Thứ Tư Tuần XII – Mùa Thường Niên

Thứ Tư  – Tuần XVII Mùa Thường Niên

CÂY TỐT SINH TRÁI TỐT

“Cây tốt thì sinh quả tốt, cây xấu thì sinh quả xấu”.

2V 22,8-13;23,1-3; Mt 7,15-20

Lm. John Trần

Giữa một thế giới vàng thau lẫn lộn, nơi những giá trị giả tạo đôi khi được khoác lên mình chiếc áo hào nhoáng, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn sâu vào bản chất thật của đời sống đạo. Chúa Giêsu đã đưa ra một tiêu chuẩn phân định vô cùng rõ ràng và thực tế: “Cứ xem họ sinh hoa quả nào, thì biết họ là ai”.

Có một giai thoại kể về một vị ẩn sĩ tu hành vô cùng thánh thiện. Sự thánh thiện của ngài lại khiến một viên tướng trong vùng sinh lòng ghen ghét. Ông ta rắp tâm phá hoại thanh danh vị ẩn sĩ bằng cách sai một đám những cô gái lẳng lơ đến quyến rũ và quấy rối ngài. Dù đã thử nhiều lần, đám người này vẫn không đạt được mục đích.

Một hôm, nhân lúc vị ẩn sĩ đang tắm dưới suối, đám con gái liền ào xuống chọc ghẹo. Khi ngài bước lên bờ, họ ăn mặc hở hang, nắm tay nhau thành vòng tròn vây quanh ngài, vừa nhảy múa vừa cợt nhả. Đứng trước cảnh tượng ấy, thay vì tức giận hay sa ngã, vị ẩn sĩ lại ngước mắt lên trời, dang rộng hai tay với một phong thái vô cùng bình an và rạng rỡ. Ngài cất lời cầu nguyện: “Lạy Đấng Tối Cao, con cảm tạ Ngài vì đã ban cho trần thế những tạo vật thật xinh đẹp đang nhảy múa quanh con đây! Phải chăng chính hiện thân Chân Thiện Mỹ của Ngài đang tỏa sáng nơi họ! Con tạ ơn Ngài!”

Vị ẩn sĩ tiếp tục đắm chìm trong niềm vui sướng và tâm tình chiêm niệm ấy. Khuôn mặt ngài toát lên vẻ siêu thoát rạng ngời. Đứng trước một trái tim hoàn toàn thanh khiết, bỗng một cô gái trong đám sụp lạy dưới chân ngài, bật khóc và thốt lên: “Đây đích thực là một vị thánh giữa đời thường!”.

Kính thưa cộng đoàn, câu chuyện trên là một minh chứng sống động cho Lời Chúa Giêsu dạy trong bài Tin Mừng hôm nay: “Cây tốt thì sinh quả tốt, cây xấu thì sinh quả xấu”.

Vị ẩn sĩ sở hữu một nội tâm đong đầy tình yêu và ánh sáng của Thiên Chúa, nên ngay cả trong hoàn cảnh đầy cạm bẫy và tăm tối, ngài vẫn trổ sinh được “hoa trái” của sự thánh thiện, lòng bao dung và cái nhìn thanh sạch. Trái lại, khi một người mang trong lòng sự ghen ghét, ích kỷ hay cộc cằn, thì dù có cố che đậy, sớm muộn gì “hoa trái” của họ cũng bộc lộ ra ngoài qua những lời nói cay độc, những hành động thô lỗ hay sự dối trá.

Đời sống của mỗi người Kitô hữu chúng ta chính là một thân cây được trồng trong Vườn Nho của Chúa. Chúng ta không thể tự xưng mình là người đạo đức nếu đời sống thường ngày lại đầy rẫy những trái đắng:

Trái xấu: Là những lời nói hành nói xấu, thái độ gắt gỏng, lối sống vô cảm trước nỗi đau của tha nhân, hay sự gian lận trong công việc làm ăn.

Trái tốt: Là cách ăn nói nhẹ nhàng, nghĩa cử sẵn sàng tha thứ, lòng nhiệt thành giúp đỡ người yếu thế, và một đời sống luôn biết phó thác cậy trông vào Thiên Chúa.

