Thứ Hai – Tuần XIV – Mùa Thường Niên

Thứ Hai – Tuần XIV - Mùa Thường Niên

LÒNG THƯƠNG XÓT VÀ QUYỀN NĂNG CỦA THIÊN CHÚA

“Nếu tôi chỉ sờ được vào áo Người thôi, là tôi sẽ được cứu”.

Hs 2,14.15-16.19-20; Mt 9,18-26

Lm. John Trần

Phụng vụ Lời Chúa ngày thứ Hai tuần XIV Mùa Thường Niên vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về lòng thương xót và quyền năng của Thiên Chúa. Cả hai bài đọc hôm nay cho chúng ta thấy rằng: Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi con người trong sự chết và sự ô uế, nhưng luôn chủ động tìm kiếm, đụng chạm và khôi phục chúng ta.

Trong bài đọc thứ nhất, mượn lời ngôn sứ Hôsê (Hs 2,14.15-16.19-20), Thiên Chúa tỏ mình ra như một người tình chung thủy và si tình, đang tìm cách hoán cải người vợ ngoại tình là dân Israel – biểu tượng cho nhân loại tội lỗi chúng ta. Ngài không dùng hình phạt để răn đe, mà dùng tình yêu để hoán cải: “Ta sẽ quyến rũ nó, đưa nó vào sa mạc, để nói lên lời tâm giao cùng nó”. Sa mạc vốn là nơi khô cằn, chết chóc, nhưng dưới cái nhìn của Thiên Chúa, sa mạc lại trở thành không gian tĩnh lặng của ân sủng, nơi những ồn ào của đam mê thế gian bị tước bỏ, để linh hồn chỉ còn biết đối diện và lắng nghe tiếng gọi yêu thương của Ngài. Thiên Chúa hứa sẽ “lập hôn ước” với chúng ta bằng đức công minh, lòng nhân nghĩa và sự tín thành. Đó là một sự phục hồi phẩm giá làm con Thiên Chúa từ tận căn.

Nếu ngôn sứ Hôsê nói về sự chữa lành thiêng liêng, thì bài Tin Mừng theo thánh Matthêu (Mt 9,18-26) lại minh chứng quyền năng phục hồi ấy qua hai phép lạ song song: chữa lành người phụ nữ bị băng huyết và cho con gái vị thủ lãnh sống lại.

Người phụ nữ bị băng huyết mười hai năm mang trong mình không chỉ nỗi đau thể xác, mà còn là nỗi tủi nhục tột cùng. Theo luật Do Thái, bà bị coi là ô uế, bị cách ly khỏi cộng đồng và không được tham dự các nghi lễ tôn giáo. Nhưng với một đức tin mãnh liệt, bà đã lách qua đám đông để lén chạm vào gấu áo Chúa Giêsu: “Nếu tôi chỉ sờ được vào áo Người thôi, là tôi sẽ được cứu”. Cái chạm của bà qua sự thánh thiện từ Chúa đã tuôn trào, chữa lành căn bệnh nan y và phục hồi hoàn toàn phẩm giá của bà.

Ngay sau đó, Chúa Giêsu bước vào nhà vị thủ lãnh Jairô, cầm lấy tay đứa bé đã chết và làm cho nó chỗi dậy. Ngài gọi cái chết chỉ là một “giấc ngủ”. Trước quyền năng của Đấng là Sự Sống, mọi quyền lực của cái chết đều phải lùi bước.

Mỗi người chúng ta hôm nay, bằng cách này hay cách khác, cũng đang mang trong mình những căn bệnh “băng huyết” thiêng liêng: đó là những tội lỗi, đam mê xấu xa đang làm hao mòn sức sống linh hồn, khiến chúng ta cảm thấy xa cách Chúa và tha nhân. Hay có những lúc, linh hồn chúng ta chìm vào “giấc ngủ” của sự nguội lạnh, vô cảm và chết về mặt ân sủng.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy mạnh dạn bước vào “sa mạc” của sự thinh lặng nội tâm, để nghe Chúa nói lời tâm giao. Hãy bắt chước người phụ nữ bệnh tật, khao khát được chạm vào Chúa qua các Bí tích, đặc biệt là Bí tích Giải Tội và Thánh Thể. Xin Chúa cầm lấy tay chúng ta, kéo chúng ta chỗi dậy khỏi vũng lầy tội lỗi, để chúng ta lại được sống và bước đi trong ân sủng tình yêu phục sinh của Ngài. Amen.