Thứ Ba – Tuần X – Mùa Thường Niên

MUỐI VÀ ÁNH SÁNG CHO TRẦN GIAN

“Chính anh em là muối cho đời… Chính anh em là ánh sáng cho trần gian” (Mt 5,13.14).

1V 17,7-16; Mt 5,13-16

Lm.John Trần

Lịch sử triều Minh bên Trung Hoa có lưu truyền một giai thoại đẹp về vị tể tướng chính trực Dương Phổ. Một ngày nọ, con trai ông từ quê lên kinh đô thăm cha. Khi Dương Phổ hỏi con về tiếng tăm của các quan lại địa phương, người con liền buông lời chê bai huyện lệnh Giang Lăng là Phạm Lý vì vị quan này tiếp đón công tử rất sơ sài, không chút kiêng nể. Dương Phổ nghe xong không nói gì, nhưng ông hiểu rằng một vị quan không xu nịnh con trai tể tướng chắc chắn là một người thanh liêm, chính trực. Ông âm thầm thăng chức cho Phạm Lý lên Tri phủ rồi đến Tả bộ chánh. Điều đặc biệt là suốt quá trình ấy, Phạm Lý không hề gửi một bức thư riêng hay món quà nào để chạy chọt, cảm ơn. Mãi cho đến khi Dương Phổ qua đời, vị quan ấy mới đến chịu tang để bày tỏ lòng biết ơn đối với người tri kỷ đã thấu hiểu lòng ngay thẳng của mình.

Thời nào cũng vậy, việc dùng tiền bạc, quyền lực hay sự dối gian để thăng quan tiến chức, trục lợi cá nhân dường như đã trở thành một thứ luật ngầm “bình thường”. Thế nhưng, giữa bóng tối dày đặc của sự tham nhũng và giả trá ấy, cuộc đời của những con người chính trực giống như những luồng sáng rực rỡ, bất chấp dòng đời đục trong. Đó cũng chính là căn tính mà Chúa Giêsu muốn người môn đệ phải mang lấy trong bài Tin Mừng hôm nay: “Chính anh em là muối cho đời… Chính anh em là ánh sáng cho trần gian” (Mt 5,13.14).

Chúa Giêsu không nói chúng ta “hãy cố gắng trở thành”, mà Ngài khẳng định chúng ta “là” muối và ánh sáng. Muối chỉ có ích khi nó giữ được vị mặn để ướp cho đời khỏi hư nát. Ánh sáng chỉ có giá trị khi nó được đặt trên đế để soi chiếu cho mọi người trong nhà. Một Kitô hữu đánh mất đi sự công minh, chính trực, thỏa hiệp với sự gian dối và bất công của xã hội thì chẳng khác nào thứ muối đã ra nhạt nhẽo, chỉ còn biết quăng ra ngoài cho người ta chà đạp dưới chân.

Sống căn tính ánh sáng đòi hỏi một sự can đảm dấn thân, không sợ thua thiệt về quyền lợi hay địa vị trần gian. Mẫu gương về sự quảng đại và phó thác hoàn toàn cho ánh sáng quan phòng của Thiên Chúa được khắc họa sống động nơi bà góa nghèo thành Xa-rép-ta trong bài đọc một. Giữa nạn đói khủng khiếp, bà chỉ còn nắm bột trong hũ và chút dầu trong vò để làm bữa ăn cuối cùng cho hai mẹ con rồi chờ chết. Vậy mà khi ngôn sứ Ê-li-a đề nghị bà làm cho ông một chiếc bánh nhỏ trước, bà đã vâng lời bằng một niềm tin tuyệt đối. Phần thưởng cho lòng đạo đức chân thành ấy là một phép lạ phi thường: “Hũ bột đã không vơi và vò dầu đã không cạn, đúng như lời Đức Chúa đã dùng ông Ê-li-a mà phán” (1V 17,16). Bà góa ấy không có hào quang quyền lực, nhưng hành động sẻ chia trong cảnh khốn cùng của bà đã trở thành ngọn hải đăng đức tin tỏa sáng muôn đời.

Lời Chúa hôm nay thúc bách chúng ta nhìn lại phẩm giá và sứ mạng của mình. Trong công việc làm ăn, buôn bán, trong giao tiếp hằng ngày cũng như trong đời sống Kitô hữu, chúng ta có đang làm rạng danh Chúa bằng sự công chính? Hay chúng ta đang giấu nhẹm đức tin của mình dưới cái thùng của sự sợ hãi: sợ nguy hiểm, sợ mất lòng, sợ mất quyền lợi và địa vị?

Ước gì lời tuyên xưng của thánh Phaolô: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi” trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của chúng ta. Xin Chúa ban cho chúng ta sức mạnh để luôn sống thánh thiện và can đảm, để qua lối sống công chính của chúng ta, “thiên hạ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời” (Mt 5,16). Amen.

Viết một bình luận