Để cây sinh trái tốt, cội rễ phải được nuôi dưỡng bằng nguồn dinh dưỡng lành mạnh. Trong bài Đọc 1 (2V 22,8-13; 23,1-3), chúng ta thấy vua Giô-si-gia đã đau đớn xé áo mình ra khi nghe đọc Sách Luật của Chúa. Ông nhận ra rằng dân tộc mình đã sinh ra quá nhiều “trái xấu” vì rễ của họ đã rời xa Lời Chúa. Ngay lập tức, ông triệu tập toàn dân, làm mới lại Giao Ước và cam kết đi theo đường lối của Thiên Chúa.

Hành động của vua Giô-si-gia nhắc nhở chúng ta rằng: Để trở thành một “cây tốt”, chúng ta phải bám rễ sâu vào Lời Chúa và các Bí tích. Chỉ khi nhựa sống của Ân Sủng tuôn chảy trong tâm hồn, chúng ta mới có đủ sức mạnh để cắt tỉa những thói hư tật xấu và trổ sinh những hoa trái của Thần Khí.

Lạy Chúa, Chúa đã nghiêm khắc cảnh báo: “Cây nào không sinh quả tốt, thì bị chặt đi và quăng vào lửa”. Xin Chúa tuôn đổ dòng nước Ân Sủng để tưới gội tâm hồn chúng con. Xin cho chúng con biết bám rễ sâu vào tình yêu Chúa, để mọi suy nghĩ, lời nói và việc làm của chúng con mỗi ngày đều trổ sinh những hoa trái của sự hiền hòa, thánh thiện và yêu thương. Nhờ đó, chúng con tránh được ngọn lửa phán xét và xứng đáng bước vào Nước Trời vinh hiển. Amen.

Thứ Ba Tuần XII – Mùa Thường Niên

Thứ Ba - Tuần XVI - Mùa Thường Niên

SỐNG VÌ NGƯỜI KHÁC

“Vậy tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta” (Mt 7,12).

2V 19,9b-11.14-21.31-35a.36;Mt 7,6.12-14

Lm. John Trần

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu trao cho chúng ta một nguyên tắc sống tuyệt hảo, thường được mệnh danh là “Khuôn vàng thước ngọc” của đạo đức Kitô giáo: “Vậy tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta” (Mt 7,12). Lời dạy này là chìa khóa mở ra cánh cửa bình an và hạnh phúc thực sự.

Lời dạy của Chúa tuy ngắn gọn nhưng lại là một thách đố vô cùng lớn đối với chúng ta. Bởi lẽ, bản năng tự nhiên của con người vốn dĩ mang nặng sự ích kỷ, thường hành động theo đam mê cá nhân mà ít khi nghĩ đến người khác.

Hãy thành thật nhìn lại lối cư xử thường ngày của mình. Chúng ta rất thích người khác mang đến cho mình những điều tốt đẹp, thích được nhận lãnh nhưng lại ngần ngại cho đi. Chúng ta vô cùng sợ mình bị chê bai, sợ mất mặt hay tổn thương danh dự, nhưng lại rất thiếu quan tâm đến phẩm giá của người khác. Thậm chí, không ít lần chúng ta sẵn sàng buông lời nói hành nói xấu, bôi nhọ thanh danh anh chị em bằng những câu chuyện tự thêu dệt cốt sao cho ly kỳ, hấp dẫn.

Đi sâu hơn vào lối sống thực dụng, con người thường thích hưởng thụ, dễ dãi với bản thân, nhưng lại tỏ ra khó chịu và gắt gỏng khi có ai đó cần nhờ vả đến mình. Chúng ta dễ dàng tận hưởng thành quả mà không nhìn thấy những giọt mồ hôi của người khác đã đổ ra vì mình, không nhận ra thành công của mình thấm đượm nước mắt của biết bao người âm thầm hy sinh. Đau lòng và nhức nhối hơn cả, có những người chỉ tìm kiếm sự thỏa mãn xác thịt ích kỷ mà không hề nghĩ đến hậu quả. Để rồi, họ sẵn sàng tước đoạt mầm sống, làm ngơ trước tiếng gào thét câm lặng và đớn đau của các thai nhi vô tội bị chối bỏ.

