Thứ Ba – Tuần XIII -Mùa Thường Niên

BÌNH AN CỦA THIÊN CHÚA

“Sao nhát thế, hỡi những người kém lòng tin?”

Am 3,1-8; 4,11-12; Mt 8,23-27

Lm. Gioan Trần

Phụng vụ Lời Chúa của ngày thứ Ba tuần XIII Mùa Thường Niên đặt trước mắt chúng ta hai bức tranh: tiếng sư tử gầm thét trong sách ngôn sứ Amốt và trận cuồng phong bão táp trên biển hồ Galilê trong Tin Mừng Matthêu. Cả hai bài đọc đều đưa chúng ta đối diện với những khoảnh khắc xáo trộn và sợ hãi của kiếp nhân sinh, để rồi từ đó, vạch ra cho chúng ta một bài học về niềm tín thác.

Trong bài đọc thứ nhất (Am 3,1-8; 4,11-12), mượn hình ảnh sư tử gầm trong rừng thẳm không thể không khiến muông thú kinh hãi, ngôn sứ Amốt đã gióng lên một lời cảnh báo đanh thép về những tai họa sắp ập xuống vương quốc Ít-ra-en vì sự bội tín của họ. Đỉnh điểm của lời tiên tri ấy là một mệnh lệnh mang tính thức tỉnh mạnh mẽ: “Hỡi Ít-ra-en, hãy chuẩn bị nghênh đón Thiên Chúa của ngươi!” Đôi khi, Thiên Chúa phải dùng đến những “tiếng gầm” của biến cố, của thử thách cay đắng để đánh thức sự ngủ quên trong tội lỗi và thói mãn nguyện của con người, kêu gọi chúng ta khẩn thiết quay về với Ngài.

Cuộc “nghênh đón Thiên Chúa” ấy lại được diễn tả trong bài Tin Mừng (Mt 8,23-27). Các môn đệ đang ở trên một chiếc thuyền chòng chành, đối mặt với trận cuồng phong tột độ khiến sóng ập cả vào mạn thuyền. Ở giữa sự hoảng loạn ấy, Chúa Giêsu lại đang… ngủ. Sự thinh lặng và giấc ngủ của Chúa thường làm chúng ta đau đớn và hoang mang. Đã bao lần trong những giông bão của cuộc đời – khi gia đình rạn nứt, khi án tử của bệnh tật ập đến, khi công việc đổ vỡ tan tành – chúng ta cũng hốt hoảng kêu gào như các Tông đồ năm xưa: “Lạy Chúa, xin cứu chúng con, chúng con chết mất!”

Kính thưa cộng đoàn, giấc ngủ của Chúa Giêsu trên khoang thuyền không phải là sự thờ ơ của một vị Thiên Chúa xa cách, mà là biểu hiện của một sự bình an tuyệt đối, sự phó thác trọn vẹn vào sự quan phòng của Chúa Cha. Khi bị đánh thức, Chúa không vội trách cơn bão, mà Ngài trách sự yếu lòng của các môn đệ: “Sao nhát thế, hỡi những người kém lòng tin?” Ngài đứng lên, ra lệnh cho cuồng phong và biển cả, và một “sự bình lặng lớn lao” đã bao trùm tất cả. Sự tĩnh lặng này uy nghi và kỳ vĩ hơn mọi tiếng sư tử gầm thét hay sóng cuộn dâng.

Chúa Giêsu không hứa rằng nếu chúng ta bước theo Ngài, cuộc đời chúng ta sẽ luôn là một mặt hồ phẳng lặng. Biển đời vẫn luôn có những cơn bão chực chờ ập tới. Nhưng Ngài hứa sẽ luôn hiện diện trên cùng một chiếc thuyền với chúng ta. Cơn bão xảy ra không phải để dìm chết chúng ta, mà chính là cơ hội để chúng ta “nghênh đón Thiên Chúa của mình”, để khám phá ra quyền năng tĩnh tại và tình yêu vô bờ bến của Đấng đang ngự giữa chúng ta.

Xin Chúa củng cố đức tin nhỏ bé của mỗi người chúng ta. Xin cho chúng ta, dù bị bủa vây giữa muôn vàn phong ba bão táp của cuộc đời, vẫn luôn giữ được sự bình an sâu thẳm trong tâm hồn. Bởi vì chúng ta xác tín rằng: Có Chúa Giêsu cùng đồng hành trên chiếc thuyền đời, chúng ta sẽ không bao giờ đơn độc chìm đắm, và mọi giông bão thế gian cuối cùng đều phải cúi đầu nhường bước cho sự bình an vĩnh cửu của Ngài. Amen.

Viết một bình luận