsu đang loan báo về cuộc khổ nạn lần thứ ba, thì các môn đệ lại bận tâm về địa vị. Bà mẹ của các con ông Dê-bê-đê xin cho con mình được ngồi bên tả, bên hữu Chúa. Đáp lại tham vọng ấy, Chúa Giêsu đặt một câu hỏi xoáy sâu vào tâm can: “Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?” (Mt 20,22).

“Chén” mà Chúa Giêsu nói đến không phải là chén rượu nồng của yến tiệc vinh quang, mà là chén đắng của sự tự hủy, chén của những sỉ nhục, đòn vọt và cái chết vì yêu. Ngài khẳng định: “Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mt 20,28).

Thưa cộng đoàn, ngày hôm nay, việc “lấy oán đền ơn” vẫn đang tiếp diễn. Những ai nhiệt thành dấn thân cho Tin Mừng, những người dám sống công chính thường phải đối mặt với sự chỉ trích, bôi nhọ và dò xét. Tại sao vậy? Bởi vì lời nói và hành động của họ chạm đến những “vết thương lở loét” của tội lỗi, làm thức tỉnh những lương tâm đang ngủ quên. Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo nhắc nhở chúng ta: “Người lữ hành Kitô giáo đi theo con đường hẹp của Thập giá để tiến tới sự sống… Cuộc khổ nạn của Chúa Kitô là mẫu mực cho mọi thử thách của chúng ta” (GLHTCG, số 618).

Đức Thánh Cha Phanxicô, trong bài giảng ngày 30 tháng 8 năm 2020, đã giải thích thái độ trốn chạy của Thánh Phêrô: “Ông tin vào Chúa Giêsu, muốn theo Chúa, nhưng không chấp nhận vinh quang của Ngài qua cuộc khổ nạn. Đối với Thánh Phêrô và các môn đệ khác – nhưng cả chúng ta – thập giá là ‘cớ vấp phạm’, trong khi Chúa coi việc trốn chạy khỏi thập giá là ‘cớ vấp phạm’, nghĩa là trốn chạy khỏi ý Chúa Cha, khỏi sứ vụ mà Cha đã giao phó cho Ngài vì ơn cứu độ chúng ta (ĐTC Phanxicô, 2020 – https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2020-08/dtc-0830-tron-chay-khoi-thap-gia-la-co-vap-pham0.html).

Ước gì khi chiêm ngắm tình yêu “thí mạng sống cho bạn hữu” (Ga 15,13) của Chúa, chúng ta biết trân trọng những “ngôn sứ” đang âm thầm tiêu hao cuộc đời như ngọn nến để phục vụ cộng đoàn. Đồng thời, mỗi chúng ta cũng hãy can đảm đón lấy “chén” của riêng mình: chén của sự nhẫn nại trong gia đình, chén của sự liêm chính nơi công sở, và chén của sự hy sinh thầm lặng.

Lạy Chúa, xin ban cho chúng con ơn can đảm để không chạy trốn khổ đau, nhưng biết biến những đau thương và nước mắt hằng ngày thành lễ vật tình yêu hiệp thông với chén đắng của Ngài.

Amen.

Thứ Ba Tuần II – Mùa Chay

Thứ Ba Tuần V - Mùa Chay

LỜI NÓI LÀ BẠC, CHỨNG TÁ LÀ VÀNG

“Họ nói mà không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ lại không buồn động ngón tay vào” (Mt 23,3-4)

Is 1,10.16-20 ; Mt 23,1-12

Lm.John Trần

Trước Chúa Kitô giáng sinh chừng hơn một năm, ở nước La Mã có hoàng đế Nê-rô nổi tiếng là ông vua tàn bạo rất thích phạt tội nhân bằng cách cho sư tử xé xác họ.

Cứ mỗi lần xử, Nê-rô lại cùng hoàng hậu và các quan văn võ lên khán đài chứng kiến. Quần chúng cũng được phép đến xem.