Sự ích kỷ làm cho thế giới trở nên lạnh lẽo và rạn nứt. Trong khung cảnh gia đình, nếu mỗi thành viên đều biết nghĩ đến kẻ khác: cha mẹ hy sinh chăm lo cho con cái, vợ chồng biết đặt mình vào vị trí của nhau để thấu hiểu, con cái làm những việc hiếu thảo khiến cha mẹ vui lòng… thì chắc chắn xã hội ngày nay đã tránh được biết bao thảm cảnh chia ly, đổ vỡ.

Ước gì chúng ta luôn biết tôn trọng, sống vì nhau và rèn luyện thói quen đặt mình vào địa vị của kẻ khác trong mọi sự. Nếu tôi muốn được thông cảm khi lầm lỡ, tôi cũng phải thông cảm cho khuyết điểm của anh em. Nếu tôi muốn được giúp đỡ khi hoạn nạn, tôi cũng phải dang tay ra lúc tha nhân cơ hàn.

Ngay sau Lời dạy về “Khuôn vàng thước ngọc”, Chúa Giêsu mời gọi: “Hãy qua cửa hẹp mà vào… vì cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống” (Mt 7,13-14).

Đi qua “cửa hẹp” chính là đi ngược lại với thói vị kỷ tự nhiên. Chọn yêu thương thay vì ghen ghét, chọn hy sinh thay vì hưởng thụ, chọn bảo vệ danh dự và sự sống của tha nhân thay vì chà đạp họ – đó chính là lội ngược dòng qua khung cửa hẹp. Khi chúng ta biết nghĩ đến và hy sinh cho người khác, chúng ta đang sống tận căn ơn gọi Kitô hữu, họa lại chính hình ảnh của Đức Kitô, Đấng đã hy sinh mạng sống Ngài vì chúng ta.

Lạy Chúa, con đường rộng rãi của thói ích kỷ luôn phô bày những hấp dẫn gọi mời, nhưng điểm đến của nó lại là sự diệt vong. Xin ban ơn soi sáng và thêm sức mạnh cho chúng con, để chúng con can đảm lách mình qua cánh “cửa hẹp” của sự hy sinh và lòng vị tha. Xin cho chúng con luôn tâm niệm và thực hành sống động lời dạy của Chúa: “Tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta”. Amen.

Thứ Hai Tuần XII – Mùa Thường Niên

Thứ Hai – Tuần XVII Mùa Thường Niên

KHẮT KHE VỚI MÌNH, RỘNG LƯỢNG VỚI NGƯỜI

“Sao ngươi thấy cái rác trong mắt anh em, mà không thấy cái đà trong mắt ngươi? Hãy lấy cái đà trong mắt ngươi ra trước đã” (Mt 7,3.5).

2V 17,5-8.13-15a.18; Mt 7,1-5

Lm. John Trần

Nhà thơ ngụ ngôn nổi tiếng La Fontaine (Lã Phụng Tiên) từng viết một bài thơ rất sâu sắc mang tên: “Chiếc đẫy hai túi”. Chuyện kể rằng, một hôm thần Jupiter gọi muôn loài đến và phán: “Nếu các ngươi thấy thân mình có gì không hài lòng, thì được tự do tâu trình, ta sẵn sàng sửa lại ngay.”

Bất ngờ thay, không một con vật nào nhận mình có khuyết điểm. Con khỉ rất tự mãn về nhan sắc của mình nhưng lại chê bai con gấu có thân hình quá thô kệch. Lập tức gấu ta xuất hiện, hết lời ca tụng thân xác mình rồi lại chê bai chàng voi có đôi tai quá to mà chiếc đuôi lại quá nhỏ, trông như một khối thịt xấu xí. Đến lượt voi, nó lại chê chị cá voi quá khổ. Còn con kiến thì lại đi chê con mọt là quá nhỏ bé. Cuối cùng, vị thần đành giải tán, vì loài nào cũng tự mãn về diện mạo của mình mà chỉ biết soi mói, chê bai kẻ khác.

Từ câu chuyện ngụ ngôn ấy, tác giả xót xa kết luận: Trong các loài thọ tạo, con người nhiều khi lại là tệ nhất. Đối với con người thì: “Việc người thì sáng, việc mình lại quáng”. Tục ngữ Ba Tư cũng có một hình ảnh ví von rất thấm thía: Tạo hóa dường như đã bắt mỗi người chúng ta mang trên người hai chiếc giỏ rác không có nắp đậy. Chiếc giỏ đeo sau lưng chứa đầy những thói hư tật xấu của chính mình, vì khuất tầm mắt nên ta chẳng bao giờ ngửi thấy sự thối tha. Trái lại, chiếc giỏ đeo trước ngực lại chứa những khuyết điểm của kẻ khác, nên ta luôn luôn ngửi thấy và khó chịu với rác rưởi của anh em.

