Thứ Tư – Tuần 4 Phục Sinh, Thánh Catarina Siêna, 29/4.

Thánh Catarina Siêna -Trinh nữ

ÁNH SÁNG TIN MỪNG VÀ SỨ VỤ LÊN ĐƯỜNG

Tôi là ánh sáng đến thế gian, để bất cứ ai tin vào Tôi, thì không ở lại trong bóng tối.” (Ga 12,46).

Cv 12,24-13,5a; Ga 12,44-50

Lm. John Trần

Hôm nay, Giáo hội mừng kính Thánh Catarina Siêna, một phụ nữ bé nhỏ nhưng mang trong mình ngọn lửa rực cháy của Chúa Thánh Thần. Lời Chúa trong ngày Thứ Tư tuần IV Phục Sinh cũng mời gọi chúng ta chiêm ngắm sức mạnh lan tỏa của Tin Mừng và sứ mạng đem ánh sáng đến cho thế gian.

Mở đầu bài đọc I, sách Công vụ Tông đồ khẳng định một sự thật đầy hy vọng: “Lời Thiên Chúa vẫn cứ lan tràn và phát triển mạnh mẽ.” (Cv 12,24). Bối cảnh lúc bấy giờ là Giáo hội đang chịu sự bách hại, nhưng Lời Chúa không bao giờ bị cầm tù. Tại Antiôkhia, khi cộng đoàn đang ăn chay và cầu nguyện, Chúa Thánh Thần đã phán: “Hãy dành riêng Barnaba và Saolô cho Ta, để các ông làm công việc Ta đã kêu gọi các ông làm.” (Cv 13,2).

Đây chính là khởi điểm của những cuộc hành trình truyền giáo vĩ đại. Một Giáo hội sống động là một Giáo hội biết lắng nghe Thánh Thần và can đảm “đi ra”. Đức Thánh Cha Phanxicô, trong Tông huấn Evangelii Gaudium, đã nhắn nhủ: “Mỗi Kitô hữu và mỗi cộng đoàn phải nhận ra con đường mà Chúa chỉ cho mình, nhưng tất cả chúng ta đều được mời gọi vâng theo tiếng gọi của Người để đi ra khỏi vùng đất an toàn của mình.” (Đức Thánh Cha Phanxicô, 2013).

Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu công bố căn tính của Ngài như nguồn sáng: “Tôi là ánh sáng đến thế gian, để bất cứ ai tin vào Tôi, thì không ở lại trong bóng tối.” (Ga 12,46). Tin vào Chúa Giêsu không chỉ là chấp nhận một giáo thuyết, mà là để ánh sáng của Ngài xuyên thấu vào mọi ngóc ngách u tối của tâm hồn, của tội lỗi và sự thất vọng.

Ngài nhấn mạnh rằng Ngài đến không phải để kết án, nhưng để cứu chuộc. Tuy nhiên, Lời của Ngài cũng chính là thước đo: ai từ chối Lời Ngài là từ chối sự sống.

Hôm nay, chúng ta nhìn vào Thánh Catarina Siêna, một tiến sĩ Hội Thánh, người đã sống trọn vẹn sứ mạng mang ánh sáng Tin Mừng vào lòng đời. Dù là một phụ nữ không được học hành cao, nhưng nhờ sự kết hợp mật thiết với Chúa Giêsu, bà đã trở thành vị cố vấn cho các Đức Giáo Hoàng và là người hòa giải cho các quốc gia.

Thánh Catarina Siêna, (1347-1380), dòng Ba Catarina, được Đức Piô II tôn phong hiển thánh, và lòng sùng kính ngài mau chóng lan rộng khắp Âu Châu. Thánh nữ Têrêsa Avila nói rằng: “Sau Thiên Chúa, người mà ngài mang ơn nhiều nhất về sự tiến bộ trên đường thiêng liêng là thánh nữ Catarina Siena”, “Catarina Benincasa chào đời tại thành Siena vào năm 1347, và gia nhập dòng Ba Đaminh khi còn rất trẻ. Ngài nổi bật về tinh thần cầu nguyện và sám hối. Được thúc đẩy vì tình yêu nồng nàn đối với Thiên Chúa, Giáo Hội, và Giáo Hoàng Roma, thánh nữ đã hoạt động không biết mệt mỏi cho sự nghiệp bình an và hợp nhất của Giáo Hội, trong những năm tháng gian truân của thời kỳ di tản Avignon. Thánh nữ đã dành rất nhiều thời gian hoạt động tại phủ Giáo Hoàng để thuyết phục Đức Grêgôriô XI trở về giáo đô Roma, vì đó mới chính là nơi Đấng Đại Diện Chúa Kitô điều hành toàn thể Giáo Hội. Chỉ vài hôm trước khi qua đời, ngày 29 tháng 4 năm 1380, thánh nữ đã tâm sự rằng: “Nếu tôi qua đời, hãy cho người ta biết rằng tôi chết vì nhiệt tâm với Giáo Hội.” [*].