Một hôm, có tên tử tội bị đẩy vào chuồng sư tử. Ai nấy đều phập phồng kinh hãi cho phút thọ hình của anh ta.

Nhưng lạ thay, lần này con sư tử hung dữ chỉ nhảy chồm lên rồi đến trước tội nhân hít hít cái mũi mà thôi. Quân lính làm thế nào nó cũng mặc. Đoạn nó cúi đầu chào tội nhân rối ngoắt đuôi đi vào với vẻ mặt buồn rầu như bị một cái gì đe dọa.

Theo luật, nếu sư tử không ăn thịt thì tội nhân được tha bổng.

Nê-rô lấy làm lạ, nên trước khi tha về, ông ta gọi tội nhân đến mà hỏi:

– Nhà ngươi làm cách nào mà con sư tử của trẫm không dám đụng đến. Phải nói cho trẫm biết, trẫm sẽ thưởng tiền để về làm ăn.

Tội nhân đáp:

– Tâu bệ hạ, thần không làm gì mà cũng không bùa phép chi cả mà chỉ khẽ bảo nó một câu.

– Câu gì? Nê-rô hỏi gấp

Anh ta thưa:

– Muôn tâu bệ hạ, thần chỉ bảo: “Mày muốn ăn tao, cứ việc. Nhưng tao cho mày hay, ăn xong thế nào nhà vua cũng bắt mày đọc diễn văn tỏ cảm tưởng và cám ơn. Vậy nếu mày muốn ăn tao, hãy lo thảo diễn văn trước đi. Muôn tâu bệ hạ, ấy thế là nó hoảng hồn ngay”………….

Nhà văn Gilbert Chesterton từng kể một câu chuyện ngụ ngôn hóm hỉnh trên đây về thời bạo chúa Nero, Câu chuyện trào phúng ấy nhắm thẳng vào một căn bệnh nan y của mọi thời đại: căn bệnh “nghiện diễn văn” – nói rất hay nhưng làm chẳng được bao nhiêu.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã dùng những lời hết sức nặng nề để khiển trách các kinh sư và người Pharisêu: “Họ nói mà không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ lại không buồn động ngón tay vào” (Mt 23,3-4). Ngài vạch trần sự giả hình của những kẻ chỉ lo trau chuốt vẻ bề ngoài, ưa thích ghế danh dự và những lời chào thưa nơi công cộng, nhưng tâm hồn lại trống rỗng tình yêu và sự dấn thân.

Tại sao Chúa Giêsu lại khắt khe với việc “nói mà không làm” như vậy?

Thứ nhất, lời nói suông làm băng hoại đức tin. Khi một người Kitô hữu nói về bác ái nhưng lại sống ích kỷ, nói về sự tha thứ nhưng lại nuôi lòng hận thù, họ đang trở thành rào cản ngăn người khác đến với Chúa. Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo khẳng định: “Chứng tá của đời sống Kitô hữu và các việc lành được thực hiện trong tinh thần siêu nhiên, có sức mạnh lôi cuốn người ta tin vào Thiên Chúa” (GLHTCG, số 2044). Ngược lại, những lời nói bóng bẩy thiếu hành động chỉ là “thanh la phèng phèng” vô dụng.

Thứ hai, hành động là thước đo duy nhất của lòng mến. Thiên Chúa không nhìn vào sự uyên bác của diễn văn, Ngài nhìn vào đôi bàn tay phục vụ. Ngôn sứ Isaia trong bài đọc I đã kêu gọi: “Hãy thôi làm ác, hãy học làm điều thiện, tìm kiếm công lý” (Is 1,16-17). Lời kêu gọi ấy vẫn vang vọng trong Mùa Chay này: Hãy biến những kinh đền tội trên môi miệng thành những bước chân đến với người nghèo khổ, biến những dự định thánh thiện thành hành động cụ thể.