Xét đoán kẻ khác là một căn bệnh trầm kha của nhân loại. Chúng ta luôn có khuynh hướng đảo ngược lề luật yêu thương: Rộng lượng với chính mình nhưng lại gắt gao với kẻ khác. Đối với bản thân, ta sẵn sàng bào chữa, dễ dàng tha thứ cho lầm lỗi của mình, nhưng lại rất nghiêm khắc, đóng đinh tha nhân vào những khuyết điểm của họ.

Chính vì thế, Lời Chúa trong bài Tin Mừng hôm nay vang lên như một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ: “Sao ngươi thấy cái rác trong mắt anh em, mà không thấy cái đà trong mắt ngươi? Hãy lấy cái đà trong mắt ngươi ra trước đã” (Mt 7,3.5).

Nhìn lại bài Đọc 1 (2V 17,5-8.13-15a.18), chúng ta thấy dân Israel xưa kia đã mang trong mình một “cái đà” khổng lồ. Đó là sự cứng lòng, thờ phượng ngẫu tượng và phớt lờ lời cảnh báo của các ngôn sứ. Họ mù lòa trước tội lỗi của chính nước mình, không chịu thanh tẩy bản thân, để rồi cuối cùng phải gánh lấy thảm họa diệt vong và lưu đày. Khi chúng ta cứ nhắm mắt trước tội lỗi cá nhân mà chỉ bận tâm soi mói người khác, chúng ta cũng đang tự đẩy linh hồn mình vào chốn lưu đày, xa cách ân sủng Thiên Chúa.

Lạy Chúa, bí quyết của cuộc sống bình an chính là khắt khe với chính mình và bao dung với anh em. Xin dọn sạch những “cái đà” của sự kiêu ngạo, ích kỷ và định kiến trong đôi mắt tâm hồn chúng con. Xin cho chúng con luôn biết nhìn tha nhân bằng ánh mắt hiền từ của Chúa, dẫu họ có yếu đuối, vì nơi mỗi người, vẻ đẹp của Thiên Chúa vẫn luôn chiếu sáng. Thay vì dành thời gian kết án người khác, xin cho chúng con biết khiêm tốn đấm ngực và hoán cải chính bản thân mình. Amen.

Chúa Nhật Tuần XII – Mùa Thường Niên A

Chúa Nhật Tuần XII – Mùa Thường Niên A

ĐỪNG SỢ HÃI!

Đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn” (Mt 10,28).

Gr 20,10-13; Rm 5,12-15; Mt 10,26-33

Lm. John Trần

Tất cả cuộc sống chúng ta đều được bao trùm trong lòng nhân nghĩa bao la của Thiên Chúa. Người đã thương chúng ta vô vàn, đã giải thoát chúng ta khỏi ách nô lệ tội lỗi, đang phù trợ chúng ta trong từng biến cố, và sẽ dẫn đưa chúng ta tới bến bờ hạnh phúc viên mãn.

Tuy nhiên, đó là cái nhìn trong đôi mắt của đức tin. Còn đối với nhãn quan nông cạn và xác thịt của con người, có lẽ chúng ta chỉ thấy cuộc đời này sao mà nhiều đắng cay, oan trái, và đầy dẫy những nỗi lo âu, sợ hãi. Hôm nay, qua các bài đọc Kinh Thánh, Lời Chúa muốn dọi một luồng ánh sáng chói lòa vào những góc khuất tối tăm ấy, để chúng ta nhận ra rằng: Lòng nhân nghĩa của Chúa không hề né tránh, mà luôn bao trùm lên cả những nét buồn thảm và bi đát nhất trong cuộc đời của mỗi chúng ta.

1. Lời Chúa không che giấu sự thật về những đau khổ ở đời

Kính thưa cộng đoàn, Kinh Thánh không hề vẽ ra một ảo ảnh về một cuộc sống không đau khổ, mà ngược lại, luôn đi sâu vào khía cạnh cam go của kiếp nhân sinh một cách vô cùng chân thực.