Câu nói nổi tiếng của bà: “Nếu bạn sống đúng với căn tính mà Chúa muốn, bạn sẽ đốt cháy cả thế gian” chính là tiếng vang của sứ điệp hôm nay. Bà không ở lại trong bóng tối của sự sợ hãi hay tự mãn, nhưng đã để Lời Chúa “lan tràn và phát triển” qua chính cuộc đời mình. Bà yêu mến Hội Thánh với một tình yêu nồng cháy, dám lên tiếng sửa lỗi nhưng luôn trong sự vâng phục đức tin.

Thánh nữ Catarina luôn thẳng thắn và can đảm lên tiếng mỗi khi có vấn đề nào ảnh hưởng đến Giáo Hội, Đức Giáo Hoàng, và lợi ích các linh hồn. Ngài cảm thấy mình có trách nhiệm phải bảo vệ chân lý. Ở điểm này, chúng ta có thể học được rất nhiều từ thánh nữ Catarina: ngài không bao giờ nhượng bộ trong những điều căn bản, bởi vì ngài đặt trót niềm tin nơi Chúa”[*].

Kính thưa cộng đoàn, mỗi chúng ta khi lãnh nhận Bí tích Rửa tội cũng được trao ban ngọn nến sáng từ nến Phục Sinh. Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng ta: đừng để ngọn nến ấy bị lụi tàn trong sự ích kỷ hay bị che khuất bởi bóng tối của tội lỗi.

Hãy học theo Thánh Catarina, biết dành thời gian lắng nghe tiếng Chúa Thánh Thần qua cầu nguyện và chay tịnh, để rồi từ đó, chúng ta có đủ can đảm trở thành “ánh sáng” cho gia đình, cho nơi làm việc và cho những người chưa nhận biết Chúa. Hãy nhớ rằng, mỗi hành động yêu thương, mỗi lời nói chân thành chính là lúc chúng ta thực thi lệnh truyền: “Tôi đã nói gì, thì Tôi nói đúng như Chúa Cha đã nói với Tôi.” (Ga 12,50).

Lạy Chúa, nhờ lời chuyển cầu của Thánh Catarina Siêna, xin cho chúng con luôn say mê Lời Chúa và sẵn sàng lên đường thực thi sứ vụ, để ánh sáng của Đấng Phục Sinh được chiếu tỏa đến tận cùng trái đất. Amen.

[*].https://tgpsaigon.net/bai-viet/ngay-29-04-thanh-catarina-thanh-siena-trinh-nutien-si-hoi-thanh-1347-1380-48731

Lễ Thánh Marcô, tác giả sách Tin Mừng – Ngày 25/4

Lễ Thánh Marcô, tác giả sách Tin Mừng – Ngày 25/4

THÁNH MARCÔ – NGƯỜI CHỨNG NHÂN TRUYỀN RAO TIN MỪNG CỨU ĐỘ

“Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo.” (Mc 16,15).

1Pr 5,5b-14Mc 16,15-20

Lm. John Trần

Hôm nay, cùng với toàn thể Hội Thánh, chúng ta hân hoan mừng lễ Thánh Marcô, tác giả sách Tin Mừng. Ngài không thuộc nhóm Mười Hai Tông đồ trực tiếp đi theo Chúa Giêsu trong suốt hành trình công khai, nhưng ngài lại là người môn đệ thân tín của Thánh Phêrô và là người bạn đồng hành nhiệt thành của Thánh Phaolô.

Qua cuộc đời và ngòi bút của ngài, chúng ta nhận ra một sứ điệp mạnh mẽ: Tin Mừng của Chúa Kitô cần được loan báo cho mọi loài thụ tạo bằng lòng khiêm nhường và sự can trường.

