BÀI GIẢNG LỄ CHÚA HIỂN LINH

chuahienlinh

ÁNH SAO ĐỨC TIN

Họ vào nhà, thấy Hài Nhi với thân mẫu là bà Maria, liền sấp mình thờ lạy Người.” (Mt 2,11).

Is 60,1-6 Ep 3,2-3a.5-6; Mt 2,1-12

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo hội, chúng ta hân hoan cử hành Lễ Chúa Hiển Linh – hay còn gọi là Lễ Ba Vua. Nếu Lễ Giáng Sinh cho chúng ta thấy Thiên Chúa làm người trong sự âm thầm của hang đá, chỉ có Mẹ Maria, Thánh Giuse và vài mục đồng biết đến, thì Lễ Hiển Linh là lúc Thiên Chúa tỏ mình ra cho cho toàn thể nhân loại, cho dân ngoại, đại diện là các Đạo sĩ từ phương Đông.

Lời Chúa hôm nay vang lên như một tiếng kèn đánh thức niềm hy vọng đang ngủ quên trong tâm hồn chúng ta. Tiên tri Isaia đã thốt lên: “Đứng lên, bừng sáng lên! Vì ánh sáng của ngươi đến rồi. Vinh quang của Đức Chúa như bình minh chiếu toả trên ngươi.” (Is 60,1). Giữa một thế giới còn nhiều bóng tối của lo âu, bệnh tật và chiến tranh, ánh sáng ấy không phải là một lý thuyết suông, mà là một Ngôi Vị: Đức Giêsu Kitô.

1. Hành trình tìm kiếm chân lý: từ “dấu chỉ” đến “Lời Chúa”

Hình ảnh các Đạo sĩ trong bài Tin Mừng Mát-thêu (Mt 2,1-12) là hình ảnh tuyệt đẹp về hành trình đức tin của mỗi người chúng ta. Họ là những người khao khát chân lý. Họ không an phận với những gì đã biết, nhưng sẵn sàng lên đường theo ánh sao lạ.

Tuy nhiên, anh chị em hãy để ý chi tiết này: Ánh sao tự nhiên chỉ dẫn đường cho họ đến được Giêrusalem, nhưng để tìm thấy Hài Nhi, họ cần đến Kinh Thánh. Khi ánh sao vụt tắt, các kinh sư đã mở sách thánh và đọc: “Tại Bêlem, miền Giuđa, vì trong sách ngôn sứ, có chép rằng: Phần ngươi, hỡi Bêlem,… ngươi đâu phải là thành nhỏ nhất.” (Mt 2,5-6).

Điều này nhắc nhở chúng ta về vai trò tối quan trọng của Lời Chúa. Trong cuộc đời, đôi khi chúng ta cũng gặp những “ánh sao” – là những biến cố vui buồn, những dấu chỉ thời đại. Nhưng để không bị lạc lối, để hiểu đúng ý định của Thiên Chúa, chúng ta phải soi chiếu cuộc đời mình vào Lời Chúa. Lời Chúa là kim chỉ nam, là nội lực giúp chúng ta định hướng giữa muôn vàn ngã rẽ.

Trong Tông huấn Verbum Domini (Lời Chúa), ban hành ngày 30 tháng 9 năm 2010, Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI đã nhấn mạnh mối liên hệ mật thiết này: “Lời Chúa lôi kéo mỗi người chúng ta vào cuộc đối thoại với Chúa: Thiên Chúa nói và chúng ta đáp lại… Trong cuộc đối thoại này, chúng ta hiểu chính mình và tìm thấy ý nghĩa cuộc đời.”

2. Đích đến của hành trình: Gặp gỡ và Thờ lạy (Thánh Thể)

Khi đến nơi, các Đạo sĩ đã làm gì? Tin Mừng kể lại: “Họ vào nhà, thấy Hài Nhi với thân mẫu là bà Maria, liền sấp mình thờ lạy Người.” (Mt 2,11).

