Thứ 2 Tuần 4 TN- Lễ Dâng Chúa Giêsu Trong Đền Thánh (Lễ Nến 2/2)

Lễ Dâng Chúa Giêsu Trong Đền Thánh (Lễ Nến 2/2)

Ngày Quốc Tế Đời Sống Thánh Hiến

ĐÓN NHẬN ÁNH SÁNG – THẮP SÁNG HY VỌNG

Mọi con trai đầu lòng phải được gọi là của thánh, dành cho Chúa” (Lc 2,23).

Ml 3,1-4; Dt 2,14-18; Lc 2,22-40- (Lc 2,22-32)

Lm. John Trần

Hôm nay, trong bầu khí linh thiêng và rực rỡ của Lễ Dâng Chúa Giêsu trong Đền Thánh, hay chúng ta vẫn gọi là Lễ Nến, cả nhà thờ rực sáng bởi những ngọn nến trên tay anh chị em. Những đốm lửa nhỏ bé ấy không chỉ để xua tan bóng tối vật lý, mà còn để tuyên xưng một chân lý đức tin vĩ đại: Đức Giêsu Kitô chính là Ánh Sáng vĩnh cửu, Đấng đến để xua tan màn đêm của tội lỗi và sự chết.

Bài Tin Mừng theo thánh Luca hôm nay dẫn đưa chúng ta bước vào Đền Thờ Giêrusalem, tham dự vào một cuộc gặp gỡ kỳ diệu. Đức Maria và Thánh Giuse, trong sự vâng phục khiêm cung đối với Lề Luật, đã đem Hài Nhi Giêsu tiến dâng cho Thiên Chúa. “Mọi con trai đầu lòng phải được gọi là của thánh, dành cho Chúa” (Lc 2,23). Tuy nhiên, ẩn sâu dưới nghi thức tuân thủ lề luật ấy là một mầu nhiệm lớn lao hơn: Chủ của Đền Thờ đang bước vào Đền Thờ của Ngài.

Tại đây, chúng ta bắt gặp cụ già Simêôn và bà Anna. Họ là hình ảnh của một dân tộc Israel trung thành, mòn mỏi đợi trông. Khi đôi tay già nua của Simêôn bồng ẵm Hài Nhi bé bỏng, một luồng sáng đức tin đã bừng lên mãnh liệt. Ông không nhìn thấy một đứa trẻ bình thường, mà nhận ra Đấng Cứu Độ. Lời kinh Nunc Dimittis (An Bình Ra Đi) của ông đã trở thành bản trường ca hy vọng cho toàn thể nhân loại: “Chính mắt con đã thấy ơn cứu độ… Ánh sáng soi đường cho dân ngoại, và vinh quang của Ít-ra-en dân Ngài” (Lc 2,30-32).

Thưa anh chị em, Giáo lý Hội Thánh Công giáo dạy chúng ta rằng: “Việc dâng Chúa Giêsu vào Đền Thánh cho thấy Ngài là Con Đầu Lòng thuộc về Chúa… Simêôn và Anna tượng trưng cho toàn thể sự mong đợi của Israel nay đến gặp Đấng Cứu Chúa của mình” (CCC 529) [1]. Cuộc gặp gỡ này không chỉ là lịch sử, mà là hiện tại. Mỗi lần chúng ta tham dự Thánh Lễ, rước Mình Máu Thánh Chúa, chúng ta cũng đang bồng ẵm Chúa trên đôi tay và trong tâm hồn mình như cụ Simêôn xưa.

Nhưng ánh sáng hôm nay không chỉ để chiêm ngắm, mà còn để lan tỏa. Hình ảnh bà Anna, một góa phụ tám mươi tư tuổi, “không rời bỏ Đền Thờ, những ăn chay cầu nguyện, sớm hôm thờ phượng Thiên Chúa” (Lc 2,37), nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của đời sống cầu nguyện và chứng tá. Ngay khi gặp Chúa, bà đã “nói về Người cho tất cả những ai đang mong chờ ngày Thiên Chúa cứu chuộc” (Lc 2,38). Bà Anna chính là mẫu gương của một nhà truyền giáo hăng say và trọn vẹn, người đã để ánh sáng Chúa thắp lên niềm hy vọng trong lòng người khác.