Bài đọc thứ nhất trích sách ngôn sứ Giê-rê-mi-a (Gr 20,10-13) gợi lên hình ảnh một cuộc đời đầy rẫy những giọt nước mắt. Vị ngôn sứ ấy đã được Thiên Chúa tuyển chọn ngay từ khi còn trong lòng mẹ để đảm nhiệm một sứ vụ vô cùng gay go và bạc bẽo. Ông phải đi rao giảng và tiên báo những hoạn nạn sẽ xảy tới cho dân tộc nếu họ không chịu hoán cải. Vì nói lên sự thật mất lòng, người ta dần dần đồng hóa ông với kẻ mang lại tai ương vạ gió. Người ta tránh ông như tránh tà. Láng giềng, họ hàng, và ngay cả những người bạn thân thiết nhất cũng rình rập chờ ông vấp ngã. Ông thốt lên chua xót: “Khủng bố tứ bề!” (Gr 20,10). Xã hội bắt bớ, tẩy chay, nhốt ông và kết án ông là kẻ phản bội. Ông là một vị ngôn sứ chịu nhiều đau khổ, là hình bóng báo trước của Đức Kitô – Đấng sẽ đến gánh lấy tội lỗi thiên hạ, là người được chọn để bước đi trên con đường hẹp của thập giá.

Thân phận đau khổ ấy không chỉ của riêng Giê-rê-mi-a. Đời sống của chúng ta không chỉ mang vác những gánh nặng mưu sinh như bao người khác, mà còn có những gánh nặng thiêng liêng mà ta gọi là “Thánh giá“. Đức Kitô cũng đã từng cảnh báo các môn đệ: Vì danh Thầy, thế gian sẽ ghét bỏ các con và giải các con ra trước các tòa án. Thậm chí, thánh Phao-lô trong bài đọc thứ hai hôm nay (Rm 5,12-15) còn chạm đến một nỗi lo sợ từ sâu thẳm nội tâm con người: đó là sự đè nặng của tội lỗi. Từ sự sa ngã của A-đam, sự chết đã tràn vào thế gian, khiến chúng ta luôn bị dằn vặt bởi sự yếu đuối và nỗi lo sợ mất đi ân sủng vĩnh cửu của Thiên Chúa.

2. Ánh sáng của sự quan phòng chiếu rọi vào bóng tối thử thách

Thế nhưng, Lời Chúa không bao giờ để chúng ta chìm sâu trong tuyệt vọng. Giê-rê-mi-a bị ghét bỏ và tấn công tứ phía, nhưng ông không hề nao núng hay bỏ cuộc. Đức tin mạnh mẽ của ông đã bật lên thành một lời tuyên xưng kiên cường: “Đức Chúa ở cùng tôi như một trang chiến sĩ oai hùng; vì thế, những kẻ từng bắt bớ tôi sẽ lảo đảo, sẽ không thắng nổi tôi” (Gr 20,11).

Niềm xác tín ấy được Chúa Giêsu kiện toàn trong bài Tin Mừng hôm nay. Đến ba lần trong một đoạn Tin Mừng ngắn, Chúa Giêsu lặp đi lặp lại mệnh lệnh chan chứa tình phụ tử: “Anh em đừng sợ!” (Mt 10,26.28.31). Thử thách và đau khổ thoạt nhìn thì rất đáng sợ. Nhưng khi được ánh sáng đức tin chiếu rọi, chúng ta sẽ thấy chúng đang dần dần tan biến. Chúa Giêsu nói: “Đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn” (Mt 10,28). Quyền lực trần gian có thể làm hại thân xác, nhưng không ai có thể cướp được linh hồn chúng ta ra khỏi bàn tay Thiên Chúa.

Thiên Chúa không chỉ là một vị tướng oai hùng bảo vệ ta, mà Ngài còn là một Người Cha nhân hậu, chăm sóc tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ bé nhất trong cuộc đời ta: “Hai con chim sẻ chỉ bán được một hào phải không? Thế mà, không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em. Thì đối với anh em cũng vậy, ngay đến tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi” (Mt 10,29-30).