Họ là những bậc thông thái, quyền quý, nhưng họ đã không ngần ngại “sấp mình” trước một trẻ thơ yếu ớt. Đó là thái độ của đức tin sâu sắc. Ngày nay, chúng ta cũng được mời gọi thực hiện hành trình đó mỗi khi đến nhà thờ. Chúng ta không còn thấy Hài Nhi trong máng cỏ, nhưng chúng ta gặp gỡ chính Người hiện diện thực sự trong Bí tích Thánh Thể. Nếu Lời Chúa dẫn đường, thì Thánh Thể là lương thực và là đích điểm của sự gặp gỡ.

Trong Bài giảng Lễ Hiển Linh ngày 6 tháng 1 năm 2008 tại Vương cung thánh đường Thánh Phêrô, Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI đã chia sẻ một tư tưởng rất sâu sắc: “Các Đạo sĩ đại diện cho những người từ khắp nơi trên thế giới được dẫn đến với Chúa Kitô… Cuộc hành trình bên ngoài của họ đã kết thúc tại Bêlem, nhưng cuộc hành trình bên trong của họ mới thực sự bắt đầu – một cuộc hành trình biến đổi con tim qua việc gặp gỡ và thờ lạy Đấng là Vua Tình Yêu.”

3. Ra về “lối khác” – Sứ vụ Loan báo Tin Mừng

Cuối cùng, sau khi gặp gỡ Hài Nhi, các Đạo sĩ “đã đi lối khác mà về xứ mình” (Mt 2,12). Chi tiết này mang một ý nghĩa thiêng liêng: Một khi đã thực sự gặp gỡ Thiên Chúa, con người ta không thể đi lại con đường cũ, không thể sống theo lối mòn cũ của tội lỗi và sự thờ ơ được nữa. Cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu luôn đòi hỏi một sự biến đổi, một sự “trở về” trong ân sủng.

Thánh Phaolô trong bài đọc hai đã khẳng định: “Các dân ngoại được cùng thừa kế gia nghiệp, cùng làm thành một thân thể và cùng chia sẻ điều Thiên Chúa hứa.” (Ep 3,6). Các Đạo sĩ trở về xứ sở của họ, và chắc chắn, họ đã kể lại những gì họ thấy. Họ trở thành những nhà truyền giáo đầu tiên cho dân ngoại.

Đây chính là mục đích của việc loan truyền Tin Mừng. Chúng ta đến nhà thờ, được nuôi dưỡng bởi Lời Chúa và Thánh Thể, để rồi khi bước ra khỏi cửa thánh đường, chúng ta phải chọn “lối khác” – lối của yêu thương, của tha thứ và hy vọng, khác hẳn với lối sống bon chen, hận thù của thế gian.

Kính thưa cộng đoàn,

Mỗi người chúng ta đều có thể là một “ngôi sao” dẫn đường cho người khác tìm về với Chúa. Trong gia đình, nơi công sở, hay khu xóm, nụ cười bình an và đời sống bác ái của anh chị em chính là ánh sáng phản chiếu vinh quang Thiên Chúa.

Xin Chúa Giêsu, Đấng đã tỏ mình ra cho dân ngoại, ban cho chúng ta niềm vui và sự can đảm. Để như các Đạo sĩ xưa, chúng ta luôn để Lời Chúa dẫn đường, tìm thấy sức mạnh nơi Thánh Thể, và hân hoan mang Ánh Sáng ấy đến cho mọi người.

Amen.

Lm.Gioan Trần


Tài liệu tham khảo:

  1. Benedict XVI. Post-Synodal Apostolic Exhortation Verbum Domini (Tông huấn Lời Chúa), ngày 30 tháng 9 năm 2010.
  2. Benedict XVI. Homily on the Solemnity of the Epiphany of the Lord (Bài giảng Lễ Hiển Linh), St. Peter’s Basilica, ngày 6 tháng 1 năm 2008.