Trong Bài giảng ngày 2 tháng 2 năm 1996, nhân ngày Đời sống Thánh hiến, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã nhắn nhủ rằng: “Chúa Kitô là ánh sáng của các dân tộc. Ánh sáng này không được đặt dưới thùng, nhưng trên giá để soi chiếu cho mọi người trong nhà. Sự thánh hiến của các con phải là ánh sáng rạng ngời, chiếu tỏa sự hiện diện của Thiên Chúa trong thế giới” [2].

Lời nhắn nhủ ấy càng trở nên cấp thiết trong bối cảnh thế giới hôm nay. Anh chị em hãy nhìn xem, bóng tối vẫn đang bao phủ nhiều nơi: bóng tối của chiến tranh, của sự nghèo đói, của sự dửng dưng vô cảm nơi đô thị phồn hoa, hay những lo âu về kinh tế khiến bao gia đình điêu đứng. Giữa đêm tối ấy, người Kitô hữu chúng ta được mời gọi trở thành những “cây nến sống”.

Cây nến sáp mà anh chị em cầm trên tay có ý nghĩa thật sâu sắc. Sáp ong tinh tuyền tượng trưng cho nhân tính vẹn sạch của Chúa Kitô, ngọn lửa là thần tính của Ngài. Cây nến chấp nhận tiêu hao chính mình để phát ra ánh sáng. Cũng vậy, để đem lại niềm vui và bình an cho người khác, chúng ta phải chấp nhận “tiêu hao” cái tôi ích kỷ, tiêu hao thời gian và công sức của mình.

Đức Thánh Cha Phanxicô, trong một huấn dụ gần đây, cũng đã mời gọi: “Đừng để niềm hy vọng bị đánh cắp. Hãy là những người canh gác buổi sáng, những người biết nhìn thấy ánh sáng ngay cả khi màn đêm vẫn còn dày đặc” [3]. Và trong bài huấn dụ của ĐTC Phanxicô với các Bề trên Tổng quyền các dòng nữ lúc 11h45 ngày 10/5/2019, ngài trăn trở với các nữ tu rằng: “Tôi nhắc lại một cách mạnh mẽ những gì tôi đã nói trong những dịp khác: đừng sợ ít (giảm số người đi tu-người viết), nhưng phải sợ không còn là ánh sáng soi cho những người đang đắm chìm trong ‘đêm tối’ của lịch sử. Đừng sợ ‘thú nhận với lòng khiêm nhường và với niềm tin lớn vào tình yêu Thiên Chúa, về sự yếu đuối của mình, Nhiều người đang cần đến những nụ cười thân thiện của các nữ tu để giúp họ tự tin trở lại. Không bao giờ nhượng bộ trước sự cám dỗ quy về mình, trở thành “đội quân khép kín” [4].ĐTgặp các Bề trên Tổng quyền các dòng nữ 

ĐTC gặp các Bề trên Tổng quyền các dòng nữ – Nguồn : www.vaticannews.va/vi/ [4]

Thế nên, Lễ Nến hôm nay mời gọi chúng ta hai điều:

Thứ nhất, như Simêôn, biết đón nhận Chúa vào lòng qua Bí tích Thánh Thể và Lời Chúa, để tâm hồn tìm được sự bình an đích thực.

Thứ hai, như Anna, biết trao ban Chúa cho anh chị em. Đừng giữ ánh sáng ấy cho riêng mình. Một lời động viên cho người đang thất vọng, một sự giúp đỡ cho người nghèo khó, một thái độ sống công bình bác ái tại nơi làm việc – đó chính là ánh sáng của Chúa Kitô đang tỏa rạng qua anh chị em.

Khi chúng ta cầm nến trở về nhà hôm nay, xin đừng để ngọn lửa đức tin tắt lịm ngoài cửa nhà thờ. Hãy thắp sáng nó trong gia đình, trong khu xóm và nơi làm việc của mình.

Nguyện xin Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ của Ánh Sáng, và Thánh Cả Giuse cầu thay nguyện giúp, để mỗi người chúng ta trở thành một ngọn nến cháy sáng niềm vui, bình an và hy vọng của Tin Mừng giữa lòng thế giới.

Amen.


TÀI LIỆU THAM KHẢO

[1] Giáo Hội Công Giáo, Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo, số 529.

[2] Đức Gioan Phaolô II, Bài giảng Lễ Dâng Chúa Giêsu trong Đền Thánh – Ngày Đời sống Thánh hiến lần thứ I, Rôma, ngày 2 tháng 2 năm 1996.

[3] Đức Phanxicô, Tông huấn Evangelii Gaudium (Niềm Vui Tin Mừng), số 86.