Nhấn mạnh về sự quan phòng đầy yêu thương này, trong Huấn từ buổi đọc kinh Truyền Tin ngày 21 tháng 06 năm 2020, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ rằng: “Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đừng sợ, bởi vì không có gì lọt khỏi sự chăm sóc yêu thương của Chúa Cha. Ngài quan tâm đến toàn bộ cuộc sống của chúng ta… Ngài ban cho chúng ta sự bình an và sức mạnh dồi dào để tiến bước một cách can đảm và kiên cường vượt qua những khó khăn gian khổ.”…

Ngài cũng nói về “Khó khăn thứ hai mà các nhà truyền giáo của Chúa Kitô sẽ gặp phải là mối đe dọa về thể xác, tức là sự bách hại trực tiếp nhắm vào cá nhân họ, đến mức bị giết chết….Chúng ta không nên để mình bị sợ hãi bởi những kẻ tìm cách dập tắt sức mạnh truyền giáo bằng sự kiêu ngạo và bạo lực. Thật vậy, chúng không thể làm gì chống lại linh hồn, tức là chống lại sự hiệp thông với Thiên Chúa: không ai có thể cướp đoạt điều này khỏi các môn đệ, bởi vì đó là một ân tứ từ Thiên Chúa. Nỗi sợ hãi duy nhất mà một môn đệ nên có là mất đi món quà thiêng liêng này, sự gần gũi, tình bạn với Chúa, từ bỏ việc sống theo Phúc Âm, do đó gánh chịu cái chết về mặt đạo đức, vốn là hậu quả của tội lỗi”.

Ngay cả đối với nỗi lo sợ thẳm sâu nhất là tội lỗi, Thánh Phao-lô cũng đã khẳng định một chân lý đầy an ủi: “Sự sa ngã của A-đam không thể nào sánh được với ân huệ của Thiên Chúa. Thật vậy, nếu vì một người duy nhất đã sa ngã, mà muôn người phải chết, thì ân sủng của Thiên Chúa ban nhờ một người duy nhất là Đức Giê-su Ki-tô, còn dồi dào hơn biết mấy cho muôn người” (Rm 5,15). Nước mắt và tội lỗi ở đời có thể mênh mông như đại dương, nhưng đại dương ân sủng của Đức Kitô còn vô tận, dư dật và bao la gấp ngàn lần. 

3. Thái độ của người môn đệ: Tuyên xưng danh Chúa bằng cuộc đời

  Kính thưa cộng đoàn, nếu quá khứ, hiện tại và tương lai của chúng ta được bao bọc trong tình yêu của Cha trên trời, thì thái độ đáp trả của chúng ta phải như thế nào? 

Chúa Giêsu đã tuyên bố rõ ràng: “Phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời” (Mt 10,32). Tuyên xưng Chúa ra trước mặt người đời có nghĩa là gì? Đó không chỉ đơn thuần là việc chúng ta đeo một cây Thánh giá thật đẹp, làm dấu Thánh giá trước bữa ăn, hay đi lễ Chúa Nhật theo thói quen. Tuyên xưng Chúa trước hết là một thái độ sống phó thác trọn vẹn, là can đảm sống sự thật, công bình và tình yêu thương bác ái giữa một thế giới đầy dối trá và lọc lừa. Là không thỏa hiệp với cái ác, không chối bỏ lề luật Chúa khi gặp gian nan, thử thách hay cám dỗ lợi ích vật chất. Giá trị của việc tuyên xưng không nằm ở những hành vi phô trương bề ngoài, mà nằm ở một niềm tin sắt đá rằng: Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, con vẫn thuộc trọn về Chúa. 

Giờ đây, chúng ta đang chuẩn bị bước vào phần Phụng vụ Thánh Thể. Tham dự Thánh lễ không phải chỉ là “xem lễ” bằng đôi mắt thể lý, mà là “dự lễ” bằng sự dấn thân, mở rộng tâm hồn để đón nhận Mình và Máu Thánh Đức Kitô. Ai thực sự cảm nghiệm được tình yêu vô bờ bến của Chúa Giêsu – Đấng đã hiến trọn thân mình cho chúng ta – thì người đó sẽ không còn lo sợ trước bất kỳ sóng gió nào của cuộc đời. Bởi vì sâu thẳm trong tâm hồn, họ có bình an của Chúa Thánh Thần làm niềm ủi an ngọt ngào và là sức mạnh vô song.