Để Trí Tuệ Nhân Tạo thực sự phục vụ Con Người

ĐỂ AI THỰC SỰ PHỤC VỤ CON NGƯỜI

VÀI ĐIỂM CHÍNH TỪ DIỄN VĂN CỦA ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV DÀNH CHO THAM DỰ VIÊN HỘI NGHỊ “TRÍ TUỆ NHÂN TẠO VÀ VIỆC CHĂM SÓC NGÔI NHÀ CHUNG CỦA CHÚNG TA”, NGÀY 5/12/2025

Tác giả: Fr. Jn. Trần Hoàng Giang

Trong bối cảnh công nghệ đang định hình lại từng ngóc ngách của cuộc sống, ngày 5 tháng 12 năm 2025 vừa qua, tại hội thảo Trí tuệ nhân tạo và chăm sóc ngôi nhà chung của chúng ta”, Đức Giáo hoàng Lêô XIV đã gửi đến nhân loại một thông điệp mang tính thời đại. Không chỉ là những lời cảnh báo, đó là lời mời gọi khẩn thiết để tái định vị vai trò của con người trước làn sóng mạnh mẽ của Trí tuệ nhân tạo (AI).

Dưới đây là những điểm nhấn cốt lõi từ diễn văn của Ngài, như những chỉ đường quan trọng cho chúng ta trong kỷ nguyên số:

1. Đứng trước sự thay đổi sâu sắc của xã hội

Đức Thánh Cha nhận định rằng sự xuất hiện của AI không chỉ là một bước tiến kỹ thuật thuần túy, mà nó mang theo những thay đổi nhanh chóng và sâu rộng. AI đang tác động trực tiếp đến những khía cạnh làm nên “tính người” nhất của chúng ta: khả năng tư duy phản biện, sự phân định khôn ngoan, quá trình học tập và cả cách chúng ta thiết lập các mối quan hệ liên cá nhân. Câu hỏi đặt ra là: Liệu chúng ta có đang để công nghệ làm thay đổi bản chất của mình?

Nguồn: www.vatican.va

2. Từ “Người tiêu dùng” đến “Người cộng tác”

Một trong những lời nhắc nhở mạnh mẽ nhất là về phẩm giá con người. Chúng ta được Thiên Chúa mời gọi trở thành những người cộng tác (co-workers in the work of creation) trong công trình sáng tạo, chứ không phải sinh ra để làm những “người tiêu dùng” (consumers) thụ động, chỉ biết đón nhận những nội dung do máy móc tạo ra.

Phẩm giá của con người nằm ở khả năng suy ngẫm sâu sắc, tự do lựa chọn, yêu thương vô điều kiện và xây dựng những mối quan hệ chân thực—những điều mà không thuật toán nào có thể mô phỏng trọn vẹn.

3. AI phục vụ ai? – Câu hỏi về lợi ích chung

Đức Thánh Cha đặt ra một vấn đề cấp bách về công bằng xã hội. Sự phát triển của AI phải thực sự phục vụ cho lợi ích chung (Common Good). Sẽ là một thảm họa đạo đức nếu công nghệ tiên tiến này chỉ trở thành công cụ để tích lũy tài sản và quyền lực vào tay một nhóm nhỏ tinh hoa, trong khi bỏ lại phía sau phần lớn nhân loại.

4. Bảo vệ tâm hồn và trí tuệ của thế hệ trẻ

Ngài bày tỏ mối quan ngại sâu sắc về tác động của công nghệ lên sự phát triển thần kinh và trí tuệ của trẻ em và người trẻ. Sự lạm dụng AI có thể làm thui chột khả năng mở lòng trước sự thật, làm mờ đi cảm thức về cái đẹp, sự kinh ngạc và khả năng chiêm niệm.

Do đó, giáo dục trong kỷ nguyên mới đòi hỏi một sự thay đổi trong quan niệm về sự trưởng thành. Chúng ta cần dạy cho người trẻ cách sử dụng các công cụ AI bằng chính trí tuệ và bản lĩnh của họ. Mục tiêu là giúp họ luôn hướng về sự thật, nuôi dưỡng đời sống tâm linh phong phú và tình huynh đệ, thay vì lạc lối trong mê cung của thế giới ảo.

5. Một trách nhiệm chung, không phải định mệnh tất yếu

Đức Thánh Cha bác bỏ quan điểm cho rằng sự thống trị của công nghệ là một định mệnh không thể đảo ngược. Ngài kêu gọi sự phối hợp hành động nhịp nhàng giữa mọi thành phần xã hội: từ chính trị, kinh doanh, tài chính, giáo dục đến các cộng đồng tôn giáo. Tất cả phải cùng gánh vác trách nhiệm, đặt lợi ích cộng đồng lên trên lợi nhuận cá nhân để định hướng sự phát triển của công nghệ.

