TÂN PHÚC ÂM HÓA
“Đừng đi về phía các dân ngoại… Tốt hơn là hãy đến cùng các con chiên lạc nhà Ít-ra-en”.
Hs 10,1-3.7-8.12; Mt 10, 1-7
Lm. John Trần
Khi nói đến hai chữ “truyền giáo”, chúng ta thường nghĩ ngay đến những chuyến đi xa xôi, mang Tin Mừng đến cho những vùng đất ngoại giáo hay những người chưa từng nghe biết về Chúa Giêsu. Quả thực, theo Sắc lệnh Ad Gentes (Đến với muôn dân) của Công đồng Vaticanô II, đó là công tác tông đồ cốt lõi: dẫn dắt anh chị em lương dân nhận biết Chúa Kitô là Đấng Cứu Độ và Rửa tội cho họ “Nhân danh Cha, và Con, và Thánh Thần”.
Tuy nhiên, trong Thông điệp Redemptoris Missio (Sứ mệnh Đấng Cứu Thế), Giáo Hội đã mở rộng và nhấn mạnh đến một chiều kích vô cùng khẩn thiết khác trong hoàn cảnh hiện tại: Đó là công cuộc Tân Phúc Âm hóa (hay Tái Phúc Âm hóa). Sứ mạng này không nhắm đến những người ở phương xa, mà hướng về chính những tín hữu Công giáo – những người đã lãnh nhận Bí tích Rửa Tội nhưng đang sống một đời sống đức tin hời hợt, nguội lạnh, hoặc tệ hơn là đang chối bỏ Thiên Chúa trong lối sống thực dụng hằng ngày của mình.
Chiều kích Phúc Âm hóa này đã được chính Chúa Giêsu khởi xướng trong bài Tin Mừng hôm nay (Mt 10,1-7). Khi sai mười hai Tông đồ đi rao giảng, Ngài đưa ra một chỉ thị thoạt nghe có vẻ kỳ lạ: “Đừng đi về phía các dân ngoại… Tốt hơn là hãy đến cùng các con chiên lạc nhà Ít-ra-en”. Tại sao Chúa lại ưu tiên cho Ít-ra-en?
Bài đọc thứ nhất trích sách ngôn sứ Hôsê (Hs 10,1-3.7-8.12) đã cho chúng ta phần nào câu trả lời. Ngôn sứ Hôsê ví Ít-ra-en như một cây nho xum xuê, được Thiên Chúa yêu quý và chăm sóc cách đặc biệt. Thế nhưng, khi được hưởng sự sung túc, lòng họ lại trở nên giả dối. Họ chạy theo ngẫu tượng, sa lầy vào nếp sống của dân ngoại và lạc xa khỏi những huấn lệnh của Giao Ước. Dù vậy, Thiên Chúa yêu thương không đành lòng để họ mãi mãi là những bầy chiên lạc. Ngài khao khát quy tụ họ lại. Vì thế, sứ vụ đầu tiên và cấp bách nhất của các môn đệ là phải đánh thức những tâm hồn đã ngủ mê ngay trong chính dân tộc mình, trước khi mở rộng sứ mạng ra đến mọi dân, mọi nước.
“Con chiên lạc nhà Ít-ra-en” ngày nay không ở đâu xa, mà có thể đang hiện diện ngay trong gia đình, trong cộng đoàn giáo xứ, và thậm chí là ngay trong chính tâm hồn của mỗi người chúng ta.
Lời Chúa hôm nay là một lời cật vấn sâu sắc: Trước khi hùng hồn loan báo Tin Mừng cho người lương dân xung quanh, chúng ta phải nghiêm túc xem lại cách sống đạo của chính mình. Hãy tự hỏi: Tôi đang sống đạo hay chỉ đang “giữ” đạo một cách hình thức? Tôi tham dự Thánh Lễ và các cử hành Phụng vụ với một trái tim bừng cháy tình yêu, hay chỉ rập khuôn, máy móc theo thói quen vô hồn? Giữa những bon chen của cuộc sống, có bao giờ tôi đã gián tiếp chối bỏ đức tin, chối bỏ Chúa khi chọn cho mình một lối sống bất công, gian dối, hoàn toàn bất xứng với tư cách là con cái sự sáng?
Không ai có thể trao cho người khác điều mà mình không có. Chúng ta không thể đem Chúa đến cho tha nhân nếu chính cõi lòng chúng ta đang vắng bóng Ngài.
Lạy Chúa Giêsu, xin Thánh Thần Chúa dọi ánh sáng vào tận những góc khuất trong tâm hồn chúng con. Xin cho chúng con nhận ra tình trạng “chiên lạc” của con người thật mình để can đảm hoán cải và sửa đổi. Ước gì qua việc không ngừng Tái Phúc Âm hóa bản thân mỗi ngày, cuộc đời chúng con sẽ trở thành một bài giảng sống động nhất, dẫn đưa mọi người chung quanh nhận biết và yêu mến Chúa. Amen.