Suy niệm Lời Chúa Thứ Tư Tuần I

1Sm 3,1-10.19-20; Mc 1,29-39

Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó

CẦU NGUYỆN – LINH HỒN CỦA MỌI HOẠT ĐỘNG

Trong cuộc sống hối hả thường ngày, chúng ta dễ bị cuốn vào quan niệm rằng: làm việc mới là hữu ích, còn cầu nguyện là sự thụ động, thậm chí là mất thời gian. Nhưng Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại trật tự ưu tiên của đời sống Kitô hữu qua lăng kính của sự cầu nguyện.

Để minh họa cho sức mạnh âm thầm của cầu nguyện, tôi xin mượn câu chuyện về thầy Silouanne, một đan sĩ nổi tiếng tại núi Athos. Thầy được giao coi sóc một xưởng thợ lớn với bao công việc bộn bề. Một ngày nọ, có người hỏi thầy bí quyết quản lý: “Thưa thầy, làm sao thầy có thể khiến các thợ làm việc chăm chỉ và trật tự như thế mà không cần giám sát họ?” Thầy Silouanne trả lời với sự khiêm hạ: “Tôi cũng không biết nữa. Tôi chỉ biết một điều: mỗi sáng, tôi không bao giờ đến xưởng khi chưa cầu nguyện cho họ. Và sau khi phân công, tôi quay về phòng với quyết tâm tiếp tục cầu nguyện cho họ trong suốt thời gian họ làm việc.”

Câu chuyện của vị đan sĩ già họa lại một cách sống động chân dung của Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay. Thánh Marcô thuật lại một ngày làm việc dày đặc của Chúa tại Capharnaum: Ngài giảng dạy, chữa lành cho nhạc mẫu ông Simon, và khi chiều đến, “cả thành tụ họp trước cửa” (Mc 1,33) để xin chữa bệnh và trừ quỷ. Dường như Chúa không có lấy một phút ngơi nghỉ.

Thế nhưng, đỉnh cao của bài Tin Mừng không nằm ở các phép lạ, mà ở sự kiện diễn ra ngay sau đó: “Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó.” (Mc 1,35). Giữa cơn lốc của sự thành công và danh tiếng, Chúa Giêsu chọn rút lui vào thinh lặng. Ngài cần gặp gỡ Chúa Cha. Chính trong cuộc gặp gỡ “tối mịt” ấy, Ngài xác định lại hướng đi của sứ vụ: không phải ở lại để hưởng vinh quang, mà là đi đến các làng mạc khác để rao giảng.

Trong Buổi Đọc Kinh Truyền Tin ngày 07 tháng 02 năm 2021, khi suy niệm về đoạn Tin Mừng này, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ chúng ta rằng: “Cầu nguyện là bánh lái hướng dẫn đường đi của Chúa Giêsu. Những chặng đường trong sứ vụ của Ngài không bị chi phối bởi thành công hay sự đồng thuận của đám đông, nhưng bởi sự hiệp thông hằng ngày với Chúa Cha.”

Nếu Con Thiên Chúa còn cần cầu nguyện để múc lấy sức mạnh, thì phương chi chúng ta? Ngày nay, chúng ta làm việc nhiều, lo toan nhiều, nhưng đôi khi kết quả lại là sự mệt mỏi, chia rẽ và trống rỗng. Đó là vì chúng ta thiếu “nhựa sống” thiêng liêng. Chúa Giêsu đã khẳng định: “Thầy là cây nho, anh em là cành… vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được.” (Ga 15,5).

Lời đáp của cậu bé Samuen trong bài đọc một: “Lạy Đức Chúa, xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe” (1 Sm 3,9) phải là tâm niệm đầu ngày của mỗi chúng ta. Hãy bắt chước Chúa Giêsu, tìm cho mình một “nơi hoang vắng” trong tâm hồn mỗi sáng sớm. Chỉ vài phút dâng ngày, vài kinh Kính Mừng hay một lời nguyện tắt, cũng đủ để Chúa thánh hóa công việc của chúng ta. Khi đó, công việc của chúng ta không chỉ là lao động kiếm sống, mà trở thành một lời cầu nguyện kéo dài.

Xin Chúa giúp chúng ta biết khởi đầu và kết thúc mọi sự trong ân sủng của Ngài. Amen.

Viết một bình luận