KHIÊM NHƯỜNG TRONG PHỤC VỤ
“Thật, Thầy bảo thật anh em: tôi tớ không lớn hơn chủ, kẻ được sai đi không lớn hơn người sai đi.” (Ga 13,16).
Cv 13,13-25; Ga 13,16-20
Lm. John Trần
Lời Chúa trong ngày Thứ Năm tuần IV Phục Sinh hôm nay dẫn chúng ta đi từ những bước chân truyền giáo đầu tiên của Thánh Phaolô đến những lời giáo huấn tâm huyết của Chúa Giêsu trong bữa Tiệc Ly. Cả hai bài đọc đều gặp nhau ở một điểm chung: căn tính của người được sai đi là sự khiêm nhường phục vụ.
Trong bài đọc I, tại Antiôkhia miền Pixiđia, Thánh Phaolô đã trình bày một bản tóm kết lịch sử cứu độ. Ngài nhấn mạnh rằng mọi biến cố từ thời Xuất Hành đến các vị Thẩm Phán và vua Đavít đều hướng về Đức Giêsu. Đặc biệt, Phaolô nhắc lại lời của Gioan Tẩy Giả: “Tôi không phải là Đấng anh em mong đợi, nhưng kìa Đấng ấy đang đến sau tôi, và tôi không đáng cởi dép cho Người.” (Cv 13,25).
Đây là thái độ mẫu mực của một người phục vụ Tin Mừng: không quy hướng về mình, nhưng xóa mình đi để Đấng là nguồn thật sự được hiện rõ. Gioan Tẩy Giả đã chấp nhận nhỏ lại để Chúa được lớn lên. Thánh Phaolô cũng thế, ngài không giảng về chính mình nhưng giảng về một Đức Kitô đã phục sinh.
Chân lý ấy được chính Chúa Giêsu xác quyết trong bài Tin Mừng: “Thật, Thầy bảo thật anh em: tôi tớ không lớn hơn chủ, kẻ được sai đi không lớn hơn người sai đi.” (Ga 13,16). Bối cảnh của lời này là ngay sau khi Chúa rửa chân cho các môn đệ. Vị Thầy Chí Thánh đã quỳ xuống, thì người môn đệ không có lý do gì để đứng kiêu ngạo.
Chúa Giêsu thiết lập một trật tự mới: quyền lực nằm ở sự phục vụ. Khi chúng ta được Chúa trao cho một chức vụ, một ơn gọi hay một công tác trong Giáo hội, đó không phải là để thống trị nhưng để “rửa chân” cho anh chị em mình.
Chúa Giêsu kết thúc đoạn Tin Mừng bằng một lời hứa đầy an ủi: “Ai đón tiếp kẻ Thầy sai đến là đón tiếp chính Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.” (Ga 13,20). Điều này khẳng định phẩm giá của người tông đồ. Dù chúng ta chỉ là những khí cụ thấp hèn, nhưng khi chúng ta nhân danh Chúa mà hành động, chính Chúa đang hiện diện và hoạt động qua chúng ta.
Thách đố cho chúng ta hôm nay là: Liệu chúng ta có đủ khiêm nhường để nhận ra Chúa nơi những người thấp bé mà Ngài sai đến với cuộc đời mình không? Và ngược lại, khi thực thi sứ vụ, chúng ta có đủ tinh tuyền để người khác nhìn thấy Chúa chứ không phải thấy cái tôi của mình không?
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con hiểu rằng hạnh phúc đích thực nằm ở việc thực hành Lời Chúa trong sự hạ mình. Xin cho chúng con luôn biết nhỏ bé lại để tình yêu và ánh sáng Phục Sinh của Chúa được tỏa rạng trên khuôn mặt chúng con. Amen.