Đức Thánh Cha Phanxicô, trong bài giảng ngày 23 tháng 2 năm 2016, đã nhắc nhở rằng: “Kitô giáo là một tôn giáo chân thực, thi hành những công việc tốt lành chứ không phải là một tôn giáo chỉ biết nói suông, làm những việc giả hình và tìm kiếm hư danh… Đức Kitô dạy chúng ta con đường của việc làm, chứ không phải con đường của sự phô trương. Sự đạo đức đích thực là thực thi lòng thương xót chứ không phải là múa may chữ nghĩa” (ĐTC.Phanxicô, 2016).

Đặc biệt, đối với các bậc làm cha mẹ và những người nắm giữ trách nhiệm, lời giảng dạy hùng hồn nhất chính là mẫu gương sống động. Con trẻ không học bằng tai, chúng học bằng mắt. Chúng sẽ không tin vào Thiên Chúa nếu cha mẹ chúng chỉ nói về Chúa mà sống thiếu công bằng và yêu thương.

Lạy Chúa, Chúa đã giảng dạy chúng con không chỉ bằng lời nói, mà bằng chính mạng sống trên Thập giá. Xin cho chúng con biết bớt đi những lời hứa hão huyền và thêm vào những hành động bác ái âm thầm. Xin cho cuộc đời chúng con trở thành một bài giảng không lời, nhưng đầy sức thuyết phục nhờ sự chân thành và dấn thân.

Amen.

Thứ Hai Tuần II – Mùa Chay

Thứ Hai Tuần V - Mùa Chay

CHỚ XÉT ĐOÁN

Anh em đừng xét đoán, thì anh em s không b Thiên Chúa xét đoán

Đnl 9,4b – 10 ; Lc 6,36 -38

Lm.John Trần

    Ngày nọ Khổng Tử dẫn đệ tử từ nước Lỗ sang nước Tề. Trong đám đệ tử có Nhan Hồi và Lộ Tử là hai môn sinh được Khổng Tử sủng ái nhất.

Thời Đông Chu, loạn lạc khắp nơi khiến dân chúng lầm than đói khổ. Thầy trò Khổng Tử cũng có nhiều ngày nhịn đói cầm hơi. Ngày đầu tiên đến đất Tề, Khổng Tử và các môn sinh được một người nhà giàu biếu một ít gạo. Khổng Tử liền phân công: Lộ Tử và các môn sinh khác vào rừng kiếm củi, còn Nhan Hồi đảm nhận việc nấu cơm.

Đang đọc sách ở nhà trên, Khổng Tử bỗng nghe thấy tiếng động ở nhà bếp. Nhìn xuống, Ngài bắt gặp Nhan Hồi đang mở vung xới cơm cho tay vào nắm từng nắm nhỏ rồi bỏ vào miệng. Khổng Tử than thở: “Người học trò tín cẩn nhất của Ta lại là kẻ ăn vụng”.

Khi Lộ Tử và các môn sinh khác trở về, Khổng Tử cho tập họp các môn sinh lại và nói:

– “Bữa cơm đầu tiên trên đất Tề làm cho Thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương, Thầy muốn xới một bát cơm để cúng Cha mẹ. Nhưng liệu nồi cơm này có sạch không?”.

Nhạn Hồi chắp tay thưa: “Dạ nồi cơm này không sạch. Bởi vì, khi cơm vừa chín, con mở vung ra xem thử. Chẳng may một cơn gió tràn vào. Bồ hóng và bụi rơi xuống làm bẩn nồi cơm. Sau đó con xới cơm bẩn ra định vất đi. Nhưng nghĩ rằng cơm ít mà anh em thì đông. Cho nên con đã ăn phần cơm ấy. Thưa Thầy như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi.”