Lạy Chúa, xin củng cố đức tin yếu kém của chúng con. Giữa một xã hội có quá nhiều sự bất an và sợ hãi, xin cho chúng con luôn nhớ rằng chân tơ kẽ tóc của chúng con đều được Chúa đếm và gìn giữ. Từ đó, chúng con can đảm sống và làm chứng cho ánh sáng Tin Mừng của Chúa mỗi ngày. Amen.

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Đức Giáo hoàng Phanxicô. (Chủ nhật, ngày 21 tháng 6 năm 2020). Huấn từ trong buổi đọc kinh Truyền Tin (Angelus). Vatican.va. Truy cập từ https://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2020/documents/papa-francesco_angelus_20200621.html

Thứ Bảy Tuần XI – Mùa Thường Niên

Thứ Bảy – Tuần XIII -Mùa Thường Niên

KHÔNG LÀM TÔI HAI CHỦ

Không ai có thể làm tôi hai chủ… Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của” (Mt 6,24).

2Sb 24,17-25; Mt 6,24-34

Lm. John Trần

Trong một cuốn ký sự thời Thập tự chinh, có kể lại một câu chuyện ngụ ngôn sâu sắc. Tại hoang đảo Lambert Dussar, có một vị ẩn sĩ được nhiều người kính trọng vì sự khắc khổ. Nhưng bí quyết của ông lại nằm ở thái độ “hai mặt”: ông chia hang động làm hai ngăn, một bên dựng bàn thờ Chúa Giêsu, bên kia lập bàn thờ Mahômét. Khi lính Thập tự Công giáo đến, ông mời vào ngăn thờ Chúa; khi người Hồi giáo ghé qua, ông lại dẫn đến nơi thờ Mahômét.

Một ngày nọ, một người lính Thập tự bất ngờ bước vào và thấy ông đang phủ phục trước bàn thờ Mahômét. Cảm thấy bị lừa dối, người lính liền tuốt gươm chém vị ẩn sĩ. Quằn quại trong vũng máu, ông lê lết đến bàn thờ Chúa Giêsu để xin tha thứ. Đúng lúc ấy, một người lính Hồi giáo đi ngang qua, thấy vậy liền vung gươm kết liễu đời ông và mỉa mai: “Nào hãy xem, Chúa của ngươi có cứu lấy ngươi không, hỡi kẻ phản bội!”

Câu chuyện xót xa ấy phản ánh một cơn cám dỗ ngàn đời của con người: thái độ bắt cá hai tay trong đời sống đức tin. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã cảnh giác cách dứt khoát: “Không ai có thể làm tôi hai chủ… Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của” (Mt 6,24).

Thiên Chúa là Đấng duy nhất và Ngài muốn chúng ta dâng trọn trái tim cho Ngài. Bài đọc thứ nhất sách Sử Biên Niên quyển thứ hai đã cho thấy hậu quả thảm khốc của việc bỏ Chúa mà chạy theo ngẫu tượng. Vua Giô-ách, sau khi tư tế Giơ-hô-gia-đa qua đời, đã bỏ bê Đền Thờ Thiên Chúa để đi thờ các tượng thần, thậm chí ra lệnh ném đá ngôn sứ Da-ca-ri-a vì ông dám lên tiếng can ngăn (2 Sb 24,17-21). Từ bỏ Thiên Chúa để làm tôi ngẫu tượng chính là tự rước lấy sự diệt vong.

Ngày nay, có thể chúng ta không lập hai bàn thờ trong nhà như vị ẩn sĩ kia, cũng không thờ lạy các cột gỗ như vua Giô-ách. Nhưng thử hỏi, chúng ta có thực sự tôn thờ Chúa trên hết mọi sự không? Đôi khi chúng ta vẫn chừa lại một góc trong trái tim cho những đam mê trần thế. Chúng ta bỏ lễ Chúa nhật để đi ăn nhậu, để làm ăn buôn bán. Chúng ta vẫn sẵn sàng dối trá, gian lận để kiếm thêm một hai đồng bạc mà bỏ ngoài tai luật công bằng bác ái của Chúa.

Xin Chúa cho chúng ta can đảm chọn Chúa trên hết mọi sự, để rồi sống phó thác tuyệt đối vào sự quan phòng của Ngài, như lời Ngài đã hứa: “Anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy” (Mt 6,34).

Lạy Chúa, xin cho chúng con một trái tim không chia sẻ, để chúng con chỉ biết làm tôi một mình Chúa mà thôi. Amen.