[4]. Đức Phanxicô, huấn dụ của ĐTC Phanxicô với các Bề trên Tổng quyền các dòng nữ lúc 11h45 ngày 10/5/2019, https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2019-05/dtc-gap-cac-be-tren-tong-quyen-cac-dong-nu.html

Chúa Nhật IV Thường Niên- năm A

Chúa Nhật IV Thường Niên- Năm A

HẠNH PHÚC CỦA NHỮNG NGƯỜI “BÉ NHỎ”

” Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.”( Mt 5,7)

Xp 2,3;3,12-13; 1Cr 1,26-31; Mt 5,1-12a

Lm.Gioan Trần

Giữa những ồn ào náo nhiệt của trần gian, nơi con người mải mê chạy theo danh vọng và quyền lực, Lời Chúa hôm nay nhẹ nhàng đưa chúng ta lên một ngọn núi cao, nơi Chúa Giêsu công bố Tám Mối Phúc Thật – Hiến chương Nước Trời cho những tâm hồn khiêm nhường!

Nơi bài đọc 1, Tiên tri Sôphônia tiên báo: Chỉ còn sót lại những kẻ khiêm nhường, nghèo khó, tin cậy danh Chúa. Họ là “dân còn sót lại”, sống khiêm tốn, không bạo lực, tìm Chúa trong cầu nguyện.

Tiên tri Sôphônia kêu gọi: “Hỡi những kẻ khiêm nhường, các ngươi hãy tìm Chúa… Hỡi tất cả những ai nghèo hèn trong xứ sở, những kẻ thi hành mệnh lệnh của Đức Chúa, anh em hãy tìm kiếm Người ; hãy tìm sự công chính, hãy tìm đức khiêm nhường thì may ra anh em sẽ được che chở trong ngày thịnh nộ của Đức Chúa” (Xp 2,3; 3,12-131).

Còn Thánh Phaolô thì mời gọi chúng ta suy gẫm từng lời của ngài: ” Thưa anh em, anh em thử nghĩ lại xem : khi anh em được Chúa kêu gọi, thì trong anh em đâu có mấy kẻ khôn ngoan trước mặt người đời, đâu có mấy người quyền thế, mấy người quý phái. Song những gì thế gian cho là điên dại, thì Thiên Chúa đã chọn để hạ nhục những kẻ khôn ngoan, và những gì thế gian cho là yếu kém, thì Thiên Chúa đã chọn để hạ nhục những kẻ hùng mạnh ; những gì thế gian cho là hèn mạt không đáng kể, là không có, thì Thiên Chúa đã chọn để huỷ diệt những gì hiện có, hầu không một phàm nhân nào dám tự phụ trước mặt Người. ” (1 Cr 1,26-29).

Tiếp đến, Thánh Phaolô đã dạy dỗ nhưng kẻ kiêu căng, tự phụ rằng: Phần anh em, chính nhờ Thiên Chúa mà anh em được hiện hữu trong Đức Ki-tô Giê-su, Đấng đã trở nên sự khôn ngoan của chúng ta, sự khôn ngoan phát xuất từ Thiên Chúa, Đấng đã làm cho anh em trở nên công chính, đã thánh hoá và cứu chuộc anh em, hợp như lời đã chép rằng: Ai tự hào thì hãy tự hào trong Chúa.” (1 Cr 1,30-31).

Quả thực, tất cả thành công, vinh quang không phải tự sức người, nhưng do Thiên Chúa, bởi “Chúa Kitô là quyền năng và sự khôn ngoan của Thiên Chúa“! Chủ đề năm phụng vụ từ đó đã bừng sáng lên hơn, quả thực: Lời Chúa và Thánh Thể chính là nội lực, mục đích loan truyền Tin Mừng, khơi dậy hy vọng cho những kẻ “yếu đuối” giữa thế gian kiêu ngạo!

Giáo lý Hội Thánh dạy chúng ta: “Chúa chết vì tội chúng ta theo Kinh Thánh… Là Tôi Tớ Đau Khổ, Ngài chuộc tội muôn dân” (CCC 6015). Những kẻ “yếu đuối” như Phaolô – kẻ bắt đạo trước kia – nay được quật ngã để trở thành cột trụ Giáo Hội! Thế đó, Thiên Chúa luôn bên cạnh nâng đỡ, che chở, làm cho những kẻ khiêm nhường nên cao cả.