Nghe Nhạn Hồi nói xong, Khổng Tử lại ngẩng mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật. Suýt nữa Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ”. ………………

Có một ranh giới rất mong manh giữa “nhìn thấy” và “thấu hiểu”. Câu chuyện về đức Khổng Tử và người học trò Nhan Hồi là một bài học đắt giá về sự hồ đồ của lý trí khi thiếu vắng cái nhìn của con tim. Ngay cả một bậc thánh hiền, khi tận mắt chứng kiến đệ tử “ăn vụng”, cũng đã suýt rơi vào sai lầm nếu không có sự đối thoại chân thành. Hóa ra, nắm cơm mà Nhan Hồi ăn không phải là hành vi tham lam, mà là một sự hy sinh thầm lặng: ông ăn phần cơm bẩn để dành phần sạch cho thầy và anh em.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đưa ra một mệnh lệnh mang tính sống còn cho đời sống cộng đoàn: “Anh em đừng xét đoán, thì anh em sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán. Anh em đừng tuyên án, thì anh em sẽ không bị Thiên Chúa tuyên án” (Lc 6,37).

Tại sao Chúa lại cấm chúng ta xét đoán?

Thứ nhất, vì chúng ta không bao giờ thấy hết sự thật. Giống như Khổng Tử, chúng ta thường chỉ thấy cái “vỏ” bên ngoài của hành động mà không thấu suốt được “nhân” bên trong của động cơ. Chỉ một mình Thiên Chúa mới là Đấng thấu suốt tâm can. Khi chúng ta vội vàng lên án người khác, chúng ta đang vô tình cướp quyền xét xử của Thiên Chúa. Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo nhắc nhở chúng ta phải tránh mọi thái độ xét đoán hồ đồ: “Để không rơi vào sự xét đoán hồ đồ, mỗi người phải cẩn thận giải thích theo chiều hướng tốt, nếu có thể được, những ý nghĩ, lời nói và hành động của tha nhân” (GLHTCG, số 2478).

Thứ hai, vì chúng ta đều là những tội nhân. Thật mâu thuẫn khi một người đầy thương tích lại đi chê cười vết sẹo của người khác. Đức Thánh Cha Phanxicô đã cảnh báo về sự “nguội lạnh của lòng mến” dẫn đến thái độ chỉ trích và oán hận: “Sự xét đoán khắc nghiệt dành cho kẻ khác thường là tấm gương phản chiếu sự kiêu ngạo của chính mình” (Phanxicô, 2018). Thay vì dùng chiếc kính lúp để soi mói lỗi lầm của anh em, Chúa muốn chúng ta dùng chiếc gương để soi lại sự bất toàn của chính mình.

Chúa Giêsu không chỉ dừng lại ở việc cấm xét đoán, Ngài còn mời gọi một thái độ tích cực hơn: “Hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ” (Lc 6,36). Mùa Chay là cơ hội để chúng ta thay đổi nhãn quan: từ ánh mắt soi mói sang ánh mắt cảm thông, từ bàn tay chỉ trích sang bàn tay nâng đỡ. Bởi vì, “Anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy” (Lc 6,38).

Lạy Chúa, xin cho chúng con một trái tim biết bao dung để trước khi định buông lời xét đoán, chúng con biết dừng lại để lắng nghe và yêu thương. Xin giúp chúng con nhớ rằng: chỉ khi biết tha thứ cho anh em, chúng con mới xứng đáng nhận lãnh lòng thương xót của Chúa.

Amen.

Chúa Nhật Tuần II Mùa Chay – Năm A

Chúa Nhật Tuần II Mùa Chay – Năm A

HÀNH TRÌNH ĐỂ ĐƯỢC BIẾN ĐỔI

Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng” (Mt 17,2)

St 12,1-4a ; 2Tm 1,8b-10; Mt 17,1-9

Lm.John Trần

Phụng vụ Lời Chúa Chúa Nhật II Mùa Chay năm A hôm nay vẽ ra cho chúng ta một hành trình kép: cuộc lên đường của Tổ phụ Áp-ra-ham trong đức tin và cuộc lên núi của Chúa Giêsu trong vinh quang. Cả hai hành trình này đều dẫn đến một mục đích duy nhất: sự biến đổi.