1. Sự khiêm nhường – Nền tảng của ơn gọi

Trong bài đọc I, Thánh Phêrô đã nhắn nhủ: “Anh em hãy mặc lấy đức khiêm nhường để đối xử với nhau, vì Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường.” (1Pr 5,5b). Lời nhắn nhủ này dường như đúc kết chính hành trình đức tin của Thánh Marcô. Truyền thống Giáo hội cho thấy Marcô chính là người môn đệ trẻ tuổi đã từng tháo chạy trong đêm Chúa bị bắt (Mc 14,51-52), và sau này cũng là người đã gây ra sự tranh luận giữa Phaolô và Barnaba vì sự rút lui sớm trong chuyến hành trình truyền giáo thứ nhất.

Thế nhưng, Thiên Chúa không bỏ rơi kẻ yếu đuối. Chính sự khiêm nhường nhìn nhận những vấp ngã đã giúp Marcô trỗi dậy. Ngài đã để cho mình được “nhào nặn” bởi những cột trụ của Hội Thánh. Thánh Phêrô yêu mến gọi ngài là “Marcô, con tôi” (1Pr 5,13). Sự khiêm nhường giúp Marcô không tìm vinh danh cho bản thân, nhưng dành trọn tâm huyết để ghi lại cuộc đời Chúa Giêsu – một Đấng Thiên Chúa làm người, Đấng phục vụ và hiến dâng mạng sống.

2. Sứ vụ loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo

Trang Tin Mừng hôm nay ghi lại mệnh lệnh tối hậu của Chúa Phục Sinh trước khi về trời: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo.” (Mc 16,15). Thánh Marcô đã thực hiện mệnh lệnh này không chỉ bằng bước chân truyền giáo đến Alexandria (Ai Cập) mà còn bằng ngòi bút sắc sảo của mình.

Sách Tin Mừng theo thánh Marcô là bản văn khắc họa một Chúa Giêsu hành động, đầy quyền năng nhưng cũng rất gần gũi. Ngài muốn chứng minh cho thế giới thấy rằng: Đức Giêsu chính là Con Thiên Chúa. Việc loan báo Tin Mừng không chỉ là nói về Chúa, mà là làm cho quyền năng của Ngài hiện diện trong thế giới. Như lời Chúa hứa: “Những kẻ tin sẽ nhân danh Thầy mà trừ quỷ, nói được những tiếng mới lạ, cầm được rắn trong tay, và dẫu có uống thuốc độc cũng chẳng sao.” (Mc 16,17-18). Những dấu lạ này không phải để phô trương, nhưng là bằng chứng cho thấy Thiên Chúa đang đồng hành và củng cố lời rao giảng của các môn đệ.

3. Sức mạnh từ sự đồng hành của Chúa

Thánh Marcô kết thúc sách Tin Mừng bằng một xác tín đầy an ủi: “Các Tông Đồ ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng.” (Mc 16,20). Đây cũng chính là niềm hy vọng cho mỗi người chúng ta hôm nay.

Mỗi Kitô hữu đều có một “cuốn Tin Mừng” để viết bằng chính cuộc đời mình. Chúng ta được gọi để trở thành những Marcô của thời đại mới: rao giảng bằng sự phục vụ, bằng lòng thương cảm đối với những người bị gạt ra bên lề, và bằng sự kiên định trong đức tin giữa một thế giới đầy biến động. Khi chúng ta can đảm sống đạo, Chúa Phục Sinh sẽ tiếp tục thực hiện những dấu lạ của sự hòa giải, niềm vui và bình an qua chính bàn tay và trái tim của chúng ta.

Mừng lễ Thánh Marcô hôm nay, chúng ta hãy xin Chúa ban cho mỗi người lòng yêu mến Lời Chúa thiết tha.

Xin cho chúng ta biết học nơi Thánh Marcô sự khiêm tốn để Chúa sử dụng cuộc đời mình như những khí cụ bình an.

 Ước gì cuộc sống của mỗi người là một bản Tin Mừng sống động, mời gọi người khác đến gặp gỡ và tin vào Đức Giêsu Kitô – Đấng là nguồn sống và là ơn cứu độ của chúng ta. Amen.