HẠNH PHÚC CỦA NHỮNG NGƯỜI “BÉ NHỎ”càng rõ ràng hơn nơi bản Hiến chương Nước Trời, Các Mối Phúc mà Chúa công bố đảo ngược logic thế gian, Ngài định nghĩa cách đặc biệt về hạnh phúc và đau khổ đói nghèo, Ngài muốn chúc phúc cho tất cả những kẻ bé nhỏ và tổn thương: Phúc cho kẻ nghèo khó (không tựa thế lực), khóc lóc (không kiêu căng), hiền lành (không bạo lực), đói khát công chính (sống theo sự thật), thương xót (không trả thù), trong sạch lòng (không gian dối, không thỏa mãn xác thịt), xây dựng hòa bình (không gây chiến), bị bách hại (không chạy trốn). Đó là chân dung Kitô hữu – những viên đá bé nhỏ nhưng sống động của Giáo Hội!

Anh chị em thân mến, ba bài đọc Kinh Thánh hôm nay hòa quyện, tất cả chỉ một: Chúa chọn kẻ “yếu” để bênh vực và tỏ quyền năng!

Giữa xã hội hôm nay – chạy theo danh lợi, căng thẳng công việc, chia rẽ gia đình – chúng ta dễ thành “người thông thái thế gian”: tự hào bằng cấp, giàu có, nhưng lòng trống rỗng và đầy kiêu căng.

Hãy nhớ Thánh Gioan Bosco: Từ cậu bé nghèo chăn chiên, ngài chọn con đường “yếu đuối”, chọn con đường tìm kiếm và trợ giúp những kẻ yếu đuối, lầm lạc, không chỉ trên đường phố Turin, nhưng là cả khắp nơi, ngài dùng dùng Lời Chúa và Thánh Thể biến họ nên thánh cùng với ngài.

 Bát Phúc Chúa công bố hôm nay – đó là những lời của Tình Yêu, của chính hình ảnh tự hủy của Con Một Thiên Chúa:  Khi Chúa Giêsu cất tiếng: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó… Phúc thay ai sầu khổ… Phúc thay ai hiền lành...”, Ngài không ban hành một bộ luật mới, mà đang vẽ nên bức chân dung của chính Ngài:

Ngài là Đấng “nghèo khó” khi sinh ra nơi máng cỏ.

Ngài là Đấng “hiền lành” cưỡi lừa vào Giêrusalem.

Ngài là Đấng “khóc lóc” trước nỗi đau nhân loại và “xây dựng hòa bình” bằng chính Máu mình trên Thập Giá.

Tám Mối Phúc không phải là lý thuyết suông để ngắm nhìn, mà là con đường để bước đi. Chúng ta không thể nên thánh nếu chỉ ngồi yên trong nhà thờ.

Chúa Giêsu mong chúng ta sống Tám Mối Phúc là lội ngược dòng nước lũ của thế gian: Dám chọn nghèo khó giữa thói tham lam, dám chọn hiền lành giữa thói bạo lực, và dám chọn xót thương giữa thói hận thù.

Phúc cho kẻ nghèo khó: Không chỉ là thiếu tiền, mà là sống đơn sơ, không để vật chất trói buộc.

Phúc cho ai khóc lóc: Là biết rơi lệ xót xa cho tội lỗi mình, và biết chạnh lòng trước nỗi đau của tha nhân.

Phúc cho ai đói khát công chính: Là dám sống, dám đấu tranh với những bất công, gian dối dù trong gia đình hay nơi công sở.

Phúc cho ai xây dựng hòa bình: Là người đầu tiên đưa tay ra làm hòa khi vợ chồng, hàng xóm xích mích.

Trong tuần lễ này, xin mời gọi anh chị em hãy để tâm hồn mình lắng xuống.

Đừng sợ sự yếu đuối của bản thân,

 cũng đừng mặc cảm vì những thiếu thốn vật chất.

Hãy mang tất cả những vụn vỡ ấy đến trước Thánh Thể Chúa.

Hãy thử một lần sống “nghèo đi” một chút về cái tôi,

“hiền đi” một chút trong lời nói,

và “thương xót” nhiều hơn những phận đời quanh mình.

Nguyện xin Chúa Giêsu, Đấng đã đi con đường Bát Phúc, nắm lấy tay chúng ta, dìu chúng ta đi qua những thăng trầm của kiếp người, để đến bến bờ bình an đích thực. Amen.