1. Đức tin là một cuộc lên đường phiêu lưu

Mở đầu bài đọc I, chúng ta gặp gỡ Áp-ra-ham, một vị tộc trưởng giàu có, quyền thế, sở hữu hàng ngàn chiên bò, đang hưởng thụ sự an nhàn của tuổi già tại quê hương mình. Tâm lý con người khi về già thường ngại thay đổi, muốn bám rễ vào mảnh đất quen thuộc. Thế nhưng, Thiên Chúa đã đưa ra một mệnh lệnh quyết liệt: “Hãy rời bỏ xứ sở, họ hàng và nhà cha ngươi, mà đi tới đất Ta sẽ chỉ cho ngươi” (St 12,1).

Tiếng gọi này đòi hỏi một sự hy sinh toàn diện. Áp-ra-ham phải từ bỏ quá khứ (xứ sở), từ bỏ hiện tại (họ hàng) để bước vào một tương lai vô định. Kinh Thánh ghi lại một câu ngắn gọn nhưng đầy sức nặng: “Ông Áp-ram ra đi, như Đức Chúa đã phán với ông” (St 12,4). Ông lên đường mà không biết mình đi đâu, chỉ biết rằng mình đang đi với Đấng trung tín.

Thưa cộng đoàn, đức tin là một cuộc lên đường. Nếu hôm nay Chúa gọi chúng ta: “Hãy ra khỏi sự an toàn của con“, chúng ta sẽ đáp lại thế nào?

  • Chúng ta có dám từ bỏ “cái tôi” ích kỷ, từ bỏ những tiện nghi xa hoa để dấn thân cho công việc chung của giáo xứ?
  • Các bạn trẻ có dám khước từ những cuộc vui chơi, những giờ chơi game hay lướt mạng xã hội để dành thời gian học giáo lý, làm tông đồ?
  • Các em thiếu nhi có dám hy sinh những thú vui nhỏ bé để đến với Chúa trong thánh lễ chiều mỗi ngày?

Nếu chúng ta cứ “rụt đầu” vào cái mai an toàn của mình như con rùa dưới bùn, chúng ta sẽ mãi mang trên mình những thương tích của tội lỗi và bệnh tật tâm hồn. Muốn được chữa lành, muốn được biến đổi, chúng ta buộc phải “thò đầu ra”, chấp nhận phiêu lưu với Thiên Chúa. Thực ra, phiêu lưu với Chúa là cuộc phiêu lưu an toàn nhất, vì như lời Thánh Phaolô nói: “Người đã cứu độ và kêu gọi chúng ta vào dân thánh của Người, không phải vì công kia việc nọ chúng ta đã làm, nhưng là do kế hoạch và ân sủng của Người” (2 Tm 1,9).

2. Vinh quang trên núi Tabor: Điểm tựa cho hành trình Thập giá

Trên hành trình đi theo Chúa, có những lúc chúng ta mệt mỏi và yếu lòng. Chính vì thế, Chúa Giêsu đã đem ba môn đệ thân tín là Phê-rô, Gia-cô-bê và Gio-an lên một ngọn núi cao. Tại đó, Ngài biến hình: “Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng” (Mt 17,2).

Đây là khoảnh khắc Thiên tính của Đức Kitô được vén mở. Ba môn đệ, những người vốn chỉ thấy một Thầy Giêsu bụi bặm đường trường, nay ngỡ ngàng trước vẻ huy hoàng cực thánh. Sự hiện diện của Mô-sê và Ê-li-a minh chứng rằng Chúa Giêsu là trung tâm của Lịch sử Cứu độ. Hạnh phúc ấy lớn lao đến nỗi Phê-rô thốt lên: “Thưa Ngài, chúng con ở đây, thật là hay! Nếu Ngài muốn, con xin dựng tại đây ba cái lều” (Mt 17,4).

Tâm lý của Phê-rô cũng là tâm lý của chúng ta: Chúng ta thích dừng chân ở những nơi an toàn, thích hưởng thụ những an ủi thiêng liêng và muốn né tránh những chông gai dưới thung lũng. Nhưng Chúa Nhật hôm nay nhắc chúng ta rằng: Tabor không phải là điểm dừng, mà là điểm tựa. Ánh sáng Tabor nhằm chuẩn bị cho các môn đệ sức mạnh để đối diện với bóng tối của Núi Sọ.

