Thứ Năm – Tuần XIV – Mùa Thường Niên

Thứ Năm - Tuần XV  Mùa Thường Niên

SỨ MẠNG LOAN BÁO TIN MỪNG

“Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần”.

Hs 11,1-4.8c-9; Mt 10,7-15

Lm. John Trần

Trong hành trình dương thế, sau một thời gian tuyển chọn và đích thân huấn luyện các môn đệ, Chúa Giêsu đã quyết định sai các ông đi thực tập sứ vụ tông đồ. Bài Tin Mừng hôm nay (Mt 10,7-15) không chỉ là một bản chỉ dẫn lịch sử dành riêng cho Nhóm Mười Hai, mà còn là “cẩm nang truyền giáo” cho mọi Kitô hữu qua mọi thời đại. Trước lúc lên đường, Thầy Chí Thánh đã căn dặn các môn đệ nhiều điều quan trọng.

Chỉ thị đầu tiên Chúa trao phó: “Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần”. Nước Trời ở đây không phải là một cõi xa xăm ảo mộng, cũng không còn là một lời hứa hẹn thuộc về tương lai. Nước Trời đã thực sự hình thành và hiện diện ngay giữa trần gian qua chính con người và sứ vụ của Đức Giêsu Kitô. Nơi nào có Chúa Giêsu, nơi đó có Nước Trời.

Sứ điệp này mang một sức mạnh chữa lành vô giá. Ngôn sứ Hôsê trong bài đọc thứ nhất (Hs 11,1-4.8c-9) đã diễn tả Nước Trời ấy qua hình ảnh một vị Thiên Chúa yêu thương con người bằng tình phụ tử thiêng liêng: “Ta đã lấy dây nhân nghĩa, lấy bính tình yêu mà lôi kéo chúng, Ta đã đỡ nâng hàm chúng, và cúi xuống mớm mồi cho chúng”. Người tông đồ ra đi là để loan báo cho thế giới biết rằng: Thiên Chúa đang ở rất gần, Ngài đang cúi xuống để tuôn đổ muôn hồng ân xuống trên nhân loại.

Chỉ thị thứ hai xoay quanh hành trang lên đường. Chúa Giêsu đòi hỏi các môn đệ một thái độ từ bỏ triệt để: không mang theo vàng bạc, bao bị, không có cả hai áo hay giày dép. Tại sao Chúa lại đẩy các môn đệ vào một cuộc sống bấp bênh như thế?

Thưa, bởi vì Chúa muốn sự bảo đảm duy nhất của người tông đồ không phải là tiền tài hay quyền lực trần thế, mà là sự phó thác hoàn toàn vào sự Quan Phòng của Thiên Chúa. Sự thanh thoát, nghèo khó tự nguyện chính là bài giảng hùng hồn nhất. Người tông đồ chỉ mang trên mình thứ hành trang vô hình: đó là niềm tin, tình thương và Lời của Chúa. Những nhu cầu vật chất còn lại, Thiên Chúa sẽ ban cho họ qua lòng hiếu khách của những tâm hồn thiện chí.

Chỉ thị thứ ba chuẩn bị tâm lý cho các môn đệ trước những khó khăn của sứ vụ. Việc rao giảng không bao giờ là con đường trải hoa hồng. Sẽ có những người mở cửa đón nhận, nhưng cũng không thiếu những kẻ chối từ.

Chúa dạy các ông cách ứng xử vô cùng khôn ngoan: Nơi nào đón tiếp, hãy ở lại để bày tỏ lòng trân trọng, trung thành và biết ơn lòng hiếu khách của họ. Ngược lại, nếu bị khước từ và ngược đãi, hãy đi nơi khác và “giũ bụi chân lại”. Việc giũ bụi chân không phải là một hành động nguyền rủa hay hận thù, mà là một cử chỉ ngôn sứ để thức tỉnh sự lầm lỗi của những kẻ đã chối từ ân sủng. Người tông đồ phải giữ cho mình một tâm hồn bình an, không tự mãn kiêu ngạo khi thành công, cũng chẳng nản lòng thối chí khi thất bại.

Ngày lãnh nhận Bí tích Rửa Tội và Thêm Sức, mỗi người chúng ta cũng đã lãnh nhận lệnh truyền sai đi của Chúa Giêsu. Sứ mạng rao giảng Nước Trời không phải là “độc quyền” của các linh mục hay tu sĩ, mà là bổn phận của tất cả mọi người. Có người rao giảng bằng lời nói, có người bằng hành động bác ái, nhưng cao trọng nhất vẫn là rao giảng bằng chính chứng từ của một đời sống đượm nồng tình yêu.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta tự vấn: Tôi đã làm gì để rao giảng Nước Trời trong gia đình và nơi xóm ngõ? Giữa một thế giới đang chạy theo chủ nghĩa vật chất, tôi có dám sống thanh thoát, từ bỏ những dính bén thế gian để phó thác trọn vẹn cuộc đời mình vào tay Thiên Chúa hay không?

Xin Chúa Thánh Thần đốt lên trong tim chúng ta ngọn lửa nhiệt thành, để mỗi ngày sống của chúng ta đều là một bước chân hân hoan đem bình an của Nước Trời đến cho mọi người. Amen.