Lời kết

Chúng ta phải là những người chủ động dùng đạo đức và sự thật để dẫn dắt công nghệ AI tiên tiến này, đảm bảo nó phục vụ cho sự an vui của toàn bộ cộng đồng nhân loại, chứ không phải chỉ là phương tiện riêng của một vài cá nhân ưu tú.

Làm sao để cho tiến bộ kỹ thuật phải luôn đi đôi với đạo đức và niềm tin vào khả năng định hướng tương lai của con người, Đó chính là “hạt giống số” mà chúng ta cần gieo trồng và chăm sóc ngay từ hôm nay.

Nhấn play để xem video bài viết trên


Nguồn tham khảo:

NGÀY 3/01/2026 – THỨ BẢY TUẦN TRƯỚC LỄ HIỂN LINH

NGÀY 3/01/2026 - THỨ BẢY TUẦN TRƯỚC LỄ HIỂN LINH

CHIÊN THIÊN CHÚA VÀ PHẨM GIÁ LÀM CON

Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá bỏ tội trần gian.” (Ga 1,29).

(1Ga 2,29–3,6; Ga 1,29-34)

Trong những ngày này, khi ánh sáng của Lễ Hiển Linh đang đến gần, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta xác định lại căn tính của mình và Đấng mà chúng ta tôn thờ. Đây là nền tảng cốt lõi để “Lời Chúa và Thánh Thể” thực sự trở thành nội lực cho chúng ta.

Trong bài Tin Mừng, thánh Gioan Tẩy Giả đã thốt lên một lời xác tín chấn động khi thấy Đức Giêsu đi tới: “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá bỏ tội trần gian.” (Ga 1,29).

Thưa cộng đoàn, câu nói này không xa lạ. Mỗi ngày trong Thánh Lễ, trước khi rước lễ, linh mục nâng cao Mình Thánh Chúa và lặp lại chính lời này. Tại sao hình ảnh “Chiên” lại quan trọng đến thế? Bởi vì Đức Giêsu không chỉ là một nhà đạo đức đến dạy dỗ, mà Ngài là Hy Lễ. Ngài đến để gánh lấy sức nặng của tội lỗi, sự gãy đổ và khổ đau của nhân loại. Khi chúng ta rước Thánh Thể, chúng ta không chỉ nhận một tấm bánh, mà là nhận lấy chính Đấng đã “xoá bỏ tội trần gian” vào trong huyết quản mình. Đó là nguồn sức mạnh chữa lành mọi vết thương nội tâm.

Từ việc lãnh nhận “Chiên Thiên Chúa”, chúng ta nhận ra phẩm giá cao quý của mình như bài đọc một từ thư thứ nhất của thánh Gioan đã diễn tả: “Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào: Người yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa – mà thực sự chúng ta là con Thiên Chúa.” (1Ga 3,1).

Làm con Thiên Chúa không phải là một dan h hiệu sáo rỗng, mà là một hiện thực vĩ đại. Thế gian có thể không nhận biết chúng ta, cũng như họ đã không nhận biết Chúa, nhưng điều đó không làm giảm đi giá trị của chúng ta. Niềm hy vọng của người Kitô hữu bắt nguồn từ sự thật này: chúng ta được yêu thương vô điều kiện.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã từng nhấn mạnh vai trò của việc làm chứng nhân như Gioan Tẩy Giả. Trong Bài giảng ngày 19 tháng 1 năm 2020, tại Quảng trường Thánh Phêrô, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ rằng: “Gioan Tẩy Giả đã nhìn thấy Chúa Giêsu tiến về phía mình… Ông không giữ Chúa lại cho riêng mình, nhưng giới thiệu Người cho các môn đệ và dân chúng. Đây là thái độ của người môn đệ đích thực: không chiếm hữu Chúa, nhưng chỉ cho người khác thấy Chúa.”