Trong Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo, Giáo hội dạy rằng: “Cuộc biến hình cho chúng ta nếm trước vinh quang của ngày phục sinh… để các môn đệ khỏi vấp ngã vì nhục hình thập giá” (GLHTCG, số 554-556). Nếu không có Tabor, các môn đệ sẽ gục ngã tại Gết-sê-ma-ni. Nếu không có những giây phút cảm nếm tình yêu Chúa, chúng ta sẽ buông tay khi gặp thử thách đời thường.

Linh mục Mark Link đã có một so sánh rất sâu sắc giữa núi Tabor (biến hình) và núi Cây Dầu (hấp hối). Cả hai đều có ba môn đệ chứng kiến, cả hai đều diễn ra khi Chúa Giêsu cầu nguyện. Trên núi Tabor, Ngài biến từ hình dáng phàm nhân thành vinh quang Thiên Chúa; trên núi Cây Dầu, Ngài “biến hình” từ sự uy nghi thành một con người đau khổ, mồ hôi máu chảy ra vì gánh tội nhân loại.

Điểm chung duy nhất nối kết hai trạng thái trái ngược ấy chính là Cầu nguyện. Chính sự hiệp thông với Chúa Cha đã giúp Chúa Giêsu giữ vững căn tính của mình dù trong vinh quang hay trong cực hình.

3. Lên đường và biến đổi thế giới

Thưa anh chị em, câu chuyện trước đây nói về “Cụ Rùa” bị bệnh ở Hồ Gươm là một bài học đắt giá. Người ta bủa lưới cứu nó, nhưng nó ngoan cố lao ra ngoài vì sợ đau, sợ thay đổi. Nó thà chịu lở loét trong vũng bùn còn hơn chịu đau để được chữa lành. Chúng ta đôi khi cũng giống như thế: Sợ xưng tội vì ngại ngùng, sợ sửa đổi tính hư nết xấu vì đau đớn, sợ dấn thân vì ngại mất thời gian.

Mùa Chay là thời gian để chúng ta “thò đầu ra khỏi cái mai” của mình.

  • Biến đổi bản thân: Hãy nhìn lại những thói quen xấu, những lời nói gây chia rẽ, những sự lười biếng trong đời sống đạo để xin Chúa “biến hình” tâm hồn ta.
  • Biến đổi tương quan: Hãy làm hòa với người lân cận, đem sự bình an của Chúa Tabor xuống thung lũng của những cuộc tranh chấp gia đình và xã hội.
  • Đồng lao cộng khổ: Như lời thánh Phao-lô: “Anh hãy đồng lao cộng khổ với tôi để loan báo Tin Mừng, dựa vào sức mạnh của Thiên Chúa” (2 Tm 1,8b).

Kết thúc thánh lễ, chúng ta “xuống núi”. Đừng để ánh sáng Chúa chỉ rực rỡ trong nhà thờ, nhưng hãy mang ánh sáng ấy về nhà, vào công ty, ra ngoài phố chợ. Đừng hổ thẹn vì làm chứng cho Chúa. Hãy nhớ rằng, mỗi hành vi yêu thương, mỗi lời cầu nguyện chân thành, mỗi lần chiến thắng một cơn giận là một lần chúng ta đang “biến hình” để trở nên giống Chúa hơn.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con được nếm cảm vinh quang của Ngài để chúng con có sức mạnh bước đi trên con đường Thập giá mỗi ngày. Xin đừng để chúng con ngủ quên trong sự an tâm giả tạo, nhưng luôn biết can đảm lên đường, tin tưởng phó thác hành trình đời mình cho sự dẫn dắt của Chúa.Amen.

