TIN VÀO LỜI CHÚA HỨA
“Ông hãy về đi, con ông sống.” (Ga 4, 50)
Is 65, 17-21; Ga 4, 43-54
Lm. John Trần
Trang Tin Mừng hôm nay mở ra một khung cảnh đầy kịch tính tại Cana. Một viên sĩ quan của nhà vua—người có địa vị, quyền lực và sự giàu sang—đang đứng trước một vực thẳm mà tiền bạc không thể khỏa lấp: đứa con trai duy nhất của ông đang hấp hối tại Capharnaum.
Nỗi đau của người cha đã chiến thắng sự tự tôn của một quan chức. Ông lặn lội đường xa, vượt qua đèo dốc để tìm gặp Chúa Giêsu. Lời van nài của ông: “Thưa Ngài, xin Ngài xuống cho, kẻo con tôi chết mất” không chỉ là một lời cầu xin, mà là tiếng kêu cứu từ tận cùng sự bất lực của con người trước cái chết.
Điều bất ngờ nhất trong câu chuyện không nằm ở phép lạ, mà nằm ở thái độ của cả hai bên:
Về phía Chúa Giêsu: Ngài không thực hiện một nghi thức rầm rộ, cũng không trực tiếp đặt tay hay đi cùng viên sĩ quan như ông mong đợi. Ngài chỉ trao cho ông một “lời hứa” khô khan nhưng đầy uy quyền: “Ông hãy về đi, con ông sống.”
Về phía viên sĩ quan: Ông đã thể hiện một đức tin phi thường. Ông không nài ép, không đòi hỏi Chúa phải đi cùng cho bằng được để “kiểm chứng”. Tin Mừng ghi lại một chi tiết đắt giá: “Ông tin vào lời Đức Giêsu nói với mình và ra về.” Giây phút ông quay lưng bước đi khi chưa thấy kết quả gì chính là giây phút đức tin đạt đến đỉnh cao. Khoảng cách giữa Cana và Capharnaum lúc bấy giờ không còn là rào cản địa lý, mà là nhịp cầu nối kết giữa Lời hứa của Thiên Chúa và lòng tin của con người.
Sự thực nghiệm đã minh chứng cho niềm tin ấy. Trên đường về, các đầy tớ chạy ra báo tin mừng: “Con ông sống rồi!”. Và khi hỏi kỹ giờ giấc, ông bàng hoàng nhận ra đó chính là khoảnh khắc Chúa Giêsu phán: “Con ông sống”.
Đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đây là sự hiển trị của Lời Thiên Chúa trên không gian và thời gian. Qua đó, tiên tri I-sai-a trong bài đọc I (Is 65, 17-21) đã vang vọng lại niềm hy vọng về một “Trời mới Đất mới”, nơi tiếng khóc than biến mất và sự sống trỗi dậy. Phép lạ chữa lành đứa bé là tiền trưng cho một sự đổi mới toàn diện mà Thiên Chúa hứa ban cho những ai dám đặt trọn niềm tin nơi Ngài.
Nhìn vào viên sĩ quan, chúng ta giật mình nhìn lại chính mình. Chúng ta đã nhận được vô vàn lời hứa quý giá hơn cả sức khỏe thể lý:
“Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.”
“Ai ăn Thịt và uống Máu Ta, sẽ được sống muôn đời.”
“Đừng sợ, có Thầy đây!”
Thế nhưng, giữa những phong ba của cuộc đời, giữa những lo toan về cơm áo gạo tiền hay dịch bệnh, chúng ta thường để nỗi sợ lấn át. Chúng ta tin vào những gì mắt thấy, tai nghe, tay chạm, nhưng lại hoài nghi Lời Hằng Sống. Chúng ta muốn Chúa phải hành động theo cách chúng ta lập trình, thay vì phó thác vào thánh ý Ngài.
Mùa Chay là cơ hội để chúng ta thanh tẩy đức tin “thị giác” để tiến tới đức tin “lắng nghe”. Viên sĩ quan đã ra về khi đứa trẻ vẫn còn đang sốt mê man ở nhà, nhưng trong tâm hồn ông, đứa bé đã được chữa lành ngay khi ông đón nhận Lời Chúa.
Lạy Chúa Giêsu, Cảm tạ Chúa đã luôn đồng hành và ban tặng cho chúng con những lời hứa cứu độ thiết yếu nhất. Xin tha thứ cho những lúc chúng con yếu lòng tin, chỉ mải mê đi tìm những dấu lạ điềm thiêng mà quên mất rằng Lời Chúa chính là sức mạnh biến đổi thực tại. Xin tăng thêm niềm tin và lòng cậy trông, để giữa muôn vàn biến cố, chúng con vẫn bình an vững bước vì biết rằng: Chỉ cần một lời Chúa phán, linh hồn chúng con sẽ được chữa lành. Amen.