Sứ mạng của chúng ta hôm nay cũng vậy. Sau khi đã kín múc sức mạnh từ bàn tiệc Lời Chúa và Thánh Thể, chúng ta được mời gọi trở thành Gioan Tẩy Giả mới. Giữa một thế giới đầy lo âu và bất an, chúng ta hãy chỉ cho anh chị em mình thấy “Chiên Thiên Chúa” – Đấng mang lại bình an.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta, khi ý thức mình là con cái yêu dấu của Chúa Cha, biết “ở lại trong Người” (1Ga 3,6) để tránh xa tội lỗi và trở thành ánh sao dẫn lối cho người khác tìm về với Chúa trong ngày Lễ Hiển Linh sắp tới.

Amen.

Lm.Gioan Trần

NGÀY 2/1/2026 – THỨ SÁU TRƯỚC LỄ CHÚA HIỂN LINH

T6-TRUOC-HLINH

BIẾT MÌNH ĐỂ BIẾT CHÚA VÀ Ở LẠI TRONG NGÀI.

Có một vị đang ở giữa các ông mà các ông không biết” (Ga 1,26)

(1Ga 2,22-28; Ga 1,19-28)

Lm.Gioan Trần

Phụng vụ hôm nay mời gọi chúng ta suy tư về một vấn đề cốt lõi của đức tin: căn tính của chúng ta và mối tương quan với Đức Kitô.

Trong bài Tin Mừng, chúng ta bắt gặp một cuộc thẩm vấn gay gắt. Các tư tế và thầy Lêvi từ Giêrusalem đến chất vấn Gioan Tẩy Giả: “Ông là ai?”. Câu trả lời của Gioan thật đáng kinh ngạc và là bài học khiêm nhường sâu sắc cho chúng ta. Ông không nhận vơ những danh hiệu cao trọng. Ông thẳng thắn tuyên bố: “Tôi không phải là Đấng Kitô” (Ga 1,20).

Sự vĩ đại của Gioan Tẩy Giả nằm ở chỗ ông biết rõ mình không phải là ai, để rồi từ đó, ông biết rõ mình là ai trong chương trình của Thiên Chúa. Ông chỉ là “tiếng người hô trong hoang địa” (Ga 1,23), là người dọn đường. Ông biết vị trí của mình là người “đến trước” để làm chứng cho Đấng “đến sau”, Đấng cao trọng đến mức ông “không đáng cởi quai dép cho Người” (Ga 1,27).

Thưa anh chị em, chỉ khi biết khiêm tốn nhận ra sự giới hạn của bản thân, chúng ta mới có thể nhận ra sự cao cả của Thiên Chúa đang hiện diện giữa chúng ta. Gioan đã cảnh báo những người Pharisêu: “Có một vị đang ở giữa các ông mà các ông không biết” (Ga 1,26). Sự kiêu ngạo sẽ che mắt tâm hồn, khiến chúng ta không thấy được Chúa.

Nếu Gioan Tẩy Giả dạy chúng ta biết mình, thì trong bài đọc một, Thánh Gioan Tông đồ dạy chúng ta cách để “biết Chúa” và giữ vững đức tin. Ngài cảnh báo về những kẻ “chối Đức Giêsu là Đấng Kitô” (1Ga 2,22). Để chống lại sự dối trá này, bí quyết là “ở lại”.

“Ở lại” không phải là sự thụ động, trì trệ, nhưng là sự trung thành kiên vững với chân lý đã lãnh nhận ban đầu. Đức cố Giáo Hoàng Bênêđictô XVI đã từng chia sẻ rất sâu sắc về điều này. Trong Bài giảng ngày 15 tháng 5 năm 2005, tại Vương cung thánh đường Thánh Gioan Latêranô, Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã nhắn nhủ rằng: “‘Ở lại trong Đức Kitô’ có nghĩa là ‘ở lại trong Giáo hội’… Chúng ta không thể tách rời Đức Kitô khỏi Giáo hội, như thể chúng ta có thể yêu mến Đức Kitô mà không yêu mến Giáo hội”.