Thứ Bảy Tuần I – Mùa Chay Năm A

Thứ Bảy Tuần I – Mùa Chay Năm A

TRỞ NÊN HOÀN THIỆN NHƯ CHA TRÊN TRỜI

“Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em” (Mt 5,44)

Đnl 26,16-19 ; Mt 5, 43 – 48

Lm.John Trần

Có một câu chuyện ngụ ngôn về một người đàn ông nước Tề, đêm nằm mơ thấy kẻ lạ vào nhà mắng chửi mình. Dù chỉ là một giấc mơ, nhưng khi tỉnh dậy, lòng ông uất nghẹn vì cho rằng danh dự bị xúc phạm. Ông điên cuồng đi tìm “kẻ thù trong mộng” suốt năm ngày đêm không nghỉ. Để rồi, vì không tìm thấy ai để trút giận, ông ta kiệt sức, uất hận mà chết. Câu chuyện cho thấy một sự thật cay đắng: Đôi khi kẻ thù lớn nhất không ở bên ngoài, mà nằm ngay trong cõi lòng tích chứa hận thù của chính mình. Sự thù ghét giống như liều thuốc độc mà ta uống vào nhưng lại mong cho người khác chết.

Lời Chúa hôm nay đưa chúng ta đến một đỉnh cao mới của đạo yêu thương: “Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em” (Mt 5,44). Đây có lẽ là mệnh lệnh khó thi hành nhất trong Tin Mừng, vì nó đi ngược lại với bản năng tự nhiên của con người là “ăn miếng trả miếng“. Thế nhưng, Chúa Giêsu không gọi chúng ta đến để sống một cuộc đời tầm thường. Ngài mời gọi chúng ta vươn tới sự cao thượng của con cái Chúa: “Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện” (Mt 5,48).

Sự hoàn thiện của Thiên Chúa không phải là sự xa cách hay quyền năng áp đặt, mà là một tình yêu bao la không biên giới. Ngài là Đấng “cho mặt trời mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất lương” (Mt 5,45). Thiên Chúa không yêu thương theo điều kiện; Ngài yêu thương vì Ngài chính là Tình Yêu.

Trong Tông huấn Gaudete et Exsultate (Vui mừng và Hân hoan), Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ rằng: “Thánh thiện không có nghĩa là làm cho đôi mắt mờ đi trong một trạng thái xuất thần, nhưng là nhìn thấy Chúa nơi người khác, ngay cả nơi những người làm khổ chúng ta” (Phanxicô, 2018). Khi chúng ta yêu kẻ thù, chúng ta không phải là kẻ nhu nhược, nhưng là người đang phản chiếu khuôn mặt của Thiên Chúa – Đấng đã tha thứ cho những kẻ đóng đinh mình trên thập giá.

Yêu kẻ thù không có nghĩa là đồng tình với sự dữ họ làm, nhưng là từ chối để sự dữ đó khống chế tâm hồn mình. Khi ta cầu nguyện cho người thù ghét mình, xiềng xích của hận thù trong lòng ta bị bẻ gãy, nhường chỗ cho sự bình an và thanh thản. Đó chính là lúc chúng ta thực thi giao ước với Chúa như lời sách Đệ Nhị Luật: “Anh em phải đi theo đường lối của Người… để anh em trở thành một dân thánh cho Đức Chúa là Thiên Chúa của anh em” (Đnl 26,17.19).

Trong Thánh lễ này, chúng ta hãy can đảm dâng lên Chúa những gương mặt đã làm chúng ta tổn thương, những người đang gây khó dễ hay tìm cách bách hại chúng ta. Xin Chúa đổ tràn tình yêu của Ngài vào tâm hồn chúng ta, để chúng ta đủ sức thốt lên lời cầu nguyện chân thành: “Xin Chúa ban bình an và ơn lành cho họ“.

Lạy Chúa, xin biến đổi trái tim chai đá của chúng con thành trái tim thịt mềm, để chúng con không chỉ yêu những người yêu mình, nhưng biết mở lòng ra với tất cả mọi người, hầu trở nên dấu chỉ sống động của lòng thương xót Chúa giữa thế gian.

Amen.