Hôm nay, xin Chúa cho chúng ta có được sự khiêm nhường của Gioan Tẩy Giả, biết mình chỉ là tiếng hô, để Lời của Chúa được vang xa. Đồng thời, xin cho chúng ta ơn “ở lại” trong chân lý của Đức Kitô và Giáo Hội, để khi Chúa đến, chúng ta được mạnh dạn vui mừng đón rước Người. Amen.

BÀI GIẢNG LỄ ĐỨC MARIA, MẸ THIÊN CHÚA

ĐỨC MARIA, MẸ THIÊN CHÚA

NGÀY CẦU NGUYỆN CHO HÒA BÌNH THẾ GIỚI

(Ds 6,22-27; Gl 4,4-7; Lc 2,16-21)

Mẹ Maria – Hòm Bia Giao Ước của Lời và Thánh Thể – Nguồn Bình An cho Thế Giới.

Nhấn Play để xem video bài chia sẻ:

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, và cách riêng là những ai đang khao khát sự bình an trong ngày đầu năm mới này,

Trong khoảnh khắc chúng ta bước qua ngưỡng cửa vào năm mới, Phụng vụ Hội Thánh không mời gọi chúng ta nhìn vào những pháo hoa rực rỡ hay những dự báo kinh tế, nhưng mời gọi chúng ta chiêm ngắm một người Mẹ đang bồng ẵm Con mình. Hôm nay là Lễ Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa.

Tại sao Giáo hội lại đặt lễ này ngay ngày đầu năm? Bởi vì chúng ta không thể bắt đầu hành trình tương lai mà thiếu vắng sự che chở của người mẹ, và quan trọng hơn, chúng ta không thể tìm thấy Thiên Chúa nếu không qua “cửa ngõ” mà Người đã chọn để đến thế gian: đó là lòng dạ Đức Trinh Nữ Maria.

1. Đức Maria – Người Mẹ cưu mang “Lời” nhập thể

Bài đọc hai từ thư gửi tín hữu Galát cho chúng ta một khẳng định thần học ngắn gọn nhưng vĩ đại: “Khi thời gian tới hồi viên mãn, Thiên Chúa đã sai Con mình xuống, sinh làm con một người đàn bà.” (Gl 4,4).

Cụm từ “sinh làm con một người đàn bà” xác quyết rằng Thiên Chúa không hiện ra như một ảo ảnh, nhưng Ngài đã thực sự mang lấy xác phàm, mang lấy dòng máu nhân loại từ Mẹ Maria. Mẹ không chỉ sinh ra xác thể của Chúa Giêsu, nhưng vì Người Con đó là Ngôi Hai Thiên Chúa, nên Mẹ thực sự là Mẹ Thiên Chúa (Theotokos).

Khi chúng ta tôn vinh Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, chúng ta đang khẳng định rằng Thiên Chúa đã “cắm lều” ở giữa chúng ta. Đây là nền tảng của niềm hy vọng: Thiên Chúa không ở xa, Ngài đã trở thành “Emmanuel”.

2. Mẹ Maria – Mẫu gương kín múc sức mạnh từ Lời Chúa

Tin Mừng Luca hôm nay khắc họa một hình ảnh tuyệt đẹp: giữa sự ồn ào của các mục đồng và những biến cố lạ lùng, “còn bà Maria thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng.” (Lc 2,19).

Thưa cộng đoàn, đây chính là bí quyết của sức mạnh của người Kitô hữu. Mẹ Maria không để Lời Chúa và các biến cố trôi tuột đi. Mẹ “ghi nhớ” và “suy đi nghĩ lại”.

Trong bối cảnh năm mục vụ về “Lời Chúa và Thánh Thể“, Mẹ Maria hiện diện như người môn đệ đầu tiên biết kín múc sức mạnh từ Lời Chúa và cưu mang Thánh Thể (là chính Chúa Giêsu) trong lòng. Cuộc đời Mẹ là một chuỗi Mân Côi sống động, nơi Mẹ suy niệm các mầu nhiệm Vui, Sáng, Thương, Mừng của cuộc đời Chúa Giêsu. Chính việc suy niệm các mầu nhiệm không chỉ là đọc kinh, mà là để Lời Chúa thấm nhập vào máu thịt, biến đổi chúng ta nên giống Chúa Kitô.

Chính Đức Giáo Hoàng Lêô XIII, vị Giáo hoàng của Kinh Mân Côi, trong Thông điệp Supremi Apostolatus Officio ban hành ngày 1 tháng 9 năm 1883, đã khẳng định mạnh mẽ rằng: “Kinh Mân Côi là phương dược hiệu nghiệm nhất để chữa trị những tai họa đang làm xã hội điêu đứng.” Ngài nhìn thấy nơi tràng chuỗi Mân Côi – tức là việc cùng Mẹ suy gẫm Lời Chúa – một sức mạnh nội tâm có thể đánh bại sự dữ và mang lại bình an.

3. Mẹ Maria – Nữ Vương Hòa Bình

Ngày đầu năm cũng là ngày cầu nguyện cho hòa bình. Bài đọc một từ sách Dân Số vang lên lời chúc phúc cổ xưa: “Nguyện Đức Chúa ghé mắt nhìn và ban bình an cho anh em.” (Ds 6,26).

Bình an (Shalom) trong Kinh Thánh không chỉ là vắng bóng tiếng súng, mà là sự hiện diện trọn vẹn của Thiên Chúa. Nhìn vào hang đá, chúng ta thấy “Hoàng Tử Bình An” nằm trong tay Mẹ Maria. Muốn có hòa bình, thế giới phải quay về với Đấng là nguồn bình an.

Trong Sứ điệp Ngày Hòa bình Thế giới năm 2024, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhấn mạnh đến những thách thức của thời đại mới, nhưng Ngài luôn nhắc nhở chúng ta quay về với trường học của Mẹ Maria. Trong Bài giảng ngày 1 tháng 1 năm 2014, tại Vương cung thánh đường Thánh Phêrô, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ rằng: “Mẹ Maria là người biết giữ gìn, biết ‘suy đi nghĩ lại’ trong lòng… Nơi Mẹ, Lời Chúa tìm được ngôi nhà để cư ngụ.” Khi lòng chúng ta có Chúa (như Mẹ có Chúa), chúng ta mới có bình an thật sự để trao ban cho người khác.

Tạm kết

Năm mới sẽ mang đến những thách thức gì, chúng ta chưa biết. Nhưng chúng ta biết chắc một điều: chúng ta có một người Mẹ, chúng ta trao phó tất cả vào vòng tay từ ái của Mẹ.

Đặc biệt, để “Lời Chúa và Thánh Thể” thực sự trở thành nội lực cho việc loan báo Tin Mừng trong năm nay, chúng ta cùng nhau thực hiện một điều cụ thể đó là:

Hãy tái khám phá Kinh Mân Côi trong gia đình. Đừng đọc như một cái máy, nhưng hãy đọc như Mẹ Maria: “suy đi nghĩ lại trong lòng“. Mỗi chục kinh, hãy để một mầu nhiệm của Lời Chúa chạm vào vết thương, vào lo âu của anh chị em. Chính lúc đó, Thánh Thể mà chúng ta rước lấy trong Thánh Lễ này sẽ phát huy tác dụng, biến chúng ta thành những người kiến tạo hòa bình. Nguyện xin Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa, che chở mỗi người, mỗi gia đình trong vạt áo yêu thương của Mẹ suốt năm tháng này.

Amen.


TÀI LIỆU THAM KHẢO

  1. Đức Giáo Hoàng Lêô XIII, Thông điệp Supremi Apostolatus Officio (Về việc sùng kính Kinh Mân Côi), ngày 01/09/1883.
  2. Đức Giáo Hoàng Phanxicô, Bài giảng Lễ trọng Đức Maria Mẹ Thiên Chúa – Ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 47, Vương cung thánh đường Thánh Phêrô, ngày 01/01/2014.
  3. Đức Giáo Hoàng Phanxicô, Sứ điệp nhân ngày Hòa bình Thế giới lần thứ 57 (Trí tuệ nhân tạo và Hòa bình), ngày 01/01/2024.
  4. Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo, số 495 (Về Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa).